Insane

Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Theo dự tính của tôi thì chắc khoảng gần 5h30 thì anh mới về đến nhà nên tôi đã mua rất nhiều bong bóng trắng thổi lên và để sẳn trong phòng của tôi và chỉ cần đợi lúc anh về phòng của anh tắm thì tôi sẽ thật nhanh treo bong bóng lên khắp cả căn nhà và đặt cái hộp quà bí mật trước cửa phòng của anh.

5h30 ! rồi nhưng sao mà anh vẫn chưa về làm tôi có một chút gì đó hơi sốt ruột nhưng cũng đành chịu thôi, đành ngồi trước phòng khách chờ vậy! chắc khoảng tí nữa anh sẽ về thôi mà…..
6h đúng! (T_T) ôi!!! Lâu quá à,……. Làm gì mà chưa chịu về nữa không biết! ghét ghê vậy ta ơi.. có nên gọi điện hok ta…? Mà chắc là thôi đi, gọi như vầy không khéo sẽ lộ mất……!!!
6h45…! Thôi được rồi….! cho anh them một cơ hội cuối cùng nếu đúng 7h mà không về là “xù” hết không có giáng sinh giáng gì ở đây nữa hết…….!!!
- ……… Hoaizz………. Bùn ngủ quá ……… mấy giờ rồi không biết…! -tôi mắt nhắm mắt mở mà lấy điện thoại ra xem mấy giờ.
-Ôi trời…. quá đáng thật….. ! gần 8h rồi mà chưa chịu về nữa…. phải gọi mới được……..-tôi lướt nhanh qua cái màng hình mà tìm số của anh để call cho anh.
………………….
-“Tít tít tít……….” –tôi gọi đi gọi lại mấy lần nhưng kết quả cũng chỉ được 3 tiếng tít tít mà thôi.
-Thôi được rồi,….. không về thì thôi! Biết rõ hôm nay là giáng sinh mà dám bỏ mặc mình ở nhà một mình như vầy có phải quá đáng không cơ chứ…! Dẹp dẹp hết….. không tặng gì nữa…… vức cái bánh kem vào sọt rác là vừa rồi…… (>_ Tôi bực bội rời khỏi cái sofa mà định bước lại tủ lạnh lấy cái bánh kem vức vào sọt rác thì tôi nghe được tiếng kèn xe inh ỏi ở trước cổng nhà. Tôi định gọi to chị Phương ra mở cửa thì tôi mới nhớ chực lại là chị đã về quê rồi không còn ở đây nên bắt buộc tôi phải tự lếch cái xác đang gần như bóc hỏa ra mở cổng. Lúc đầu là tôi cứ tưởng là bố qua đây nhưng khi ra tới cổng thì tôi mới biết là cái tên “Chết bầm” kia đã về. Tôi không them nhìn vào mặt anh mà cứ mở cổng rồi tôi vật mạnh cánh cửa vào tường một cái rầm rồi bỏ đi một mạch vào nhà.
Một lác sau thì anh cũng bước vào mà nhìn tôi với cái ánh mắt hơi soi mói lạ lẳm vì cái hành động vừa rồi của tôi. Tôi giả vờ làm ngơ mà không thèm nhìn lấy anh một cái, anh thì cứ bước tới gần mà vòng tay ôm tôi càng làm cho tôi them bực bội nên tôi đã hất mạnh tay của anh ra nhưng rồi thì anh vẫn cứ giữ cái tính lì lợm mà ôm tôi càng chặt hơn nữa……
-Tục tưng của anh sao vậy ta….? Ai dám chọc giận nữa vậy hok biết…. ?
-Sao không đi luôn đi,…. Về chi giờ này nữa…?
-Thôi mà…… anh phải đi với bố chứ có đi chơi đâu mà em giận…..!
-Biết vậy sao không chịu gọi về cho em hả…?
-Điện thoại hết Pin rồi sao mà gọi được…!!!!
-Thôi đi…! Em không cần biết……. cho dù là lý do gì đi chăn nữa em cũng không chấp nhận đâu….
-Cho anh xin lỗi đi mà,…… có gì anh đền bù cho,…!
-Vậy anh biết hôm nay là ngày gì không hả..?
-Ủa..? hôm nay là ngày gì ta…? ….à đúng rồi….. hôm nay là thứ 6 mà…… vậy là ngày mai anh được nghĩ ở nhà rồi…!
-Anh….anh……. thôi được rồi….. anh cứ ở đó mà lo ngày mai nghĩ đi,…. Em đi lên phòng đây…! Hứ…. –tôi nói rồi thì bỏ đi một mạch lên phòng.
-Hơ……. Lại cái bệnh nhõng nhẽo nữa rồi…… chắc tối nay lại vất vả thân xác nữa rồi đây…!!!!! – Anh vẫn cứ đứng đó ngơ ngác mà nói nhàm nhàm trong miệng.
Tôi vừa bước lên cầu thang mà vừa suy nghĩ trong đầu : “ Như vầy có quá đáng không ta..? ảnh đi công việc với bố mà…! Tính đi tính lại thì ảnh đâu có lỗi gì đâu …. Mình làm như vầy có quá không ta,….. với lại công sức chuẩn bị gần cả tuần lễ mà bỏ như thế như chẳng khác nào giả tràng se cát sao..? thôi được rồi,… coi như tha cho lần này đi…..” (cái này chắc có lẽ bị bệnh me trai lấn mất lý trí rồi )
Tôi vào phòng của tôi rồi thì khóa cửa lại cẩn thận vì tôi sợ anh sẽ vào bất ngờ mà hỏng hết cái “công trình” hoành tráng của tôi. Khoảng một lúc sau khi nghe được tiếng khóa cửa từ phòng của anh thì tôi mới yên tâm mà bước ra thực hiện kế hoạch của tôi.
Tôi nhẹ nhàng để cái hộp quà trước cửa phòng của anh rồi thì tôi nhanh chóng treo bong bong lên tường và cầu thang dọc theo lối đi ra ngoài bải cỏ ở vườn cây bên hong nhà. Sau khi sắp xếp hết đèn và bong bóng thì tôi lấy bánh kem ra đặt trên bải cỏ rồi vào nhà mà tắt hết đèn chiếu sang bên ngoài căn nhà mà chỉ để lại duy nhất một cái đèn ánh vàng mờ trên trần mà thôi.
Tôi rón rén bước lên cầu thang rồi nắp sau cánh cửa của ban công để chờ anh bước ra và cũng để làm nhiệm vụ giám sát kế hoạch có thành công hay là không……
Y như dự định của tôi, sau khi anh tắm xong thì cuối cùng anh cũng chịu bước ra khỏi phòng. Anh có vẻ hơi bất ngờ vì thấy cái hộp quà được đặt trước cửa phòng của mình. Nhưng cái vè mặt bất ngờ ấy lại càng tỏ ra ngạc nhiên hơn nữa khi cái món quà ấy lại vô cùng nhẹ, nhẹ hơn rất nhiều so với cái kích thước của cái hộp. tôi thấy anh mỉm cười một cái rồi anh dịu dàng mở giấy gói và nắp hộp ra và cũng chính cái giây phút này là giây phút mà tôi hồi hợp nhất.
Từ cái hộp quà được mở tung nắp trên tay của anh bay ra một cái bong bóng bay màu hồng và trên cái bong bóng ấy có một hàng chữ : “Đi theo cái thứ mà anh đang cầm trên tay nhé !”
Anh nhẹ nhàng bước theo những hàng bong bóng của tôi gắn trên tường rồi cứ thế mà từ từ bước xuống nhà dưới. Tôi thì cứ lẻn lẻn phía sau lưng anh để cho anh không phát hiện ra và rồi khi tôi thấy anh bước ra khỏi cánh cửa chính mà đi theo hướng ra bãi cỏ thì tôi mới bắt đầu bật những ánh đèn màu mà tôi đã kì công kết lại rồi treo ở các nhánh cây ngoài vườn. sau khi bật hết đèn thì tôi chạy thật nhanh ra bải cỏ để còn kịp tạo them một sự bất ngờ nữa cho anh.
Vừa bước ra tới bải cỏ trong vườn cây thì tôi đã thấy anh đứng nhắm mắt trước cái bánh kem tôi làm ( Hihi… Tui để lại tờ giấy đã ghi là : “Nhớ nhắm mắt lại nha” ở dưới cái bánh kem ). Tôi thật nhẹ nhàng từ bước đi đến chổ anh đang đứng rồi nhào nhanh lại mà trói người anh bằng chính vòng tay của tôi và khóa môi anh bởi bờ môi của tôi, anh trố mắt ngạc nhiên nhìn tôi làm tôi cảm thấy có cái gì đó trong người tuy là hơi ngượng ngượng nhưng cũng thật sương sướng và vui vui.
-Bất ngờ không nè….! –tôi vòng tay qua cổ anh rồi mỉm cười mà hỏi anh.
-Không có bất ngờ gì hết ……mà….
-Hư…! Vậy thôi đi…… -tôi buông tay ra rồi đẩy mạnh anh một cái làm anh ngã xuống bải cỏ luôn.
Anh ngồi dậy mà nắm lấy tay tôi rồi kéo tôi một cái thật mạnh làm cho tôi cũng ngã nhào lên người anh luôn…
-Anh chứ nói hết mà đã giận dõi nữa rồi……! anh muốn nói là không phải bất ngòa mà là quá bất ngờ luôn đó……..
-Thật không….?
-Thật mà……..
-Xi xi… tha cho anh lần này đó….
-Cái ý tưởng này ở đâu ra vậy ta….
-Lạ nhỡ…! Đương nhiên là của em rồi chứ ở đâu…!
-Không ngờ đại thiếu gia nhà ta hôm nay lại lãng mạn như vầy ta ơi..!
-Không thích hay sao mà nói nhiều quá vậy ? –tôi cáu gắt với anh.
-Sao lại không chứ,! Biết bao nhiêu người muốn như anh mà có được đâu nè… bây giờ anh có được đúng là kiếp trước có tu mà….
-Thôi cái bệnh dẽo miệng lại dùm em đi…! Nghe nỗi cả da gà rồi nè..!
-Hihi…….. mà bắt em làm như vầy anh thấy sao sao á..!
-Sao là sao hả…?
-Tự dưng bắt cậu chủ của anh phải vì anh mà vất vả như vầy thật long anh thấy xót quá à..
-Có gì đâu chứ….. ai bảo anh làm em yêu anh chi rồi nói…..
-Nhưng anh chưa làm được gì cho em hết nên anh thấy anh vô dụng thật đó…..
-Biết vậy nữa sao…? Hôm nay là giáng sinh mà hok chịu tặng quà cho em là biết anh vô tâm cở nào chưa hả…?
-Ai nói chứ…… anh chuẩn bị rồi nhưng chưa tặng thôi chứ bộ…..
-Đâu…… có thấy gì đâu nè…. Toàn nói xạo không hà…..
-Bây giờ chưa tặng được đâu…….. đợi khi nào thời cơ thích hợp mới tặng được…….
-Thôi…… em muốn xem giờ à….. lấy ra luôn đi….
-Không…! Đợi đi mới hồi hợp chứ……
-Đi mà……
-Đã nói không là không mà…..
-À…. Em biết rồi, chắc là không có chứ gì…?
-Thôi được! ngồi đây chờ anh cái đi ha…
-Uhm….. nhanh lên đó…
Anh bước đi thật nhanh về phía nhà xe một lúc rồi bước lại với hai cánh tay đang cầm một thư gì đó trong có vẽ rất bí mật để phía sau lưng anh.
Anh nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi rồi bắt tôi nhắm hai mắt lại nhưng tôi lì lơm không nghe cứ chòm lên nắm lấy tay anh ra xem anh đang cầm gì nhưng có điều lực bất tong tâm nên đành phải chấp nhận nhắm mắt lại theo yêu cầu của anh thôi.
-Em nhắm mắt rồi nè…….. làm gì làm nhanh đi…..
-Uhm…..đợi anh một chút………
-Nhanh đi mà…!
Tôi cảm nhận được rất rõ hình như là anh đang đội một cái gì đó lên đầu tôi,…mà hình như nó là…….
-Em mở mắt ra đi……..
-Woa…… dể thương quá à…… -tôi vừa hé mắt ra thì đã thấy anh đang đội một cái nón bong hình con tuần lộc có hai cái sừng trong rất đáng iu.
-Em lấy xuống coi em đang đội cái gì nè……..
-U…… là mũ của ông già Noel….
-Hi…… rất đáng iu đúng không….! –anh nhìn tôi mà cười đến tít cả hai mắt luôn.
-Uhm uhm…….. –tôi gật đầu lia lịa để tỏ ra rất thích cái món quà của anh.
-Em muốn cưỡi tuần lộc không nè..?
-Có đâu mà cưỡi…….. –tôi mở to hai mắt nhìn anh vì ngạc nhiên với câu hỏi của anh.
-Thì là…..
-Ê….. đừng nói là cưỡi anh nha…! –Tới đây thì tôi mới hiểu ra lời nói của anh lúc nãy.
-Thông minh…….! Hôm nay anh sẽ làm Tuần Lộc cho em cưỡi đó…. Chịu hok..?
-Giờ này hả……? chắc không được đâu…! Đợi một chút lên phòng đi rồi anh muốn cưỡi kiểu nào em sẽ cưỡi kiểu đó cho hé…!
-Xì….. công nhận em càng ngày càng…. “Zâm” ghê zậy ta ơi…
-Ủa..? vậy tại ai mà em trở nên như vậy ta..?
-Ờz thì ……
-Thì gì nữa……. tại anh huấn luyện em đó thôi……. Bây giờ để em cho anh biết thế nào là danh se xuất cao đồ ha…!
-Anh hỏi thật em một câu nha…
-Cứ tự nhiên..!
-Bộ em muốn anh chết sớm hay sao mà một tuần bóc lột sức lao động của anh hết 5 ngày zậy hả ?
-Hì…… ai bảo anh cứ thích chọc em trước chi rồi nói……
-Thôi được rồi….. không cần chờ lên phòng nữa…..! hôm nay sẽ có một trường hợp ngoại lệ xãy ra……… Tuần lộc sẽ cưởi ông già Noel…..! –Anh nói vừa dứt câu thì đè tôi ngã ra thảm cỏ ngay mà không chờ tôi nói gì hết.
-Á….. đồ con Tuần lộc biến thái…… dám giờ trò đồi bại với ta …..
-Muốn biến thái cở nào thì anh sẽ biến thái kiểu đó cho em luôn…..
-Ây da……. Đè lên cái tay của em rồi nè…!
-Em có sao không………? –Anh liền ngồi dậy mà khẩn trương hỏi tôi.
-Không……… hơi đau thôi…..!
-Anh xin lỗi ngar,…….
-Em đã nói là không sao rồi mà……. ! à mà nè..! ăn thử bánh kem em làm coi có ngon không ha…?
-Ù….. em biết làm luôn….
-Học gần cả tuần đó chứ ít ỏi gì đâu…..
- Có một người luôn quan tâm anh như vầy sao mà anh thấy hạnh phúc quá à…. !
-Thôi……. ở đó mà vòng do nữa…. ăn nhanh đi rồi mình đi dạo vòng vòng thành phố ha…
-Uhmmm được đó…… mình tìm bờ kè nào ngồi hóng mát xem người ta nhộn nhịp cho vui đi chứ giáng sinh mà cứ ở nhà thế này thì chán lắm…..
Tôi và anh vừa ăn vừa đùa với nhau rất vui,…… tôi nghịch đến nổi lấy kem trét lên đầy mặt của anh làm anh càng trong giống con tuần lộc trong tuyết hơn…… nhưng anh cũng không chịu thua mà rượt tôi chạy vòng vòng trong vườn rồi dung cả một đóng kem trét lên người tôi làm cả mặt tôi tèm lem kem luôn….
Khắp nơi trong thành phố đâu đâu cũng sang lên những ánh sang vàng vàng, đỏ đỏ, xanh xanh, cùng với những câu như “Merry Christmas” được giăng khắp mọi nơi từ các cửa hiệu đến các băng gol treo trên các hang cây làm cho cả khu vực trở nên nhộn nhiệp và lung linh hẳng ra. Không những thế, các bản nhạc giáng sinh được phát lên khắp nơi làm cho cái không khí càng trở nên năng động hơn đối với những ai đang trên đường chuẩn bị đến nhà thờ làm lễ cầu nguyện…….

Cùng nhau đi dạo ngoài phố để ngắm cái cảnh nhộn nhịp của thành phố trong cái mùa giáng sinh tràn đầy tiếng cười của những cặp đôi đang yêu như chúng tôi và trong đó cũng không thiếu cái cảnh đùa nghịch trên vỉa hè của những nhóm trẻ con với nhau làm tôi cảm thấy có một chút gì đó gọi là vui vui nhưng cũng có gì đó cảm thấy hơi chạnh lòng vì tôi đã lâu lắm rồi tôi mới có thể được tự do tung tăng đi dạo trong cái tiết trời giáng sinh cùng mọi người như thế này….

Nắm tay nhau đi được một lúc khá lâu thì cuối cùng tôi với anh cũng đã đến được cái bờ kè Bạch Đằng. Từ trước tới giờ đúng là tôi chưa từng biết cái cảm giác được hóng gió tự nhiên như vầy thật là thoải mái, cộng thêm cái sự ồn ào, nhộn nhịp của cái đất sài thành trong một mùa lễ lớn đúng là làm cho con người ta quên đi hết muộn phiền mệt mỏi của một ngày làm việc vất vả….

Hai chúng tôi cứ im lặng mà nhắm mắt hứng gió một lúc thì tôi mới chợt quay sang hỏi anh :
-Anh nè…!
-Hở…… -anh mở mắt ra rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt nghi vấn..
-Anh có nhớ lần đầu tiên mình gặp nhau là lần nào không hả…?
-Hì….. đương nhiên là nhớ rồi…….. cái lần đó em giành bộ Vest với anh chứ đâu…..!
-Còn lần đầu tiên em ôm anh là khi nào…… anh nhớ không..?
-Hình như là cái lần anh bị hai cái tên cướp đánh bị thương rồi anh ngã xuống sân nhà mình và cũng chính lúc đó em cũng ngã lên người anh đúng không mà ôm anh đúng không…?
-Như vậy mà cũng tính là em ôm anh đó hả….?
-Chứ sao….. ! ôm chặt cứng luôn là đằng khác…!
-Thôi kệ… tạm chấp nhận vậy…… mà còn lần đầu tiên anh hôn em là khi nào vậy ta…?
-Thôi….. cái đó khỏi nói được hok hả….?
-Ủa…. sao zạ……?
-Tại anh nói ra thế nào em cũng giận anh cho mà xem….
-Cứ nói đi….. em hứa em không giận đâu mà…..
-vậy anh nói nha…. Không được giận à…
-Uhm….em hứa mà…
-Hihi……. Lần đầu tiên anh hôn em là lúc em đang ngủ trong bệnh viện cùng với anh đó…..
-Thì ra là cái lúc em vừa mở mắt ra và nhìn thấy mặt anh áp sát mặt em đó hả..?
-Uhm…… là lúc đó đó….
-Á……. Ghét quá….. lúc đó ai thương anh đâu mà dám hôn người ta zậy đó hả…..
-Thì bây giờ thương rồi đó …..
-Anh biết cái nụ hôn đó là nụ hôn đầu đời của em không hả….? sao anh dám tự tiện cướp đoạt vậy…..
-Ê…ê….. mới nói là không giận rồi mà……
-Nhưng chuyện này hơi quá đáng nên ……
-Vậy chứ em muốn làm sao hả…? hôn thì anh cũng đã hôn rồi…… muốn anh chịu trách nhiệm thì anh cũng chịu rồi đó………
-Cũng may cho anh là hôm nay tâm trạng em tốt đó chứ nếu không là anh không xong với em đâu đó…..
-Vậy bây giờ anh hỏi ngược lại em nè….! Lần đầu tiên hai đứa mình ấy ấy là khi nào em nhớ hok….?
-Sao lại không chứ…… lần đầu tiên mà không nhớ nữa thì có nước chết đi cho rồi…..
-Vậy là khi nào….
-Khi…….. ở ……. Đà Nẵng chứ đâu….ngay sau khi anh chính thức tỏ tình với em đó…..
-Oh….. nhớ kĩ ghê ta…!.......
-Mà công nhận duyên số kì diệu thật ha…….. trước đây em càng ghét anh cở nào thì bây giờ lại yêu anh đến cở đấy á…….
-Bởi zậy người ta mới có câu ghét của nào trời trao của đó mà…..
-Thôi…… mình về đi….. em thấy hơi lạnh ùi….. …
-Uhm… giờ này về được rồi….. khuya quá sương rơi không tốt đâu…..
-Vậy tuần lộc có thể nào cho ông già Noel cưỡi về không nè…..
-Tuân lệnh cậu chủ……
-Nói chơi thôi chứ ở đây mà anh cỏng em về chẳng khác nào em đầu thú với bố em ……
-Hì….. anh cũng quên mất….. vậy về nhà đi em muốn cưỡi sao cưỡi……..
-Không có là chết với em à…….
-Yes Sir………………..
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 48
Time : 08:36 Date : 30/08/26
U-ON