|| Game Crack || Game Java || Game Android
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hotmSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Đối với tôi cái khoảng thời gian được bên anh là khoảng thời gian có thể được xem là hạnh phúc nhất …… tất cả mọi thứ đối với tôi đều trở nên màu hồng……. Tuy lúc bình thường thì hai đứa vẫn tỏ ra xa lạ hoặc có tiếp cận nhau thì cũng chỉ như anh em thôi …. Và cũng có nhiều lúc trong công việc hai đứa tôi lại cải nhau âm ỉ cả lên đến nỗi có mấy lần suýt nữa “Bụp” nhau luôn……. Nhưng mà tất cả cũng trở về với quỉ đạo của nó thôi …… Tôi không bao giờ giận anh được quá 2 ngày bởi lúc nào anh cũng là người xin lỗi tôi, năn nĩ tôi trước hết…..!
Có nhiều người đã từng nói tình yêu và hôn nhân là hai lĩnh vực hoàn toàn khác biệt với nhau vì lúc yêu nhau người ta chỉ thấy được ưu điểm, những mặt tốt của nhau thôi…… còn khi đã kết hôn với nhau thì tất cả tật xấu sẽ dần dần được bộc lộ ra hết và từ đó hai người sẽ dần cả thấy chán nhau rồi hậu quả sẽ là việc “Ông ăn chả, bà ăn nem” ….. Nhưng đối với tôi thì hình như việc đó chả đúng tí nào… vì tôi với anh có bao giờ có thời gian hẹn hò riêng tư như bao cặp tình nhân khác đâu…. hai đứa từng là kẻ thù không đội trời chung của nhau, rồi từ từ nãy sinh tình cảm, rồi yêu nhau và đến thời gian hai đứa hạnh phúc với nhau thì hai đứa đã phải sống chung với nhau trong cùng một mái nhà rồi…… bởi vậy tôi cũng chưa từng biết cái cảm giác của nhắn tin với nhau thâu đêm với người mình yêu là như thế nào, cảm giác nhớ nhung khi mà 1 , 2 ngày gì đó không được gặp người yêu là nhớ như thế nào…. … ôi nói chung tình yêu của tôi cũng lạ lắm,…. Chính tôi còn không hiểu nổi nó nữa mà…….. nhưng mà nhờ vậy mà hai đứa tôi cũng đã biết rõ khuyết điểm của nhau , biết những gì cần phải chấp nhận hoặc sữa đỗi vì nhau…….
Có lẽ cách cảm nhận về tình yêu của mỗi người là khác nhau, là riêng biệt nhau nhưng tôi nghĩ tất cả có một điểm chung là bất cứ ai khi đã yêu thật lòng rồi thì sẽ luôn sẵn sàng hy sinh cho đối phương tất cả những gì mình có, kể cả sinh mạng…. và hình như tôi cũng đã từng cảm nhận rất rõ cái tình yêu chân thật đó từ anh…… đúng…! Đó chính là lần anh đã cứu tôi khi tôi suýt bị tai nạn lúc hai đứa ở Đà Nẵng……. Nhiều lúc tôi thấy mình vô dụng lắm,…. Tôi chẵn làm gì được cho anh cả vậy mà anh lúc nào cũng tốt với tôi, chăm sóc tôi, lo cho tôi tất cả mọi thứ…. …
Cũng có nhiều khi tôi hỏi anh là anh yêu tôi ở điểm nào thì anh chỉ trả lời một câu rất ngắn gọn : “Yêu nhau thì làm gì có điều kiện hả cái đồ Hăm hăm kia !” Ờ mà cũng đúng he…. Nếu yêu nhau vì vật chất thì đó làm sao mà gọi là tình yêu được chứ…. Đó chẳng khác nào là dùng tiền để mua được dục vọng…… Nhưng mà tình yêu ở thế giới thứ 3 này cũng có nhiều cái khổ lắm chứ….. Yêu nhau mà không dám cho ai biết hết, yêu nhau mà cứ giấu mãi, rồi có buồn có vui gì cũng chỉ có hai đứa biết thôi…. Nhiều lúc muốn “Thể hiện” tình yêu lắm chứ nhưng có điều đứng trước đám đông thì hai đứa chỉ biết nhìn nhau cười cười thôi chứ làm gì dám ôm nhau rồi trao đổi enzym giữa đám đông chứ, hoặc cùng lắm cũng chỉ là những cái nắm tay vô tình theo thói quen thôi….. Mà nghĩ lại thấy cũng khùng thiệt…! cái đất nước Việt nam này công nhận là nhiều chuyện kinh khủng luôn chứ…! Cứ hể là hai đứa không cần biết trai với gái, gái với gái hay trai với trai,… miễn sao mà đi chung thì thiên hạ bắt đầu bàn tán nói này nói nọ liền à…! Bởi thế nên lúc nào tôi cũng phải cẩn trọng, biết cân nhấc mình đúng lúc để không “Lộ” ra bản chất của một đứa thuộc TGT3 ….. nhất là những lúc đi cùng với anh….. Nhưng có ai lý giải dùm tôi chổ này không ta…. ? : Tôi cũng không hiểu nỗi sao mà lúc trước khi chưa gặp anh thì tôi luôn luôn là một thằng đúng chuẩn men 100% và cũng chính vì vậy nên tôi đã làm biết bao đứa con gái khi nhìn thấy cũng phải đứng hình bởi cái vẽ men đấy.…. Ấy vậy mà từ khi có anh rồi thì bản chất càng ngày càng lộ rõ hơn… luôn thích nhõng nhẽo, làm nũng với anh….. còn cái vụ ưa rớt nước mắt như con gái nữa mới ghê chứ…! …. (cái đó thì chỉ có lúc ở bên anh thôi nhá, chứ bình thường thì Shu ta vẫn Chuẩn men đấy…!)
Ôi …! Phải công nhận là công việc làm càng ngày càng vất vả ghê chứ…! Lúc trước mới đi làm thì còn có ít thời gian được nghĩ ngơi, giải trí,… ấy vậy mà càng làm lên cao thì công việc càng dồn dập, càng nhiều, làm mà không có thời gian ngủ luôn mới ác chứ..! oà dường như là số củ tôi xui hay sao ấy…! mới được lên chức chưa được nữa tháng thì công ty đã xãy ra biết bao nhiêu là chuyện, nào là công ty kí phải những hợp đồng bất dụng làm cho phòng kinh doanh của tôi phải huy động hết toàn thể lực lượng mới giải quyết được liên tiếp số “Compo” hợp đồng bất khả dụng ấy…..
Vào một hôm lúc cả công ty vừa mới họp hội đồng xong cho cái vụ điều chỉnh chiến lượt lại cho công ty thì tôi phải ở lại cuối cùng để thu dọn tàn cuộc của bài thuyết trình của tôi,… và đang lúc tôi gom lại những vật dụng của mình thì có một bàn tay nhẹ đặt lên vai của tôi, tôi giật mình và quay lại xem thì thấy đó là Hoàng.
-Phong nè…!
-Ôi trời…! tự nhiên ở đâu xuất hiện đột xuất vậy…? Làm Phong giật hết cả mình à…!
-Xin lỗi nha…..! tại Hoàng có chuyện này muốn nói với phong…!
-Rồi…! Phong nghe nè, có chuyện gì thì Hoàng cứ nói đí…!
-Tối nay Phong có thể ra ngoài uống nước cùng với Hoàng được không…? Hoàng có chuyện muốn nói với Phong…!
Nghe Hoàng mời vậy chứ tôi biết thế nào tôi cũng tìm cách né tránh nên tôi thửng thừng trả lời :
-Cái này thì Phong không biết trước được rồi…… !
-Phong yên tâm đi…! Chiều nay Minh Tuấn có một cuộc giám sát ở Vũng Tàu rồi nên chắc cũng đến 2 -3 ngày gì mới về… -Hoàng nói với tôi trong có vẽ rất chắc chắn.
-Sao Hoàng biết…?
-Phong đừng quên là Hoàng nằm bên phòng kế hoạch….! Do đó mọi dự định của công ty đều do Hoàng nắm mà…!
-Ờ. Vậy để Phong xem sao…. Nếu đi được thì Phong nhất định sẽ đi với Hoàng…!
-Uhm…. Hoàng cũng mong là Phong có thể đến…. vì chuyện này cũng khá là quan trọng với Phong đấy…!
-Quan trọng với Phong…? –tôi hỏi với vẽ ngạc nhiên.
-uhm…..! vô cùng quan trọng nữa là đằng khác…!
-Vậy tại sao Hoàng không nói lúc này luôn mà phải đợi đến tối…?
-Tạ bây giờ chưa phải lúc….! Do đó nếu phong muốn biết thì Phong cứ đến đúng hẹn…! Hoàng đảm bảo chuyện này là Hoàng chỉ muốn tốt cho Phong thôi đấy…!
-Tốt cho Phong…?
-Đúng…! … mà thôi bây giờ Hoàng có chuyện gấp rồi…! hẹn Phong tối nay nhé…!
Nói xong thì Hoàng vỗ vai tôi một cái nữa rồi thì Hoàng cũng khuất xa dần để tôi đứng lại đấy với bộ mặt “Đơ như cây cơ”. …….
Lúc vừa trở về phòng làm việc của tôi thì tôi thấy anh Tuấn đã đứng trước đấy đợi tôi,….. Do muốn xác minh lại cái thông tin mà Hoàng vừa nói lúc nãy nên tôi mới mới quyết định là hỏi lại anh xem có chính xác hay không.. :
-Làm gì đứng đây đây….?
-Chờ em chứ làm gì…..!
-Có chuyện gì hả…?
-Uhm….. có chuyện…….
-Ê..! khoan…. Để em đoán nha…!..... Chiều nay anh có công tác đột xuất phải hok…? –tôi cắt ngang lời anh.
-Trời…! sao em biết….!!!
-Zậy là đúng đó hả….?
-Uk thì đúng……. Mà em bị sao zậy….?
-Không….. chỉ là ….
-Thôi….. nhanh nhanh thu dọn đi rồi mình về….. bố bảo anh đưa em về nhà có tý chuyện kìa…!
-Rồi…! em biết rồi,…. Em chuẩn bị xong ra ngay… anh xuống nhà xe trước đi….!
Vậy là tôi với anh phải về sớm để ghé sang nhà bố để bố bàn giao công việc cho anh…. …. Nhưng cứ mỗi lần tôi nghĩ lại những lời nói của Hoàng thì tôi lại cảm thấy có gì đó rất bất an,…….. nó luôn ám ảnh tôi, tạo ra cho tôi một cảm giác vô cùng khó chịu…… và chuyện mà tôi cần phải suy nghĩ thật kĩ là tôi có nên đi gặp Hoàng hay không….!....
Do dự một khoảng thời gian khá lâu trong suốt chặn đường về thì tôi mới đưa ra được một quyết định là tôi sẽ phải gặp Hoàng một lần để xem mọi chuyện Hoàng nói rốt cuộc là gì mà Hoàng lại tỏ ra nghiêm trọng như vậy….
…………………………………………………….
-Nè…! Em làm gì mà ngẩn người ra zậy…? –tôi đang suy nghĩ thì anh gọi tôi.
-Không…! Không có gì….. chỉ tại đang suy nghĩ một số chuyện linh tinh thôi à…!
-Có lẽ công tác kì này đến 2 hoặc 3 ngày gì anh mới về được quá…!
-Uhm….. nhớ làm xong sớm thì về sớm nha…! Đừng bỏ em ở nhà một mình á…!
-Biết rồi mà…! Anh đi công tác ở vũng tàu thôi chứ có đi sang mỹ đâu mà em cứ làm như là…
-Là gì…! Bộ muốn đi luôn hay sao mà nói zậy…?
-Ôi trời…! oan ức quá,…. Toàn đổ tội cho anh không hà,…! Làm như anh đi anh hok nhớ ưm zậy á…!
-Nói vậy thôi chứ…. Có thể ngày mai em sẽ ra đó với anh đó…! Tại bố nói với em là ngày mai bố cũng sẽ ra đó…. Bởi zậy có gì thì em xin bố cho em đi theo nè..!!
-Uhm…. Vậy em cố xin bố đi nha….. sẵn tiện mình đi du lịch biển luôn…!
-Ok….. vậy có gì tối nay em gọi cho anh….
-Vậy anh đi nha…!!
-Nhớ là không được lén phén nghe……. Hok thôi là chết với tui á..!
-Dạ biết rồi thưa zk iu đại nhân…..
Cuối cùng thì anh cũng đã lên đường đi công tác để lại tôi ở nhà một mình….! Đến gần 6h tối thì tôi lại nhận được một cuộc gọi từ Hoàng…. Lúc đầu thì tôi cũng định từ chối rồi, nhưng nghĩ di nghĩ lại thì chuyện đó cũng không nên, do đó tôi mới bắt máy của Hoàng :
-Phong nghe đây…!
-Hoàng đang đứng trước cửa nhà Phong nè…! Phong ra đi ….
-Rồi ..! Phong ra liền đây………
Tôi sốt sắn chạy ra mở cửa thì thấy Hoàng đã đứng sẵn đấy chờ tôi…..
-Bây giờ mình đi luôn hay sao…? -Hoàng hỏi tôi.
-Uhm…. Đi luôn cũng được……. nhưng mà nhớ đưa Phong về sớm chút nha..! tại tối còn bài báo cáo của tháng chưa hoàn thành nữa..!
-Vậy Khoảng 8h mình về…!
Thế là Hoàng đưa tôi đến Lotteria rồi hai đứa tôi cùng ăn bởi tôi với Hoàng chưa có ai có chút gì vào bụng hết … Thấy tôi ngồi một hồi lâu những vẫn không nói lời nào nên Hoàng mới bắt chuyện trước với tôi
-Ăn có ngon không….?
-Cũng tàm tạm….!
-Chỉ tạm thôi hả chài…!
-Uhm…. Tại Phong không thích ăn mấy món rán lắm……
-Vậy sao không nói sớm để Hoàng đưa Phong đi ăn lẫu..
-Thôi… vầy cũng được rồi……. mà Hoàng nói là có chuyện muốn nói với Phong đúng không…?
-Uhm….. nhưng chờ chút đến chỗ nào tiện hơn đi rồi Hoàng sẽ nói….. –Hoàng nói với giọng rất nhỏ…… nhưng qua cái giọng nói hơi run run ấy tôi cảm nhận được có chút gì đó không bình thường từ Hoàng.
-Vậy mình ăn nhanh đi rồi đi …
-Phong không gọi thêm gì nữa hả…?
-Thôi Phong no rồi…!
-Vậy mình đi luôn đi….
Dạo mát trên đường được một lúc thì Hoàng đưa tôi đến một quán kem cũng khá vắng vẽ gần ở quận 1 …… hai đứa tôi chọn bàn thật đặc biệt ở tận trên sân thượng để khỏi ai nhìn thấy để tiện cho việc nói chuyện hơn……. ….. Lúc đầu thì Hoàng cũng chi hỏi thăm này nọ về cuộc sống hằng ngày của tôi thôi, nhưng sau khi mà tiếp tân của quán mang kem lên rồi thì Hoàng mới bắt đầu nói thẳng vào vấn đề:
-Bây giờ Hoàng nghĩ là Phong nên chuẩn bị tâm lí để nghe điều này nha….!
-Chuyện này quan trọng lắm sao…?
-Uhm… rất quan trọng…! Hoàng đã rất đắng đo mới đưa ra được quyết định là nói rỏ tất cả mọi chuyện cho Phong nghe đấy…!
-Rồi….. Phong đã chuẩn bị sẵn sàng rồi…! có gì Hoàng cứ nói đi, Phong nghe…!
-Thật ra ….. Minh Tuấn không hề yêu Phong…! Anh ta chỉ lợi dụng Phong để làm những gì anh ta cần thôi….!
-Hoàng nói sao…? Anh Tuấn….
-Phong bình tĩnh nghe cho hết đã….!....! Anh ta là tay trong của ba Hoàng….! Mọi chuyện anh ta làm đều là theo lệnh của ba Hoàng….! Anh ta là nước cờ để ba Hoàng chiếm lấy tập đoàn của bố Phong …!
-Không thể…! … không thể nào…. Hoàng nói dối…… Phong không tin đâu…! –tôi nhe muốn điên loạn lên khi mà nghe những lời ấy từ cửa miệng của Hoàng thốt ra.
-Phong…! Bình tĩnh lại đi….. ! nghe Hoàng nói hết cái đã…!!!!
-Không…! Phong không muốn nghe…! Hoàng nói dối……
-Phong bình tĩnh một chút được không hả….? Phong có biết là Hoàng đã phản bội lại ba của Hoàng như thế nào khi mà hoàng quyết định nói chuyện này cho Phong biết không hả…. –Hoàng giữ chặt tôi lại và quát tôi với giọng run run như sắp ứa nước mắt.
-Phong không tin đâu…..! Hoàng đừng nói nữa…! – nước mắt tôi đã bắt đầu động lại nơi khóe mắt,….. còn tim tôi thì bắt đầu đập mạnh hơn,….. máu trong người tôi cũng vì vậy mà chảy càng lúc càng nhanh làm cho tôi cảm thấy vô cùng khó thở.
-Thôi được rồi….. Hoàng sẽ cho Phong thấy là Hoàng không lừa dối Phong…!
Hoàng từ từ móc điện thoại trong túi ra và bắt đầu bấm số với hai bàn tay run run……. Đến lúc có người bên kia nghe máy thì Hoàng mới bật loa lớn lên để cho tôi nghe…!
-Alo…! anh nghe tôi nói gì không…?
-Tôi nghe đây….
Tôi như càng điên dại hơn ki nghe trong điện thoại là tiếng của anh Tuấn. ….. Nhưng lúc ấy tôi vẫn còn đủ sức để kìm chế lại chính mình nên tôi quyết định là sẽ tiếp tục im lặng để lắng nghe tiếp.
-Chuyện bố tôi giao cho anh ra sao rồi….?
-Cậu yên tâm đi….. chỉ cần tôi gôm đủ 2% cổ phần nữa thì cả tập đoàn này sẽ thuộc về ba cậu…….
-Vậy chừng nào anh mới tìm đủ 2% ấy…?
-Nhanh thôi….. chỉ cần sáng mai ông ta ra đến đây thì tôi sẽ tìm cách cho ông ta kí vào hợp đồng trao đổi cổ phàn này ….. và vậy là tất cả sẽ thuộc về tay ba cậu….!
-Tốt…! anh làm tốt lắm….! Nhưng mà tôi còn chuyện muốn hỏi anh….!
-Rồi có gì thì cậu cứ hỏi nhanh đi,… tôi đang có chuyện gấp…
-Vậy bây giờ tôi hỏi lại anh một lần nữa… anh có yêu Đình Phong của tôi không hả….?
-Cậu nói đùa gì thế…! Cậu thừa biết ông ta là kẻ thù của tôi mà….. làm sao mà tôi có thể yêu hắn đươc chứ…!..... Tôi chỉ lợi dụng hắn thôi…. Cậu yên tâm đi…… nhưng mà tôi nói trước, hắn ta còn giá trị lợi dụng với tôi,… do đó cậu phải nói bố cậu là không được làm gì hắn ta đấy nhé…!
-Điều đó anh yên tâm đi….. Phong là người tôi yêu thật lòng nên tôi không bao giờ cho bất cứ ai tổn thương Phong đâu….!
Cuộc đối thoại của Hoàng với anh Tuấn, không phải gọi là kẻ lừa gạt kia đã làm cho trái tim tôi muốn tan nát cả ra….!...... cổ họng tôi nghẹn đắng lại không nói lên được gì nữa…… hai mắt tôi bắt đầu mờ nhạt đi và tay chân thì chẳng còn chút sức lực nào cả……..
Mọi cảm xúc trong người tôi bắt đầu dâng tràng lên, tôi đã cố gắng lắm mới không cho những tiếng khóc nấc vang ra khỏi miệng….. Tôi đã gáng lắm mới giằng mọi xúc cảm xuống mà chộp lấy điện thoại của Hoàng để chỉ nói một lời duy nhất với anh ta ngay lúc này thôi :
-Tại sao hả…? tại sao anh lại lừa dối tôi như thế …! Tôi làm gì đáng tội mà anh đối xử với tôi như vậy hả….?... anh nói đi....?
-Là em…!....... …. Em nghe anh giải thích đi…….. mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu……..
-Đúng,……. Là tôi đây…… ! bây giờ thì tôi đã biết hết mọi chuyện rồi…! anh còn gì để giải thích sao…?
-Em bình tĩnh đi…… nghe anh nói cái đã…!
-Tôi không cần…! những gì cần nghe thì tôi đã nghe đủ cả rồi……… và tôi chỉ xin anh một lần cuối là anh đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tôi nữa…… .. còn nếu không thì anh đừng trác tại sao tôi lại tàn nhẫn với anh…!
-Khoan….!! Em khoan hả cúp máy nha…. Nghe anh nói nha em…!!!
Tôi đặt điện thoại lại tay của Hoàng rồi thì tôi đứng dậy và chùi hết nước mắt và bước nhanh ra khỏi quán để mặt cho Hoàng cứ đứng đó mà gọi theo tôi………
Tôi đã cố chạy thật nhanh, thật nhanh ……. Mắc cho Hoàng cứ đuổi theo ở phía sau……. ….. cho đến lúc tôi đã vô tình vấp ngã ra phía lề đường thì tôi cảm nhận raat rõ có một vật gì đó rất to đã va chạm vào người tôi …….. Não bộ của tôi dường như đã bị bất hoạt toàn bộ,……. Và cũng dần dần tôi không cảm thấy một chút đau đớn nào từ cú va chạm ấy nữa……. … mọi cơ quan trên người của tôi cũng dường như đã bị vô hiệu hóa hết ….. mọi cảm giác, cảm xúc gì trong trái tim tôi cũng đã biến mất trong vô thức…… và tôi chỉ nhớ là cái mà tôi cảm nhận được trước khi tôi bước vào bóng đêm vô thức là trêm môi tôi có một vị mặn….. rất mặn…… nó mặn đắng hơn tất cả những vị đắng mà tôi đã từng nếm trong suốt cuộc đời của tôi từ trước đến giờ…
Có nhiều người đã từng nói tình yêu và hôn nhân là hai lĩnh vực hoàn toàn khác biệt với nhau vì lúc yêu nhau người ta chỉ thấy được ưu điểm, những mặt tốt của nhau thôi…… còn khi đã kết hôn với nhau thì tất cả tật xấu sẽ dần dần được bộc lộ ra hết và từ đó hai người sẽ dần cả thấy chán nhau rồi hậu quả sẽ là việc “Ông ăn chả, bà ăn nem” ….. Nhưng đối với tôi thì hình như việc đó chả đúng tí nào… vì tôi với anh có bao giờ có thời gian hẹn hò riêng tư như bao cặp tình nhân khác đâu…. hai đứa từng là kẻ thù không đội trời chung của nhau, rồi từ từ nãy sinh tình cảm, rồi yêu nhau và đến thời gian hai đứa hạnh phúc với nhau thì hai đứa đã phải sống chung với nhau trong cùng một mái nhà rồi…… bởi vậy tôi cũng chưa từng biết cái cảm giác của nhắn tin với nhau thâu đêm với người mình yêu là như thế nào, cảm giác nhớ nhung khi mà 1 , 2 ngày gì đó không được gặp người yêu là nhớ như thế nào…. … ôi nói chung tình yêu của tôi cũng lạ lắm,…. Chính tôi còn không hiểu nổi nó nữa mà…….. nhưng mà nhờ vậy mà hai đứa tôi cũng đã biết rõ khuyết điểm của nhau , biết những gì cần phải chấp nhận hoặc sữa đỗi vì nhau…….
Có lẽ cách cảm nhận về tình yêu của mỗi người là khác nhau, là riêng biệt nhau nhưng tôi nghĩ tất cả có một điểm chung là bất cứ ai khi đã yêu thật lòng rồi thì sẽ luôn sẵn sàng hy sinh cho đối phương tất cả những gì mình có, kể cả sinh mạng…. và hình như tôi cũng đã từng cảm nhận rất rõ cái tình yêu chân thật đó từ anh…… đúng…! Đó chính là lần anh đã cứu tôi khi tôi suýt bị tai nạn lúc hai đứa ở Đà Nẵng……. Nhiều lúc tôi thấy mình vô dụng lắm,…. Tôi chẵn làm gì được cho anh cả vậy mà anh lúc nào cũng tốt với tôi, chăm sóc tôi, lo cho tôi tất cả mọi thứ…. …
Cũng có nhiều khi tôi hỏi anh là anh yêu tôi ở điểm nào thì anh chỉ trả lời một câu rất ngắn gọn : “Yêu nhau thì làm gì có điều kiện hả cái đồ Hăm hăm kia !” Ờ mà cũng đúng he…. Nếu yêu nhau vì vật chất thì đó làm sao mà gọi là tình yêu được chứ…. Đó chẳng khác nào là dùng tiền để mua được dục vọng…… Nhưng mà tình yêu ở thế giới thứ 3 này cũng có nhiều cái khổ lắm chứ….. Yêu nhau mà không dám cho ai biết hết, yêu nhau mà cứ giấu mãi, rồi có buồn có vui gì cũng chỉ có hai đứa biết thôi…. Nhiều lúc muốn “Thể hiện” tình yêu lắm chứ nhưng có điều đứng trước đám đông thì hai đứa chỉ biết nhìn nhau cười cười thôi chứ làm gì dám ôm nhau rồi trao đổi enzym giữa đám đông chứ, hoặc cùng lắm cũng chỉ là những cái nắm tay vô tình theo thói quen thôi….. Mà nghĩ lại thấy cũng khùng thiệt…! cái đất nước Việt nam này công nhận là nhiều chuyện kinh khủng luôn chứ…! Cứ hể là hai đứa không cần biết trai với gái, gái với gái hay trai với trai,… miễn sao mà đi chung thì thiên hạ bắt đầu bàn tán nói này nói nọ liền à…! Bởi thế nên lúc nào tôi cũng phải cẩn trọng, biết cân nhấc mình đúng lúc để không “Lộ” ra bản chất của một đứa thuộc TGT3 ….. nhất là những lúc đi cùng với anh….. Nhưng có ai lý giải dùm tôi chổ này không ta…. ? : Tôi cũng không hiểu nỗi sao mà lúc trước khi chưa gặp anh thì tôi luôn luôn là một thằng đúng chuẩn men 100% và cũng chính vì vậy nên tôi đã làm biết bao đứa con gái khi nhìn thấy cũng phải đứng hình bởi cái vẽ men đấy.…. Ấy vậy mà từ khi có anh rồi thì bản chất càng ngày càng lộ rõ hơn… luôn thích nhõng nhẽo, làm nũng với anh….. còn cái vụ ưa rớt nước mắt như con gái nữa mới ghê chứ…! …. (cái đó thì chỉ có lúc ở bên anh thôi nhá, chứ bình thường thì Shu ta vẫn Chuẩn men đấy…!)
Ôi …! Phải công nhận là công việc làm càng ngày càng vất vả ghê chứ…! Lúc trước mới đi làm thì còn có ít thời gian được nghĩ ngơi, giải trí,… ấy vậy mà càng làm lên cao thì công việc càng dồn dập, càng nhiều, làm mà không có thời gian ngủ luôn mới ác chứ..! oà dường như là số củ tôi xui hay sao ấy…! mới được lên chức chưa được nữa tháng thì công ty đã xãy ra biết bao nhiêu là chuyện, nào là công ty kí phải những hợp đồng bất dụng làm cho phòng kinh doanh của tôi phải huy động hết toàn thể lực lượng mới giải quyết được liên tiếp số “Compo” hợp đồng bất khả dụng ấy…..
Vào một hôm lúc cả công ty vừa mới họp hội đồng xong cho cái vụ điều chỉnh chiến lượt lại cho công ty thì tôi phải ở lại cuối cùng để thu dọn tàn cuộc của bài thuyết trình của tôi,… và đang lúc tôi gom lại những vật dụng của mình thì có một bàn tay nhẹ đặt lên vai của tôi, tôi giật mình và quay lại xem thì thấy đó là Hoàng.
-Phong nè…!
-Ôi trời…! tự nhiên ở đâu xuất hiện đột xuất vậy…? Làm Phong giật hết cả mình à…!
-Xin lỗi nha…..! tại Hoàng có chuyện này muốn nói với phong…!
-Rồi…! Phong nghe nè, có chuyện gì thì Hoàng cứ nói đí…!
-Tối nay Phong có thể ra ngoài uống nước cùng với Hoàng được không…? Hoàng có chuyện muốn nói với Phong…!
Nghe Hoàng mời vậy chứ tôi biết thế nào tôi cũng tìm cách né tránh nên tôi thửng thừng trả lời :
-Cái này thì Phong không biết trước được rồi…… !
-Phong yên tâm đi…! Chiều nay Minh Tuấn có một cuộc giám sát ở Vũng Tàu rồi nên chắc cũng đến 2 -3 ngày gì mới về… -Hoàng nói với tôi trong có vẽ rất chắc chắn.
-Sao Hoàng biết…?
-Phong đừng quên là Hoàng nằm bên phòng kế hoạch….! Do đó mọi dự định của công ty đều do Hoàng nắm mà…!
-Ờ. Vậy để Phong xem sao…. Nếu đi được thì Phong nhất định sẽ đi với Hoàng…!
-Uhm…. Hoàng cũng mong là Phong có thể đến…. vì chuyện này cũng khá là quan trọng với Phong đấy…!
-Quan trọng với Phong…? –tôi hỏi với vẽ ngạc nhiên.
-uhm…..! vô cùng quan trọng nữa là đằng khác…!
-Vậy tại sao Hoàng không nói lúc này luôn mà phải đợi đến tối…?
-Tạ bây giờ chưa phải lúc….! Do đó nếu phong muốn biết thì Phong cứ đến đúng hẹn…! Hoàng đảm bảo chuyện này là Hoàng chỉ muốn tốt cho Phong thôi đấy…!
-Tốt cho Phong…?
-Đúng…! … mà thôi bây giờ Hoàng có chuyện gấp rồi…! hẹn Phong tối nay nhé…!
Nói xong thì Hoàng vỗ vai tôi một cái nữa rồi thì Hoàng cũng khuất xa dần để tôi đứng lại đấy với bộ mặt “Đơ như cây cơ”. …….
Lúc vừa trở về phòng làm việc của tôi thì tôi thấy anh Tuấn đã đứng trước đấy đợi tôi,….. Do muốn xác minh lại cái thông tin mà Hoàng vừa nói lúc nãy nên tôi mới mới quyết định là hỏi lại anh xem có chính xác hay không.. :
-Làm gì đứng đây đây….?
-Chờ em chứ làm gì…..!
-Có chuyện gì hả…?
-Uhm….. có chuyện…….
-Ê..! khoan…. Để em đoán nha…!..... Chiều nay anh có công tác đột xuất phải hok…? –tôi cắt ngang lời anh.
-Trời…! sao em biết….!!!
-Zậy là đúng đó hả….?
-Uk thì đúng……. Mà em bị sao zậy….?
-Không….. chỉ là ….
-Thôi….. nhanh nhanh thu dọn đi rồi mình về….. bố bảo anh đưa em về nhà có tý chuyện kìa…!
-Rồi…! em biết rồi,…. Em chuẩn bị xong ra ngay… anh xuống nhà xe trước đi….!
Vậy là tôi với anh phải về sớm để ghé sang nhà bố để bố bàn giao công việc cho anh…. …. Nhưng cứ mỗi lần tôi nghĩ lại những lời nói của Hoàng thì tôi lại cảm thấy có gì đó rất bất an,…….. nó luôn ám ảnh tôi, tạo ra cho tôi một cảm giác vô cùng khó chịu…… và chuyện mà tôi cần phải suy nghĩ thật kĩ là tôi có nên đi gặp Hoàng hay không….!....
Do dự một khoảng thời gian khá lâu trong suốt chặn đường về thì tôi mới đưa ra được một quyết định là tôi sẽ phải gặp Hoàng một lần để xem mọi chuyện Hoàng nói rốt cuộc là gì mà Hoàng lại tỏ ra nghiêm trọng như vậy….
…………………………………………………….
-Nè…! Em làm gì mà ngẩn người ra zậy…? –tôi đang suy nghĩ thì anh gọi tôi.
-Không…! Không có gì….. chỉ tại đang suy nghĩ một số chuyện linh tinh thôi à…!
-Có lẽ công tác kì này đến 2 hoặc 3 ngày gì anh mới về được quá…!
-Uhm….. nhớ làm xong sớm thì về sớm nha…! Đừng bỏ em ở nhà một mình á…!
-Biết rồi mà…! Anh đi công tác ở vũng tàu thôi chứ có đi sang mỹ đâu mà em cứ làm như là…
-Là gì…! Bộ muốn đi luôn hay sao mà nói zậy…?
-Ôi trời…! oan ức quá,…. Toàn đổ tội cho anh không hà,…! Làm như anh đi anh hok nhớ ưm zậy á…!
-Nói vậy thôi chứ…. Có thể ngày mai em sẽ ra đó với anh đó…! Tại bố nói với em là ngày mai bố cũng sẽ ra đó…. Bởi zậy có gì thì em xin bố cho em đi theo nè..!!
-Uhm…. Vậy em cố xin bố đi nha….. sẵn tiện mình đi du lịch biển luôn…!
-Ok….. vậy có gì tối nay em gọi cho anh….
-Vậy anh đi nha…!!
-Nhớ là không được lén phén nghe……. Hok thôi là chết với tui á..!
-Dạ biết rồi thưa zk iu đại nhân…..
Cuối cùng thì anh cũng đã lên đường đi công tác để lại tôi ở nhà một mình….! Đến gần 6h tối thì tôi lại nhận được một cuộc gọi từ Hoàng…. Lúc đầu thì tôi cũng định từ chối rồi, nhưng nghĩ di nghĩ lại thì chuyện đó cũng không nên, do đó tôi mới bắt máy của Hoàng :
-Phong nghe đây…!
-Hoàng đang đứng trước cửa nhà Phong nè…! Phong ra đi ….
-Rồi ..! Phong ra liền đây………
Tôi sốt sắn chạy ra mở cửa thì thấy Hoàng đã đứng sẵn đấy chờ tôi…..
-Bây giờ mình đi luôn hay sao…? -Hoàng hỏi tôi.
-Uhm…. Đi luôn cũng được……. nhưng mà nhớ đưa Phong về sớm chút nha..! tại tối còn bài báo cáo của tháng chưa hoàn thành nữa..!
-Vậy Khoảng 8h mình về…!
Thế là Hoàng đưa tôi đến Lotteria rồi hai đứa tôi cùng ăn bởi tôi với Hoàng chưa có ai có chút gì vào bụng hết … Thấy tôi ngồi một hồi lâu những vẫn không nói lời nào nên Hoàng mới bắt chuyện trước với tôi
-Ăn có ngon không….?
-Cũng tàm tạm….!
-Chỉ tạm thôi hả chài…!
-Uhm…. Tại Phong không thích ăn mấy món rán lắm……
-Vậy sao không nói sớm để Hoàng đưa Phong đi ăn lẫu..
-Thôi… vầy cũng được rồi……. mà Hoàng nói là có chuyện muốn nói với Phong đúng không…?
-Uhm….. nhưng chờ chút đến chỗ nào tiện hơn đi rồi Hoàng sẽ nói….. –Hoàng nói với giọng rất nhỏ…… nhưng qua cái giọng nói hơi run run ấy tôi cảm nhận được có chút gì đó không bình thường từ Hoàng.
-Vậy mình ăn nhanh đi rồi đi …
-Phong không gọi thêm gì nữa hả…?
-Thôi Phong no rồi…!
-Vậy mình đi luôn đi….
Dạo mát trên đường được một lúc thì Hoàng đưa tôi đến một quán kem cũng khá vắng vẽ gần ở quận 1 …… hai đứa tôi chọn bàn thật đặc biệt ở tận trên sân thượng để khỏi ai nhìn thấy để tiện cho việc nói chuyện hơn……. ….. Lúc đầu thì Hoàng cũng chi hỏi thăm này nọ về cuộc sống hằng ngày của tôi thôi, nhưng sau khi mà tiếp tân của quán mang kem lên rồi thì Hoàng mới bắt đầu nói thẳng vào vấn đề:
-Bây giờ Hoàng nghĩ là Phong nên chuẩn bị tâm lí để nghe điều này nha….!
-Chuyện này quan trọng lắm sao…?
-Uhm… rất quan trọng…! Hoàng đã rất đắng đo mới đưa ra được quyết định là nói rỏ tất cả mọi chuyện cho Phong nghe đấy…!
-Rồi….. Phong đã chuẩn bị sẵn sàng rồi…! có gì Hoàng cứ nói đi, Phong nghe…!
-Thật ra ….. Minh Tuấn không hề yêu Phong…! Anh ta chỉ lợi dụng Phong để làm những gì anh ta cần thôi….!
-Hoàng nói sao…? Anh Tuấn….
-Phong bình tĩnh nghe cho hết đã….!....! Anh ta là tay trong của ba Hoàng….! Mọi chuyện anh ta làm đều là theo lệnh của ba Hoàng….! Anh ta là nước cờ để ba Hoàng chiếm lấy tập đoàn của bố Phong …!
-Không thể…! … không thể nào…. Hoàng nói dối…… Phong không tin đâu…! –tôi nhe muốn điên loạn lên khi mà nghe những lời ấy từ cửa miệng của Hoàng thốt ra.
-Phong…! Bình tĩnh lại đi….. ! nghe Hoàng nói hết cái đã…!!!!
-Không…! Phong không muốn nghe…! Hoàng nói dối……
-Phong bình tĩnh một chút được không hả….? Phong có biết là Hoàng đã phản bội lại ba của Hoàng như thế nào khi mà hoàng quyết định nói chuyện này cho Phong biết không hả…. –Hoàng giữ chặt tôi lại và quát tôi với giọng run run như sắp ứa nước mắt.
-Phong không tin đâu…..! Hoàng đừng nói nữa…! – nước mắt tôi đã bắt đầu động lại nơi khóe mắt,….. còn tim tôi thì bắt đầu đập mạnh hơn,….. máu trong người tôi cũng vì vậy mà chảy càng lúc càng nhanh làm cho tôi cảm thấy vô cùng khó thở.
-Thôi được rồi….. Hoàng sẽ cho Phong thấy là Hoàng không lừa dối Phong…!
Hoàng từ từ móc điện thoại trong túi ra và bắt đầu bấm số với hai bàn tay run run……. Đến lúc có người bên kia nghe máy thì Hoàng mới bật loa lớn lên để cho tôi nghe…!
-Alo…! anh nghe tôi nói gì không…?
-Tôi nghe đây….
Tôi như càng điên dại hơn ki nghe trong điện thoại là tiếng của anh Tuấn. ….. Nhưng lúc ấy tôi vẫn còn đủ sức để kìm chế lại chính mình nên tôi quyết định là sẽ tiếp tục im lặng để lắng nghe tiếp.
-Chuyện bố tôi giao cho anh ra sao rồi….?
-Cậu yên tâm đi….. chỉ cần tôi gôm đủ 2% cổ phần nữa thì cả tập đoàn này sẽ thuộc về ba cậu…….
-Vậy chừng nào anh mới tìm đủ 2% ấy…?
-Nhanh thôi….. chỉ cần sáng mai ông ta ra đến đây thì tôi sẽ tìm cách cho ông ta kí vào hợp đồng trao đổi cổ phàn này ….. và vậy là tất cả sẽ thuộc về tay ba cậu….!
-Tốt…! anh làm tốt lắm….! Nhưng mà tôi còn chuyện muốn hỏi anh….!
-Rồi có gì thì cậu cứ hỏi nhanh đi,… tôi đang có chuyện gấp…
-Vậy bây giờ tôi hỏi lại anh một lần nữa… anh có yêu Đình Phong của tôi không hả….?
-Cậu nói đùa gì thế…! Cậu thừa biết ông ta là kẻ thù của tôi mà….. làm sao mà tôi có thể yêu hắn đươc chứ…!..... Tôi chỉ lợi dụng hắn thôi…. Cậu yên tâm đi…… nhưng mà tôi nói trước, hắn ta còn giá trị lợi dụng với tôi,… do đó cậu phải nói bố cậu là không được làm gì hắn ta đấy nhé…!
-Điều đó anh yên tâm đi….. Phong là người tôi yêu thật lòng nên tôi không bao giờ cho bất cứ ai tổn thương Phong đâu….!
Cuộc đối thoại của Hoàng với anh Tuấn, không phải gọi là kẻ lừa gạt kia đã làm cho trái tim tôi muốn tan nát cả ra….!...... cổ họng tôi nghẹn đắng lại không nói lên được gì nữa…… hai mắt tôi bắt đầu mờ nhạt đi và tay chân thì chẳng còn chút sức lực nào cả……..
Mọi cảm xúc trong người tôi bắt đầu dâng tràng lên, tôi đã cố gắng lắm mới không cho những tiếng khóc nấc vang ra khỏi miệng….. Tôi đã gáng lắm mới giằng mọi xúc cảm xuống mà chộp lấy điện thoại của Hoàng để chỉ nói một lời duy nhất với anh ta ngay lúc này thôi :
-Tại sao hả…? tại sao anh lại lừa dối tôi như thế …! Tôi làm gì đáng tội mà anh đối xử với tôi như vậy hả….?... anh nói đi....?
-Là em…!....... …. Em nghe anh giải thích đi…….. mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu……..
-Đúng,……. Là tôi đây…… ! bây giờ thì tôi đã biết hết mọi chuyện rồi…! anh còn gì để giải thích sao…?
-Em bình tĩnh đi…… nghe anh nói cái đã…!
-Tôi không cần…! những gì cần nghe thì tôi đã nghe đủ cả rồi……… và tôi chỉ xin anh một lần cuối là anh đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tôi nữa…… .. còn nếu không thì anh đừng trác tại sao tôi lại tàn nhẫn với anh…!
-Khoan….!! Em khoan hả cúp máy nha…. Nghe anh nói nha em…!!!
Tôi đặt điện thoại lại tay của Hoàng rồi thì tôi đứng dậy và chùi hết nước mắt và bước nhanh ra khỏi quán để mặt cho Hoàng cứ đứng đó mà gọi theo tôi………
Tôi đã cố chạy thật nhanh, thật nhanh ……. Mắc cho Hoàng cứ đuổi theo ở phía sau……. ….. cho đến lúc tôi đã vô tình vấp ngã ra phía lề đường thì tôi cảm nhận raat rõ có một vật gì đó rất to đã va chạm vào người tôi …….. Não bộ của tôi dường như đã bị bất hoạt toàn bộ,……. Và cũng dần dần tôi không cảm thấy một chút đau đớn nào từ cú va chạm ấy nữa……. … mọi cơ quan trên người của tôi cũng dường như đã bị vô hiệu hóa hết ….. mọi cảm giác, cảm xúc gì trong trái tim tôi cũng đã biến mất trong vô thức…… và tôi chỉ nhớ là cái mà tôi cảm nhận được trước khi tôi bước vào bóng đêm vô thức là trêm môi tôi có một vị mặn….. rất mặn…… nó mặn đắng hơn tất cả những vị đắng mà tôi đã từng nếm trong suốt cuộc đời của tôi từ trước đến giờ…

