Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Trong bóng đêm của vô thức, dường như tôi đã nghe được tiếng của anh đang gọi tôi rất nhiều.............. Tôi đã rất cố gắng để tìm được một lối thoát để có thể thoát ra khỏi đấy nhưng tất cả cũng chỉ là vô vọng,...... tôi đã chạy rất xa,....rất xa... vậy mà màn đêm vẫn cứ bao trùm lấy tất cả, bao trùm lấy tôi ...... Tuyệt vọng,.... hụt hẩng....... ...! tôi đã quị xuống cái màn đêm ấy..... và không hiểu sao khi tôi vừa đặt gối xuống thì trước mặt tôi bổng xuất hiện một tia sáng rọi từ trên cao xuống....... ...... Tôi nhẹ nhàng dùng bàn tay của tôi để hứng lấy nó,.... Thật kì diệu,.... đóm sáng ấy ngàng càng loan rộng ra và ánh sáng ấy cũng ngày càng sáng hơn........ ..... Ánh sáng ấy mạnh lắm....... nó sáng đến nỗi làm tôi bị chói mắt nên tôi phải nhắm nghiền mắt lại.......... và từ từ tôi cảm nhận được độ chói ấy đã giảm xuống hẵn....... Tôi nghẹ nhàng hé mắt ra thì trước mắt tôi là hình ảnh của anh đang đứng dang tay gọi tôi...... vừa thấy anh thì tôi đã vội vàng chạy đến mà không kịp suy nghĩ gì,........ Nhưng lúc tay anh vừa chạm được vào tôi thì mọi kí ức trong đầu tôi lại hiện về một cách rõ ràng nhất.......... Tôi nhớ lại tất cả những gì mà anh đã nói với Lê Hoàng trong điện thoại...... và cũng do đó tôi đã kịp đứng lại và đẩy anh ra xa tôi hơn...... :

-Tại sao hả.....?.... tại sao anh lại lừa gạt tình cảm của tôi...? anh trả lời tôi đi...! -Tôi hét to trong sự run rẫy.

-Em nói gì vậy....? anh không hiểu......

-Tôi xin anh,...... hãy tránh xa tôi ra đi,...... tôi không muốn nhìn thấy anh nữa...!!! tôi xin anh,... xin anh đấy....... hãy biến mất khỏi mắt tôi đi...!!! -tôi vừa khóc vừa nói từng tiếng với anh.

-Em bị sao vậy nè...! Tất cả chỉ là giấc mơ thôi mà.....!!!!!

-Mơ sao....? .... không...! không phải....! tôi đủ lí trí để biết đâu là mơ đâu là thật mà...! anh không cần lừa tôi nữa đâu...!

-Đúng...! tôi đã lừa em đấy...... ! Tôi chưa bao giờ yêu em cả...! tôi chỉ lợi dụng em thôi..... và bây giờ em đã biết hết mọi chuyện..... và điều đó cũng sẽ đồng nghĩa với việc em phải biến mất vĩnh viễn trên cõi đời này... –

Sắc mặt anh bổng thay đổi một cách đột ngột,…… nụ cười chân chính trên môi anh lúc nãy đã không còn nữa, mà nó đã được thay bằng một nụ cười vô cùng nham hiểm và gian ác,….. Ánh mắt của anh dường như trở nên vô hồn và lạnh lùng một cách kì lạ……. và anh nhanh chóng rút trong túi ra một cây dao rồi anh bước đến và đâm ngay vào ngực tôi……… …. Không hiểu sao lúc ấy tôi không cảm thấy một chút gì gọi là đau đớn, nhưng mọi ánh sáng trước mắt tôi lại một lần nữa mờ nhạt dần và nó lại trở về với cái màn đêm như lúc nãy…… và trước khi cái vệt sáng cuối cùng biến mất thì tôi lại cảm nhận được là anh đã ôm chặt lấy tôi và thỏ thẻ vào tai tôi một câu : “Xin lỗi em”.

Dần dần tôi cảm nhận được đau đớn trong người tôi ngày càng rõ hơn…… nó đau vô cùng,… đau đến nỗi tôi không thể nào đủ sức chóng chịu nên tôi đành phải buông xuôi mà nằm xuống giữa cái màn đêm cô đơn, lạnh lẽo ấy………….. Cơn đau làm tôi phải trở mình và vùng vằng liên tục…… nhưng được một lúc thì tôi lại có cái cảm giác như có ai đó đang cố giữ chặt tôi lại còn bàn tay tôi thì cũng dần ấm áp hơn,… …… và lại một lần nữa trước mặt tôi hiện lên một đóm sáng và lần này thì cái tia sáng ấy đã chiếu rọi thẳng vào mắt của tôi ,….. theo quán tính thì tôi đã nhắm mắt lại và cũng chỉ trong tíc tắt thôi thì tôi đã thấy rõ mẹ và bố đang ở trước mặt tôi ……….. nhưng lần này trực giác đã mách bảo với tôi rằng mọi hình ảnh ngay lúc này đều là thực chứ không phải ảo nữa…… ….. …. Tôi cảm nhận được rất chính xác cái hơi ấm từ bàn tay của bố đang nắm lấy tay tôi, …… và nụ cười mỉm vô cùng hiền hậu của mẹ với tôi cùng một đôi mắt đỏ hoe đang lấm tấm ươn ướt ở hai khóe mắt……

-Ôi..!!! tạ ơn trời phật…! con trai của con đã tỉnh rồi…! – tiếng của mẹ thúc thích bên tai tôi.

-Bố…!!!!! –tôi cố gắng hết sức để gượng gọi.

-Bố đây…!!! Bố đây….!!!

-Ở….đ..ây….. …. Là……. ở…. Đâu …..vậy ….bố…? –tôi nói trong hơi thở yếu ớt.

-Ở đây là bệnh viện…!

-Sao con … lại …ở …đây…..?
-Con bị tai nạn và đã hôn mê gần 3 ngày rồi……!! Bố với mẹ lo cho con chết được ……… cũng may là con chỉ bị chấn thương nhẹ ở não thôi chứ mà con có mệnh hệ gì thì chắc mẹ sống không nỗi nữa quá…!! -mẹ nức nở nắm lấy bàn tay của tôi mà nói…

-Con xin lỗi…!! con …. đã ….làm cho …bố ..với… mẹ lo lắng… cho con…!

-Thôi…. Con không sao là được rồi….! đối với bố mẹ thì bao nhiêu đây đã đủ lắm rồi…! –Bố ôm chằm lấy tôi và thỏ thẻ vào tai tôi.

Cùng lúc đó thì anh Đông trợ lý của bố đi vào cùng với vài bác sĩ:

-Chủ tịch ơi…!!! Bác sĩ tới rồi……

-Phiền em xem hộ cháu nó đã ổn chưa ạ…! –bố tôi nói với một bác sĩ nữ cũng trạc tuổi và tôi nghĩ đó là bạn của bố.!

-Rồi anh yên tâm đi..để em kiểm tra cho cháu……

Bác sĩ ấy nói rồi thì cũng với hai y tá nam khác đến khám cho tôi……….. …. Kiểm tra xong phần bên ngoài thì cô bác sĩ ấy mới ngồi xuống cạnh tôi và hỏi :

-Con thấy sao rồi…?

-Dạ…… con…… cảm thấy …..còn rất……. mệt và rất đau ở đầu…!

-Không sao đâu….! Tại con bị chấn thương nhẹ ở vùng đầu nên đau vậy thôi…! Chỉ cần nghĩ ngơi và cố gắng tịnh dưỡng thì con sẽ mau bình phục lại thôi….!!

-Dạ…! con….. con…. Cám ơn cô…!

-Khờ quá…!! Sao lại cám ơn cô… cứu người là trách nhiệm của cô mà…!

-Vậy là cháu nó không sao rồi hả em…? –Mẹ tôi hỏi cô bác sĩ ấy.

-Dạ..! cháu bình phục như vầy cũng khá lạc quan rồi chị…! Chỉ cần chăm sóc cháu kĩ càng một chút nữa thì em nghĩ khoảng 1 tháng nữa là cháu có thể trở lại bình thường thôi……. !

-Vậy chị cám ơn em nhiều lắm…!!

-Em đã nói là không có gì mà..! ….. mà thôi em phải về phòng chuẩn bị một số việc nữa…! chào anh chị em đi.

-Rồi..! chào em..! –bố tôi bước đến và bắt tay với cô ấy.

-Vậy hai mẹ con ở đây nhé…!! Anh có chuyện phải đến công ty một chút……. –bố tôi nói với mẹ

-Ráng nghĩ ngơi nghe con trai….! –bố bước đến và hôn nhẹ lên má của tôi rồi thì bố đã cùng với anh Đông đi đến công ty để lại mẹ ở đây với tôi.

Do hơi mệt nên tôi đã nhắm mắt và ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết…… nhưng chỉ vừa lim dim được một lúc thì tôi nghe thấy tiếng của mẹ nói chuyện với ai đó ở trước cửa phòng:

-Cháu nghe bác trai nói Phong tĩnh rồi hả bác…? –Nếu như tôi không nghe lầm thì cái tiếng nói quen thuộc ấy chính là tiếng của anh.

-Nó mới tĩnh lúc nãy.. nhưng giờ nó ngủ nữa rồi…! mà sao cháu không về nhà nghĩ ngơi chút đi….. cháu cũng thức trắng mấy đêm rồi còn gì..?

-Dạ cháu không sao đâu…. ….. !

-Vậy cháu ở đây với nó một chút nha…. Bác đi ra ngoài mua một ít đồ sẽ vào ngay.

-Dạ..! bác đi đi cháu ở đây với Phong..!

Nói rồi thì tôi không nghe tiếng của mẹ đâu nữa,… còn tiếng bước chân của anh ngày càng gần tôi hơn….. …Anh ngồi xuống cạnh tôi và cầm chặt tay của tôi…… … đầu anh thì tựa nhẹ vào đầu của tôi…….. mỗi giây trôi qua thì tôi lại càng cảm nhận rõ hơn cái hơi thở ấy đang phả vào mặt tôi ngàng càng ấm hơn……… Tôi rất muốn vùng dậy để mà đẩy anh ra nhưng không hiểu sao tôi không có một chút sức lực nào để làm chuyện đó hết….

-Buông tôi ra….! Đừng chạm vào tôi….! Tôi đã quá kinh tởm anh rồi…! –tôi cố gượng để mở miệng và nói với anh nhưng mắt tôi vẫn nhắm vì trong lòng tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.

-Em thức rồi hả…..?...

-Tránh xa tôi ra…! Tôi không muốn nhìn thấy anh xuất hiện trước mặt tôi..!

-Em nghe anh giải thích đi…! Mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu mà…!!!

-Tôi không cần biết mọi chuyện là như thế nào, tôi chỉ tin vào những gì mà tôi nghe được thôi…!

-Nói vậy là em không muốn nghe anh giải thích sao…?
-Không..! tôi không cần nghe lời giải thích của anh ……. tôi chỉ cần anh biến khỏi mắt tôi là đủ rồi…!

-Nhưng anh xin em đấy..! nghe anh nói một lời thôi cũng được…!!!

-Bây giờ anh không đi đúng không…? Vậy tôi sẽ chết cho anh xem – tôi mở to mắt ra và nhìn chằm vào anh.

-Anh không cho phép thì em nghĩ em có thể rời khỏi anh sao…?

-Xin lỗi…! bây giờ tôi là tôi chứ tôi không còn là của anh như lúc trước nữa…! nên anh đừng bao giờ mơ tưởng đến chuyện……

Tôi chưa nói dứt lời thì anh đặt môi anh lên môi tôi để chặn lại lời nói của tôi,……….. Tuy tình yêu của tôi đối với anh là thật sự,…. Là lớn hơn tất cả những gì tôi có… nhưng tôi không không hề yêu anh một cách mù quán, lý trí của tôi vẫn còn đủ sáng suốt để có thể níu kéo lại một thứ ngu ngốc gì đó từ trái tim của tôi…… Đúng..! tôi thừa nhận là tôi có thể hy sinh bất kì thứ gì kể cả mạng sống của tôi để đánh đổi lấy anh nhưng tôi không thể nào chấp nhận được chuyện anh đã lừa dối tôi, và quan trọng hơn nữa là anh chính là người đã tìm mọi cách để gây hại đến bố tôi………

Tôi đã cố dùng sức để nâng tay của tôi lên đẩy anh ra nhưng tôi lại không thể vì sức của tôi quá yếu…… em hoàn toàn bị anh chế ngự nên tôi chỉ còn biết nằm yên đấy mà cắn chặt răng lại thôi……. ….. Khoảng một hồi lâu không làm gì được tôi thì cuối cùng anh cũng đã bõ cuộc và buông tay tôi ra…… Tôi vẫn vậy, vẫn không nói lời nào mà chỉ cố giữ chặt lại những giọt nước mắt sắp ứa ra thôi…….. Tim tôi đau lắm….. nó muốn vỡ toanh ra mỗi khi mà da thịt tôi cảm nhận được từng hơi thở của anh chạm vào….. Nhưng tôi còn làm gì được hơn nữa bây giờ….. không lẽ tôi phải chấp nhận cái hạnh phúc ảo từ nơi anh nữa hay sao….? Không…! Không thể…. Nếu mà tôi yêu một người chỉ toàn lợi dụng tôi vì một mục đích khác thì có lẽ tôi quá ngu…. Quá đần…… và quá bất hiếu với bố mẹ tôi………..

Tôi suy nghĩ một hồi lâu thì cuối cùng tôi cũng đủ can đảm để đưa ra quyết định cuối cùng là thà tôi đau một mình chứ tôi không thể nào để cho anh làm ảnh hưởng đến mọi tâm huyết của bố tôi :

-Anh đi đi…. Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa…! và tôi chỉ xin anh một điều là anh đừng bao giờ làm hại đến bố tôi…! …. Tôi xin anh đấy….! và tôi hứa là tôi sẽ không nói ra bất cứ chuyện gì đâu….!!

-Em à…! Em nghe anh nói đi…! Mọi chuyện anh làm đều là có lý do, nó không giống như những gì em nghe, những gì em thấy đâu…!

-Lý do…? Anh tưởng tôi là đồ ngốc sao…? Anh bắt tôi phải tin anh ở cái lý do gì đây…? Chẳng lẽ anh bắt tôi phải tiếp tục im lặng để anh lừa dối tôi, để anh phá hỏng toàn bộ sự nghiệp của bố tôi sao…!

-Thôi được rồi…! tạm thời thì em có tin anh hay không cũng chẳng sao! Nhưng mà anh vẫn muốn nói với em một điều là tình yêu của anh dành cho em từ trước đến giờ chưa bào giờ là giả dối cả…!

Cùng lúc đấy thì tôi nghe có tiếng gỏ cửa từ bên ngoài vọng vào….. Tôi cố chòm dậy để xem là ai thì thấy đó là Hoàng. Vừa thấy Hoàng bước vào thì anh đã lật đật đứng xa tôi ra và chỉ thẳng vào mặt của tôi và nói :

-Tôi nghĩ cậu nên im lặng….. những gì cậu biết được đã quá nhiều rồi…! Nếu cậu nói bí mật ấy cho bất cứ ai thì có lẽ những hình ảnh thân mật của tôi với cậu sẽ được cả công ty này biết… và cậu hiểu được cái hậu quả của nó mà đúng không…! Giá cổ phiếu của tập đoàn sẽ giảm đáng kể và có thể bố cậu cũng sẽ phải phá vì cái tin “Hot” ấy…hoặc có thể tòi tệ hơn nữa là ông ấy sẽ lên cơn đau tim khi biết được bản chất thật sự của con trai ông ấy..…!

-Anh tránh xa Đình Phong ra…! Tôi không cho phép anh đến gần Phong…. Bao nhiêu đau khổ đối với Đình Phong là quá đủ rồi…! –Hoàng đẩy anh Tuấn ra khỏi chổ tôi rồi bước đến bên giường của tôi.

-Cậu Sao vậy….? Không phải ba của cậu muốn tôi làm như thế sao…?

-Anh im đi…! Tôi đã quá chán chường với những việc làm độc ác của ba tôi rồi……. mong anh đừng bao giờ nhắc ông ấy trước mặt tôi nữa…!

-Thôi được rồi…. nếu cậu muốn tôi đi thì tôi đi,….. tình yêu của cậu đây… tôi xin trả lại cho cậu đấy..! và tôi cũng hy vọng là cậu sẽ bảo vệ được tình yêu của cậu nha..!! Bye em iu ..!

-Anh cút đi… tôi không muốn nhìn thấy anh nữa đâu….

Tôi hét lên trong sự nức nở và đau đớn của thân xác… …. Tôi ôm chằm lấy Hoàng và khóc rất nhiều …. Còn Hoàng thì chỉ ngồi yên đấy mà cho tôi tựa vào để khóc thôi…! …. Được một lúc thì tôi đã cảm thấy nhẹ nhàng hơn trong lòng nên tôi đã buông Hoàng ra…. Hoàng nhẹ nhàng dùng tay lau đi những giọt nước mắt còn vươn lại trên mặt tôi …… Hoàng đặt tôi nằm xuống rồi Hoàng cũng ngồi xuống cạnh tôi và nắm lấy tay tôi rồi nói :

-Quên anh ta đi…! Anh ta không đáng để cho Phong yêu đâu….!!!!!

-Phong không thể…! Phong yêu anh ta lắm….!!!!! tại sao..? tại sao chứ…! Tại sao anh ta lại lừa dối Phong chứ…? Hoàng nói cho Phong nghe đi…!

-Hoàng xin lỗi..!!! Hoàng đã biết chuyện này từ lâu rồi, nhưng Vì ba của Hoàng nên Hoàng không thể nào nói sớm cho Phong biết được..!

-Vậy sao cuối cùng Hoàng lại cho Phong biết chứ..?

-Tại vì Hoàng yêu Phong thật lòng, và Hoàng cũng không muốn ba của Hoàng tiếp tục sai lầm nữa nên Hoàng mới quyết định nói tất cả cho Phong biết..!

-Rồi Hoàng phải làm sao với Giám đốc Kim đây..!

-Phong yên tâm đi..! dù sao Hoàng cũng là con trai ông ấy..! ông ấy không làm gì Hoàng đâu…..!

-Cám ơn Hoàng nha…! Cám ơn Hoàng đã kịp thời cho Phong biết được mọi chuyện….. Nếu không thì có lẽ vết thương này sẽ không dừng lại ở bấy nhiêu đây đâu..

-Thôi Phong nghĩ ngơi đi….. Hoàng có chút chuyện phải giải quyết nên Hoàng phải về trước đây…!

-Uhm… vậy Hoàng đi cẩn thận …
-Cám ơn Phong….! Ráng nghĩ ngơi để mau bình phục nha…!

Hoàng ra về không được bao lâu thì tôi cũng chìm dần vào trong giấc ngủ…… và tôi nghĩ giấc ngủ đối với tôi lúc này là liều thuốc tốt nhất vì nó không phải làm tôi suy nghĩ thêm bất cứ điều gì và trái tim tôi cũng không cần phải đau đớn trong những lúc nghĩ về anh nữa….!!!

Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 45
Time : 09:36 Date : 30/08/26
U-ON
Ngu De 157 - Iwin 440 - Tai Game Gopet - Tai Ninja School - Game Phien Ban - Tai Iwin 298 - - Tai Gopet 124- Tai Khi Phach Anh Hung 157 - Tai Ngu De 157 - Tai Avatar 260
80s toys - Atari. I still have