Old school Swatch Watches

Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Sáng hôm sau khi tôi thức dậy thì cũng đã gần 6h sáng rồi. Cũng như thường lệ thì tôi tranh thủ thật sớm để đi làm vệ sinh cá nhân rồi mới đi ăn sáng. Vừa vào đến trong nhà tắm để đánh răng thì tôi thấy trên cái kính trong phòng tắm có ghi lại một hàng chử bằng bút lông là : “Anh chuẩn bị trứng với thịt bò sẵn dưới phòng ăn rồi đó…. Em dậy thì cứ ăn đi, anh đến công ty trước, chúc vk iu của anh ngon miệng nhá ..!”

Đang ngon lành với món bò nướng thơm tho thì ở phía cổng có tiếng còi xe inh ỏi cả lên. Nghe tiếng còi thôi thì tôi đã biết là bố đến nên tôi tranh thủ “Ngốn” hết những lát bò cuối cùng rồi quơ ngay chai cam vắt trong tủ lạnh mà chạy nhanh ra ngoài xe.

Ngồi trên xe được một lúc thì bố nói với tôi là trong ngày hôm nay sẽ có một cuộc họp cực kì quan trọng nên bố bảo tôi là phải chuẩn bị tài liệu cho kĩ càng… Tranh thủ lúc bố mới vừa nói xong thì tôi đã gọi đến văn phòng để nhờ anh Hưng chuẩn bị lại cho tôi những báo cáo mà ảnh đã làm giúp tôi trong mấy ngày tôi dưỡng bệnh.

Lúc đã đến công ty rồi thì bố không vào mà bảo tôi vào trước vì bố có chút việc riêng phải giải quyết trước nên bố sẽ vào sau….. Đang đứng chờ thang máy thì ở đâu đó có một bàn tay khẽ đặ lên vai tôi làm tôi chợt giật mình nên tôi đã quay lại xem thì thấy đó là Hoàng.

-Sao chưa gì hết đã đi làm rồi trời…! –Hoàng nói với tôi.

-Hì..! chứ ở nhà chán quá chịu không nỗi…..

-Thấy khỏe hẳng chưa đó …?

-Cũng còn hơi ngà ngà trong đầu…!

-Vậy sao không nghĩ ngơi thêm đi, chứ công ty bây giờ cũng đang lu bu, Phong vào đây chỉ tổ đau đầu thêm thôi à..!

-Kệ đi….. có chuyện lu bu cho Phong làm cũng đở hơn nằm ở nhà riết rồi choáng cả óc.

Đoạn vừa nói đến đấy thì cửa thang máy đã mở nên tôi và Hoàng cũng nhau bước vào rồi hai đứa cứ đứng đó mà trò chuyện tiếp……
Khi vừa vào đến khu vực phòng kinh doanh thì tôi đã thấy mọi người tụ tập rất đông để bàn tán xôn xao một việc gì đó mà tôi cũng không rõ lắm. Bước vào thêm được vài bước thì sự xuất hiện của tôi dường như đã được phát hiện nên tâm điểm của câu chuyện đã chuyển hướng sang phía tôi.

-Em khỏe chưa mà vội đi làm rồi…? –Anh Trung hỏi tôi.

-Dạ cũng khỏe rồi nên mới đi làm nè…!

-À…! Lúc nãy anh Hưng có nhờ chị chuyển cho em mấy cái sơ mi tài liệu …. Chị để trên bàn của em rồi đó. –chị Trang vừa nói vừa chỉ về hướng phòng tôi.

-Dạ em cám ơn chị…! ….mà chị nè…. Bộ trong công ty mình đang có chuyện gì hả mà em thấy mọi người bàn tán dữ vậy ..!

-À.. .cũng chẳng có chuyện gì to tác….. chỉ là ngày mai đám cưới của anh Toàn nên anh chị với mấy anh mới bàn bạc xem nên đi quà gì để “Góp vui” cho anh Toàn thôi mà..!!!
-Hé…! Vậy mà cũng không nghe anh Toàn mời em he…! Cái này là không đẹp rồi. –tôi giả vờ nhâu mày trách khứ.

-Ai nói là không mời..! chỉ tại anh thấy em đang dưỡng bệnh nên sợ phiền em thôi chứ thiệp anh đã chuẩn bị sẵn đây nè…! –anh Toàn từ đâu bước vào và lên tiếng.

-Hì…… tưởng anh quên em chứ…!

-Dễ gì…. Không có em thì sao mà vui được chứ..!!

-Thôi chào mấy anh chị, em vô trước để chuẩn bị tài liệu nghe, mấy anh chị cứ bàn tiếp đi rồi có gì cho em hay sau he..!

-Rồi có gì chị báo cho .. –chị Trang cười tươi rồi trả lời tôi.

Tôi bước vào gần đến phòng của tôi thì thấy anh cũng bước từ phòng của anh ra. Tôi định bước tới hỏi anh vào đây khi nào thì anh lại tỏ ra không quan tâm đến tôi mà còn dùng một cặp mắt rực lữa để nhìn tôi nữa chứ…. Mấy giây đầu thì tôi còn chưng hững chưa biết tại sao tự dưng anh lại có thái độ đó với tôi nhưng tôi sực nhớ đến những gì anh dặn nên tôi đành bỏ lơ mà bước vào phòng làm việc luôn…..

Vừa bật máy tính lên thì điện thoại trong túi tôi rung lên……. Tôi vội lấy điện thoại ra xem thì thấy đó là tin nhắn của anh... tôi mở tin nhắn lên thì thấy anh nhắn là : “ Anh dặn gì quên rồi hả..?” ….. “Hihi….. em quên,…. Mà anh tới công ty hồi nào zạ ?” –tôi nhắn lại anh.

Ngồi đợi tin nhắn của anh gần cả buổi nhưng vẫn không thấy nên tôi quyết định lấy báo cáo ra xem lại để chuẩn bị họp……. Vừa xem được chưa hết 2 trang thì anh gọi cho tôi:

-Alô em nghe !

-Hồi sáng có ăn bò anh nướng hok …?

-Có..!!! ngon ghê luôn á..! mà nè… lúc nãy anh nhìn em làm em tưởng chuyện gì tới nữa rồi chứ..!

-Anh xin lỗi nga…! Nhưng đành phải làm zậy thui chứ biết sao giờ……. ở đây còn có thằng Mạnh là tay trong của “Con cáo già” kia nên anh phải cảnh giác lắm mới không bị nó chú ý đó..!

-Anh nói cái thằng mới vô đây hồi tháng trước đó hả..?

-Uhm….. nó làm việc cho ông ta đó..!

-Hèn chi thấy mặt nó cứ choảnh choảnh sao sao đó…!

-Thôi! Mình ở đây không tiện nói chuyện lâu…! Có gì về nhà mình đi rồi tính….

-Uhm…

Không nghĩ thêm gì nhiều nên tôi quay lại ráo riếc để sữa soạn lại tài liệu của tôi để chuẩn bị họp.

Sau bữa ăn trưa thì tất cả các lãnh đạo của công ty đã tập họp gần như đầy dủ trong phòng họp. Buổi họp diễn ra rất suông sẽ trong lúc đầu nhưng đến gần cuối buổi thì phòng họp xãy ra lục đục giữa các cổ đông. ….. Đến phần tổng kết cuối cùng thì bố tôi đã mạnh dạng mà lên danh sách đưa ra kĩ luật những thành viên đã được xác thực là đang gây hại và có nguy cơ gây hại đến công ty, trong danh sách thì có 5 người những trong đó thì có đến 3 người đang làm việc bên phòng của giám đốc Kim và đặc biệt hơn là trong cái danh sách ấy cũng có cả cái tên “Huỳnh Minh Tuấn” ………. Tất cả mọi người dường như nháo nhào lên hết khi nghe được cái danh sách mà bố tôi vừa nêu lên….. Do bố tôi đã nêu ra rất cụ thể những bằng chứng số liệu nên đa phần các cổ đông đều không có ý kiến gì mà chỉ có phần hơi ngạc nhiên mà thôi…….. Nhưng đoạn phim đã không kết thúc ở đó mà nó còn hấp dẫn hơn gấp nhiều lần… ! Anh Tuấn đã mạnh bạo mà đứng lên la lói gây bạo động trong phòng hợp…… và vậy là bảo vệ của công ty bắt buộc phải nhúng tay vào để giữ anh lại và kéo anh ra ngoài…….. Tôi thì chỉ biết ngồi đó mà ngẫn người ra vì chưa hiểu được sự việc đang xãy ra là như thế nào…! Do quá hổn loạn nên bố tôi đã tuyên bố cuộc họp kết thúc để ổn định lại một số việc trong công ty….
Tôi chạy nhanh ra ngoài để tìm anh thì không thấy anh đâu nữa cả..! tôi gọi mãi nhưng anh vẫn không bắt máy,…. Tìm một hồi thì tôi mới nhớ chực ra là đến phòng bảo vệ để hỏi thăm tin tức..! … Nhưng khi đến đó thì mấy anh bảo vệ nói là anh Tuấn đã thu dọn tất cả đồ đạc và rời khỏi công ty rồi….

Từ khi kết thúc cuộc họp thì trong đầu tôi xuất hiện ra rất nhiều dấu chấm hỏi.! ….. Mọi chuyện xãy ra trong công ty quá đột ngột..! nó làm tôi phải đau đầu nhức óc mõi khi nhớ lại từng lời nói của bố, từng hành động của anh khi mà anh đã nóa động cả công ty lên…….dù là đã biết trước những gì anh đang làm là làm theo lời của bố nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó rất bất thường trong những lời nói của anh…!

Đến chiều thì bố tôi không về mà bảo anh Đông đưa tôi về trước …… Cả đoạn đường về thì tôi không ngừng suy nghĩ về những chuyện lúc trưa… Nó quá bất ngờ,… quá nhanh để tôi có thể hiểu kịp sau mấy ngày dưỡng bệnh ở nhà.

Về đến nhà thì tôi vội lên phòng để tắm rửa và nằm nghĩ sau một ngày quá mệt mõi…….. vừa mới tựa lưng được gần 10 phút thì toi nhận được cuộc gọi từ mẹ. Mẹ bảo là hôm nay mẹ có nấu món lẫu tôi thích nên bảo tôi về ăn với bố mẹ luôn. Không chần chừ để mẹ đợi nên tôi nhanh chóng soạt đại bọ đồ rồi xuống dưới nhà chờ người đến rước.

Cũng không quá lâu thì xe của anh Đông đã đến rước tôi. Lúc trên xe thì tôi có hỏi anh Đông là bố đâu thì anh ấy nói là bố vẫn còn ở công ty chưa về…

Vừa về đến cổng nhà bố mẹ thì anh Đông cho tôi xuống rồi anh quay trở lại công ty để chờ bố. Định len lén mở cửa thật nhẹ nhàng để bước vào vì tôi muốn cho mẹ bất ngờ thì không biết mẹ từ đâu ở phía sau vọng tiếng tới làm tôi phải một phen giật mình ngược lại:

-Ê,… cái thằng trộm kia, định vào đây lấy cái gì đây hả ..?

-A mẹ..!!!! làm con hết hồn à..!!

-Bố con không về với con à..?

-Dạ không...... ! anh Đông bảo là bố còn ở công ty, tí bố về sau..

-Vậy vào trong nằm xem tivi đi, chút bố về rồi cả nhà mình cũng ăn tối.

-Không có gì cần con giúp sao…?

-Thôi được rồi… mẹ cũng chuẩn bị sẵn hết rồi, chờ bố con về hăm nóng lại là ăn thôi chứ có gì nữa đâu mà giúp.

-Vậy con lên phòng ngủ tí nha, khi nào bố về mẹ gọi con con cũng hơi mệt rồi.

-Uhm, vậy con nghĩ ngơi đi bố về mẹ sẽ gọi.

Lên phòng nằm một lúc lâu nhưng nhắm mắt hoài mà vẫn không ngủ được bởi trong lòng tôi cứ lo cho anh. Gọi điện thì không được, hỏi thăm tin tức người quen thì cũng không ai biết …. Tôi nằm chờ mãi cũng thấy chán nên tôi tìm xuống bếp để nói chuyện với mẹ cho đở buồn.

-Mẹ….!

-Gì nữa đây ông tướng…? muốn đòi hỏi gì nữa phải không…?

-Có đâu….! Chỉ tại con muốn hỏi mẹ một số chuyện thôi…

-Chuyện gì nói mẹ nghe coi nè..?

-Mẹ nè..! anh Tuấn có quan hệ sao với gia đình mình vậy…?

-Thằng Tuấn hả ..? Vậy con đã biết rồi đúng không….

-Dạ…? nhưng con chỉ nghe kể phong phanh thôi hà.!
-Trước đây lúc con chưa chào đời thì bố mẹ cũng thằng Tuấn là bạn chí cốt với bố con đấy. Do bố mẹ trước đây chưa có anh hai con với con nên đã nhận thằng Tuấn làm con nuôi và bố mẹ thì rất thương nó. Nhưng trong một tai nạn thì hai người họ đã không may qua đời để lại thằng Tuấn. Bố con thấy vậy nên đã thương tình anh em mà nhờ cho chú Bình nuôi dạy giúp một thời gian vì bố con phải chuyển vào trong Nam để lập nghiệp. Công việc của bố mẹ ở trong này ngày càng thuận lợi nên bố con đã định đưa thằng Tuấn vào đây luôn nhưng vì thằng Tuấn học cũng khá giỏi nên chú Bình bảo là cứ để nó ở ngoài Bắc học cho xong đi rồi sau này vào cũng không muốn chứ để việc học không ổn định thì nó có lẽ cũng hới khó. Và rồi thì sau này có cơ hội nên bố con đã đưa nó về đây để phụ giúp trong công ty.

-Hai mẹ con lại nói xấu gì sau lưng bố thế…?

-A…! bố về….!

-Sao …! Mẹ con chuẩn bị gì xong chưa…? Bố đói quá rồi.

-Xong hết rồi, chờ bố đi tắm nữa là nhập tiệc đấy..!

-Vậy phiền hai mẹ con chờ bố 5 phút nha … bố tắm xong ra ngay……

Trong lúc chờ bố tắm ra thì tôi phụ mẹ chuẩn bị dọn bát đĩa ra bàn… Do cái kệ bếp ở trên hơi cao quá nên tôi phải nhón chân lên mới lấy được, nhưng nhón chân cở nào thì tôi cũng chỉ lấy được cái đĩa bên ngoài thôi còn cái bên trong thì tôi định leo lên trên bàn bếp mà lấy. Vừa mới đặt được một chân lên cái bàn thì có một bàn tay rất quen thuộc đeo một chiếc nhẫn y hệt tôi với lên trên lấy cáu đĩa tôi đang cần lấy xuống. Với vẽ mặt mừng rỡ, tôi liền quay lại thì thấy đó không phải ai khác mà chính là anh.

-Sao anh ở đây….?

-Thì anh đi với bố về mà..! –anh nói với cái mặt tỉnh bơ.

-Sao trưa giờ gọi không bắt máy…? –tôi nhâu mày hỏi anh.

-Có chuyện nên không bắt máy được……!

-Biết làm người ta lo lắm không hả…? có một tin nhắn mà cũng không chịu nhắn về, làm em cứ lo lo hoài à..!

-Thì….

-Hai đứa làm nhanh lên nè..! bố sắp ra rồi đó… - Mẹ nói.

-Dạ con ra liền…. mẹ cứ ngồi đấy đi để con dọn ra cho… -anh trả lời lại mẹ.

-Anh mới gọi mẹ em bằng gì đó…? –tôi ngạc nhiên hỏi anh.

-Thì gọi là mẹ chứ là gì,…?

-Gọi mẹ..?

-Uhm… từ nhỏ thì anh đã gọi bố mẹ em là bố với mẹ rồi còn gì…! Chỉ tại lúc đầu mới vào nên bố bắt anh phải gọi là bác thôi chứ từ trước giờ anh vẫn gọi vậy mà..!

-Giấu em nhiều chuyện quá he..!

-Cái đó hỏi bố á… anh không biết gì đâu à…!

-Thôi dọn ra lẹ đi,… một chút bố ra bố mắn cho bây giờ..!

Tôi với anh nhanh chóng bày ra bàn rồi chờ bố ra để cả nhà bắt đầu buổi tối…… Trong buổi cơm hôm nay không biết tại sao tôi lại có một cảm giác rất lạ ….. cái cảm giác đó ấm cúng lắm … nó giúp tôi cảm nhận được rất rỏ cái không khí gia đình mà đối với biết bao người nó là rất bình thường nhưng đối với tôi hôm nay thì nó lại là vô giá….. Cả buổi thì bố với mrj cứ kể chuyện lúc anh Tuấn và tôi khi còn nhỏ làm cả nhà không thoát khỏi những trận cười sặc sụa….

Dùng cơm tối xong thì như thường lệ là tôi, bố với anh Tuấn cùng lên phòng khách ngồi chờ mẹ chuẩn bị trái cây tráng miệng. …… Xem tivi một lúc cũng chán nên tôi mới hỏi bố về một số chuyện mà tôi thắc mắt từ trưa đến giờ:

-Bố ơi…! Cái chuyện lúc trưa là sao vậy bố …?

-Chuyện lúc trưa là lúc nào ?

-Thì lúc trong phòng họp ấy..!

-À…! Cái đó chỉ là mồi mà bố dụ Lê Kim ra mặt thôi …!

-Rồi bây giờ anh Tuấn về đây rồi lỡ ông ta biết rồi sao…?

-Em yên tâm đi, anh đã lấy được đầy đủ bằng chứng chứng tỏ ông ta đầu cơ tích trữ rồi….. chỉ còn chờ vào cuộc họp cổ đông ngày mai nữa là tất cả đâu sẽ vào đó thôi……

-Vậy là ngày mai anh đưa em đi làm được rồi phải hok…?

-Uhm…. Mọi chuyện xong hết rồi,… nên anh được về nhà rồi…!

-Thấy hai anh em bây cũng vui vẽ như vầy bố mừng quá…! Lúc trước bố cứ tưởng là thằng Phong nó bướng bỉnh không chịu nghe lời con , vậy mà giờ này………. Đúng là con nói không sai, những cách trước đây bố áp đặt cho thằng Phong thì không hề có hiểu quả… bây giờ bố mới thấy bố sai rồi…

-Cái đó đâu trách bố được… tại bố thương tụi con nên mới vậy mà…! – Thấy bố buồn nên anh Tuấn xuýt xoa.

-Bây giờ hai đứa khôn lớn hết rồi…… bố chỉ còn lo chuyện vợ con cho tụi bây nữa thôi thì bố với mẹ bây sẽ giao hết tất cả sự nghiệp cho hai đứa để mà tận hưởng tuổi già là vừa rồi….

-Thôi mà bố…! con cũng còn nhỏ trẻ mà…. Sự nghiệp chưa tới đâu thì tính gì mấy chuyện vợ con hả…? –tôi cuống cuồng chống chế lại.

-Thì bây ráng theo thằng Tuấn mà học hỏi nè…. Sau này tiếp bố gánh vác chứ không lẽ cứ như vầy hoài sao…?

-Thôi cho tôi xin đi… về nhà thì cho thoải mái chứ cứ lôi chuyện công việc ra hoài…! –mẹ bưng đĩa trái cây mang ra cho cả nhà.

-Thấy chưa…. Có mẹ là anh minh nhất thôi…-tôi liền hùa theo mẹ để lãng tránh bố.

Vậy là cả nhà tiếp tục ngồi vui vẽ bên nhau kể hết chuyện này đến chuyện nọ. Ngồi say sưa mãi với mấy câu chuyện bố kể mà tôi quên mất giờ giấc, Khi nhìn lại thì cũng đã gần 10h hơn nên tôi với anh Tuấn mới xin phép bố với mẹ về để sáng còn đi làm.

Phải công nhận hôm nay đúng là một ngày mệt mõi thật, nhưng có điều tôi cũng đã biết thêm được một số chuyện khá quan trọng nên cũng có chút gì đó vui vui động lại. Tuy biết rõ về thân thế của anh cũng là một chuyện tốt đối với tôi, nhưng sâu thẳm trong đó thì điều càng làm cho tôi lo lắng nhất chính là chuyện giữa tôi và anh…… Nếu bình thường thì hai thằng con trai như chúng tôi yêu nhau đã là một chuyện không thể chấp nhận rồi nên cái quan hệ của tôi với anh thì có lẽ nó càng là một cú sốc quá lớn đối với bố mẹ… Tuy trên suốt đoạn đường về chúng tôi không ai nói với ai câu nào, nhưng theo tôi nghĩ thì không cần phải nói ra miệng thì trong lòng đối phương cũng đã biết bên còn lại đang lo âu chuyện gì rồi… và nếu như có một ngày số phận bắt tôi lựa chọn giữa bố mẹ với anh thì chắc có lẽ tôi sẽ phải mạo muội mà chọn con đường thứ bà là con đường chết để không cần phải khó xử như vầy nữa…..!!!
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 39
Time : 07:09 Date : 28/05/26
U-ON