Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
“Lần đầu tiên em thấy ánh mắt lạnh lùng anh nhìn em ngở như ta chưa từng quen ……trong giây phút đó em biết em đã sai….. ngày tàn trôi qua vắng anh cuối con đường em nhận ra bóng anh sẽ mãi không phai nhòa….. và giờ đây sâu thẩm nơi trái tim anh……… misss….. you……….”
Lời bài hát này của Đông Nhi đúng là rất giống với tình cảnh của tôi. Chưa bao giờ tôi cảm nhận được sự lạnh lùng của anh đối với tôi lại rõ ràng đến thế. Tôi thà anh nói với tôi chỉ một câu thôi cũng được cho dù đó là tha thứ hoặc là một lời oán trách cũng được, chứ sự im lặng, lạnh nhạt của anh nếu cứ như thế này hoài thì làm sao mà tôi có thể sống được chứ ..!
Vậy là tôi đã bị sốt rất cao nên đành phải nghỉ học ở nhà mấy hôm, mẹ thì cứ gọi và bảo tôi về bên nhà để mẹ tiện chăm sóc cho tôi hơn vì chị Phương đã có việc nên phải về quê vài ngày nhưng tôi lại không chịu mà cứ diện lý do là tôi đã khỏe rồi. Vậy là hằng ngày mẹ đều nhờ chú An qua lấy thức ăn và cơm của mẹ nấu mang qua cho tôi với anh Tuấn nhưng có ngày nào anh Tuấn chịu ăn cơm ở nhà với tôi đâu, ngày nào anh cũng đi làm rất sớm cho đến tối khuya mới về nên cơ hội tôi gặp mặt anh cũng rất ít huống hồ chi là được nói chuyện với anh.
Cứ như thế mà tôi sống với những chuổi ngày mệt mõi vật vã như một con người vô hồn vô cảm vì bệnh vì đau và cũng vì sự lạnh nhạt của anh dành cho tôi. Lúc này tôi thầm nghĩ với tôi là liệu anh có yêu tôi thật lòng không ? nếu có thì tại sao anh lại không thể hiểu cho tôi, không chịu tha thứ cho tôi. …….. Trong lòng tôi luôn có một linh cảm bất an là tình yêu của tôi sẽ không đủ lớn để có thể níu kéo lại anh và rồi nó cũng sẽ tan vỡ như một cái cốc thủy tinh khi đã bị một người vô tình làm rơi xuống một nền gạch.
Tôi không thể nào chịu đựng được sự dày vò trong lòng nữa, tôi không thể cứ như thế mà đứng nhìn anh rời khỏi tôi, tôi phải làm một cái gì đó để anh có thể tha thứ cho tôi dù là phải trả cái giá đắt bao nhiêu đi chăng nữa.
Tối hôm đó tôi thức rất khuya để chờ anh về dù là trong lúc đó bệnh của tôi lại trở nặng thêm. Trán tôi thì sốt rất cao, toàn thân thì mệt mỏi không còn một chút sức lực nhưng vì trái tim của tôi đã chịu lên tiếng một cách mạnh dạng nên tôi đành phải nghe theo nó và cứ đứng chờ anh về trước cái ban công đầy sương gió lạnh buốt. cũng đã gần 2 giờ đồng hồ tôi đứng chờ anh về dưới cái cơn mưa đêm lanh lẽo đầy nỗi giá buốt , nhưng kết quả cũngchỉ là hai chữ tuyệt vọng mà thôi. Tôi vẫn cố gáng sức để đứng đó chờ anh về nhưng rồi cơn bệnh cũng đã hạ gục được tôi, người tôi bổng cảm thấy lạnh một cách lạ thường…. tôi có thể cảm nhận được là cơn lạnh buốt có thể lan tới từng tế bào của tôi. Xung quanh tôi cuối cùng cũng chỉ còn một màu đen vây quanh để lại tôi với một hơi thở yếu ớt chìm vào cái bóng đêm vô thức.
Đến giữa khuya khi tôi chợt bừng tỉnh dậy thì tôi nhận ra là mình đang nằm trong phòng của tôi, tôi chỉ nhớ là tôi rất mệt mõi nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc mà cứ đứng đó đợi anh về và rồi tôi đã ngất đi tự lúc nào không hay. Tôi lấy làm khó hiểu vì không biết ai đã đưa tôi vào phòng, có khi nào là ……..
Tôi với tay bật cái đèn ngủ trên đầu giường lên thì tôi thấy anh đang ngồi dưới đất còn đầu thì tựa vào giường mà ngủ. Tôi chợt vui thầm trong người vì tôi biết được là anh vẫn còn quan tâm tôi, vẫn còn bên cạnh tôi những lúc tôi gặp nguy hiểm để bảo vệ tôi.
Tôi từ từ bước xuống và lấy cái chăn rồi nhẹ nhàng đắp lên người của anh, nhưng cũng vì vậy mà tôi đã vô tình làm anh thức giấc.
-Em tỉnh rồi hả…? –anh ngước lên nhìn tôi và hỏi.
-Uhm…… anh về từ lúc nào vậy…?
-Anh về lúc 12h mấy…. thì thấy em bị ngất ngoài ban công….. lúc nãy em sốt cao quá nên anh không dám để em ở đây một mình ….. thôi bây giờ em cũng tỉnh rồi vậy thì anh về phòng anh đây…!
-Anh…… -Tôi vẫn cố gọi anh để muốn nói một cái gì đó để anh có thể ở lại bên tôi đừng rời xa tôi ngay lúc này.
-Em cần gì nữa thì cứ nói anh đi lấy cho….
-Em cần……….. –tôi ấp úng.
-Em đói đúng không…..? anh thấy thức ăn vẫn còn nguyên trên bàn, vậy là tối hôm qua em không có ăn cơm…. Thôi cứ nằm đó đi anh đi xuống dưới tìm cái gì đó cho em ăn rồi uống thuốc vào chứ để như vậy không hay đâu.
-Không phải……. ý em là cần…………. cần anh ở lại với em.
-Anh còn việc phải làm nên em cứ ngủ ở đó đi, một chút anh nấu cháo chìn rồi sẽ mang lên cho em ….
-Em không cần những thứ đó …… em chỉ muốn anh nghe lời giải thích của em thôi rồi anh muốn trách em sao cũng được chứ anh đừng lạnh nhạt với em thế này nữa… tim em đau lắm rồi…… nó không chịu được nỗi đau nữa đâu anh à……
-Bây giờ em đang bệnh nên cứ nghỉ ngơi đi có gì thì để ngày mai nói . –Anh nói xong thì đứng lên và định đi về phía cửa phòng.
Vì đã cùng đường nên tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc tôi chụp lấy cai dao rọc giấy trên bàn học và dùng nó đặt thẳng lên mạch máu trên tay tôi.
-Thôi được rồi…! nếu anh không chấp nhận tha thứ cho em thì em thiết gì phải sống nữa chứ.
-Em bỏ cái đó xuống đi……. Nguy hiểm lắm đó…..!
-Không……. Nếu anh không chịu nghe em giải thích thì em đành vình biệt anh vậy…!
-Được rồi, được rồi…! em bỏ xuống trước đi….. anh sẽ ở lại với em mà…….
-Không được…! nếu anh không chấp nhận tha lỗi cho em thì em sẽ không bỏ dao xuống đâu.
-Anh chấp nhận mà…….. em bõ dao xuống trước đi…….
-Vậy thì anh bước lại đây đi…..
-Rồi…… bây giờ anh sẽ bước lại nhưng em phải hứa là em bỏ nó xuống nha………
-Thì anh cứ bước lại đây đi rồi em sẽ bõ nó xuống…..
Vậy là anh cũng từ từ bước lại chổ tôi rôi anh nhanh tay chụp lấy cây dao rọc giấy mà vức nó vào một góc tường, còn tôi thì ôm chầm lấy anh rồi khóc nấc lên từng tiếng….:
-Em xin lỗi anh nhiều lắm,…… anh tha thứ cho em nha….. đừng bao giờ đối xữ với em như thế nữa được không….?
-Thôi được rồi….. anh sẽ không trách em nữa đâu…….. nhưng em không bao giờ được làm điều dại dột như hôm nay nữa đó….
Tôi khóc rất nhiều trong cái vòng tay ấm áp của anh…….. và rồi thì mọi chuyện cũng đã qua đi một cách êm xuôi, anh dỗ dành tôi một cách dịu dàng rồi nhẹ nhàng chặn lại tiếng khóc của tôi bằng chính bờ môi êm dịu của anh. Đã lâu lắm rồi tôi không được hạnh phúc bên anh như thế này kể từ cái ngày hôm ấy. Tôi không thể nào bỏ lở được cái cảm giác hạnh phúc bên anh như thế này nữa…… tôi nhớ anh đến mức sắp phát điên lên rồi và bây giờ tôi chỉ muốn anh ở cạnh tôi mãi thôi. …….
………………………………
-Dậy đi làm nè…… không thôi trể bây giờ..! – tôi bẹo má anh và gọi anh dậy vì hình như chúng tôi đã có một giác ngủ hơi bị quá trớn rồi.
-Cho anh ngủ một chút nữa đi mà…….
-Ngủ gì nữa… 7h rồi kìa… đi làm trể là bị bố la bây giờ..
-Không sao đâu mà…
-Bây giờ không dậy đúng không……? Vậy thì đừng có trách em đó…..
-Uhm……. Em muốn làm gì thì làm đi…… anh không chống cự đâu..!
-Oh…. Gan nhĩ….. vậy thì em không khách sáo đâu đó…
Tôi vừa nói dứt câu thì liền kéo đầu anh lại sát đầu tôi rồi tôi nhanh như chóp cắn chặp vào hai bờ môi của anh, hình như là tôi cắn hơi bị mạnh nên đã làm anh đau và anh đã mở mắt ra ngay.
-Ép em dùng tuyệt chiêu mới chịu dậy đó hả..?
-Ôi trời…..! sao mà nghịch dại thế…… cắn anh đau muốn chết luôn vậy đó.!
-Hì…… ai bảo khong chịu dậy chi rồi nói hở..?
-Thì bây giờ anh dậy rồi nè….
-Thôi….. hôm nay xin bố nghỉ một ngày ở nhà với em đi……. Mấy hôm nay em nhớ anh lắm lắm luôn đó……
-Hơ…!! Vậy mà cũng đòi anh thức cho bằng được đó hả…?
-Rồi bây giờ có ở nhà không thì bảo? –tôi trợn mắt mà lườm anh một cách ghê gớm.
-Ờ… ờ.. .thì em muốn sao anh sẽ làm vậy…!
-Hì….. phải ngoan vậy em mới cưng chứ……
- Rồi bây giờ cho anh ngủ nữa được hok….? Anh còn buồn ngủ quá à..!
-Thôi dậy đi….. chở em đi ăn sáng đi…… em đói quá à….. suốt ngày hôm quá không có cái gì vào bụng hết á…….
-Rồi rồi….. vậy bây giừo anh sẽ đích thân xuống bếp nấu bữa sáng cho em chịu không nè..?
-Ồh…! được đó….. nhưng phải ngon à… không thui là em mách bố đó nha…
-Ok….. không ngon không lấy tiền…
-vậy anh dậy trước đi he… một chút em dậy sau….
-Ơz….. không được….. dậy luôn với anh nè…. Không cho em ngủ nữa đâu đó.!
-Thôi mà…. Em đang bị bệnh đó…. Dậy sớm không tốt đâu…!
-Ủa…? bác sĩ nào nói dậy ta….? Chắc anh phải đổi nghề đi tìm bác sĩ đó học đạo quá…!
-Không tin hả..? vậy anh sờ trán em thử coi còn nóng hỏi nà…..
Anh làm theo lời tôi nói mà dùng tay đặt lên trán một hồi lâu rồi anh nhíu mày lại ….. anh lôi cánh tay tôi ra và đặt hai ngón tay của anh lên y như một ông thầy lang đang bắt mạch, bắt tới bắt lui một hồi rồi anh mới lắc đầu mà nói với tôi :
-Không xong rồi…! anh vẫn sử dụng bảo hiểm thường xuyên mà tại sao lại có mạch tượng như vậy không biết..……
-Là sao….?
-Mạch đôi…..?
-Anh nói gì em hok hiểu…?
-Ý anh muốn nói là……… là …………. Là em đang mang một thằng Tuấn con trong bụng….!
-Điên khùng quá đi….
-Không……. Là thật đó………
-Biến thái quá thì đi chết đi chứ ngồi đó mà nói xàm hoài…!
-Hì hì….. tại anh cũng muốn có một baby giống anh Sơn với Bách mà….
-Hứ…! vậy anh cứ đi tìm ai có khả năng tạo ra một baby cho anh đi……. Em không có khả năng đó đâu……-tôi lẫy anh.
-Thôi mà…. Anh nói đùa thôi làm gì mà giận anh dữ zạ…?
-Ai thèm giận anh chứ…?
-Thiệt là hok giận hok đó…?
-Thiệt sao hok…
-Vậy thì…….
Anh nhào lên người tôi rồi ôm chặt lấy tôi và cù léc tôi làm tôi chịu không nỗi mà cười đến sắp lộn cả ruột, nhưng trong lúc nghịc thì tôi mới vô tình mới phát hiện ra là cổ tay phải của tôi rát vô cùng. Thấy tôi nhăn nhó cả mặt nên anh mới chịu buông tha và trèo xuống khỏi người của tôi. Tôi giơ cánh tay phải của tôi lên thì tôi mới thấy nó đã bị rách một đường rất dài ngay cái chổ mà tối hôm qua tôi đã đặt cây dao rọc giấy lên.
-Trời ơi…! Sao mà tối hôm qua em ngốc dữ vậy……. lở như mạch máu bị đứt thật thì làm sao…. –anh tỏ ra rất hoảng hốt khi nhìn thây vết thương trên tay tôi.
-Ủa..? vậy tại ai mà em phải làm vậy ta…?
-Ờz thì tại anh……. Cho anh xin lỗi nha….
-Thôi không sao đâu….. dù sao nó cũng lành rồi mà…
-Nhưng…..
-Em đã nói là không sao rồi mà…!
-Vậy bây giờ mình đi làm vệ sinh cá nhân đi rồi anh đi chuẩn bị thức ăn sáng ha….
-Hihi……. Ok luôn.
Vậy là cuối cùng anh cũng ở nhà với tôi trọn vẹn một ngày. Tôi cũng định rủ anh ra ngoài chơi nhưng vì trời cứ mưa hoài nên đành phải ở nhà xem phim thôi. Tôi và anh cùng nhau làm bánh rán, làm trà sữa rồi cùng nhau ra hồ bới mà thưởng thức những cái kiệt tác có thể gọi là rất kinh khủng từ tay tôi làm ra.

-Anh…….. xuống bơi hok…?
-Giờ này hả…?
-Uhm…..
-Thôi lạnh muốn chết luôn bơi sao nỗi mà bơi….
-Thì lạnh nên mới bơi cho nó ấm…..
-Thôi….. em đang bẹnh đó….. lở cảm nước nữa thì nguy lắm….
-Không sao đâu…… em khỏe rồi mà….
-Anh đã nõi là không được rồi mà……. Đợi khi nào em hết bệnh đi rồi muốn bơi bao nhiêu cũng được…
-Nhưng em muốn bơi giờ này mà…!
-Vậy lên giường bơi thì được chứ xuống nước anh không cho đâu….!
-Đồ biến thái…… lên giường cho con cá mập như anh ăn thịt em hả..?
-Ơz…! Ai ăn thịt ai thì chưa biết à….
-Thôi mệt……. anh không xuống thì em sẽ………
Tôi vừa nói vừa đi từ từ ra sau lưng anh rồi chơi một phát cao tay làm anh trở tay không kịp.
-Oh no…! lạnh quá…….
-Haha…….. cho chừa cái tội…. –tôi cười đắt ý khi thấy anh run như cày sấy.
-Được rồi, anh sẽ cho em biết thế nào là lễ độ ha…. –anh nhào lên nắm lấy tay tôi mà kéo xuống hồ cùng với anh…..
-Ồh……. nước ấm quá…… bơi như vầy mới đã nè….
-Ôi trời…. da của em làm bằng gì vậy……. lạnh như thế này mà bảo là ấm đó hả..?
-Hihi…… tại anh bị yếu sinh lý thôi…… trách em sao được chứ…!
-Ờz thì tại ai mà bây giờ anh mới yếu như vậy zậy ta…?
-Hứ…. yếu thì vẫn là yếu thôi chứ ở đó trách ai chứ…..!
-Vậy để anh cho em biết anh yếu như thế nào ha….. –anh chợt hiếp hai mắt mà nhìn tôi làm tôi với cái ánh nhìn chứa đựng đầy sự tà dâm làm cho tôi có cái cảm giác hơi bị “sởn gai ốc”.
-Thôi…. Thôi nha……. Em la lên bây giờ đó…..
-Cứ la đi….. bây giờ em có gọi 113 thì cũng không kịp đâu……… do anh “yếu” nên cũng sẽ nhanh thôi mà……
-Á……á…..á……. bới người ta có kẻ biến thái đang tính quấy rối tình dục…….
-Hahahaha……cứ la đi….. la càng to anh càng thích…….
-Thôi được rồi…… em thà bơi trên giường chứ không muốn bơi dưới nước như vậy nữa đâu…….
-Xin lỗi……. quá muộn rồi…….. bây giờ em có muốn lên bờ cũng không được huống hồ chi là lên tới tận phòng.
-Vậy thì em đầu hàng hai tay đó…… nhưng với điều kiện là phải khoan hồng nha…. Không được dùng bạo lực đâu đó….
-Ok baby..! muốn sao cũng được…… em là tất cả mà…
-Vậy thì………. Come on Honey…… -tôi đi lùi lại một goc của hồ bơi và dùng hai ngón tay dùng hiệu lệnh gọi anh lại.
Tôi chờ cho tới lúc anh vừa nhào ập tôi thì tôi nhanh chóng lặn thật nhanh xuống rồi bơi nhanh ra chổ khác làm anh chụp hụt nên anh đã va vào thành hồ một cú cũng hơi bị mạnh. Tôi thì không còn biết làm gì ngoài việc đứng đó nhìn anh và cười một trận hã hê trước sự đau đớn của anh.
-Anh không ngờ em lại có thể dùng thủ đoạn với cả bạn trai cuảt mình như thế……
-Ai bảo anh có ý định bất chính làm chi….
-Anh đã làm gì em đâu mà bất chính với không bất chính chứ…?
-Thì……. Cứ xem như là có đi…!
-Không…. Phải nói là lúc nãy không có mà bây giờ mới có nè…!
Anh bơi thật nhanh đến dưới chân tôi rồi nắm hai tay tôi kéo xuống khỏi mặt nước làm tôi vùng vẫy mãi nhưng cũng không thể nào thoát lên được…… cho đến lúc mặt tôi tái nhạt đi vì bị thiếu oxi do ở dưới nước hơi bị lâu thì anh liền gắn môi anh chặt vào môi của tôi, anh truyền cho tôi những hơi thở ấm áp của anh làm tôi cảm thấy thật hạnh phúc vô cùng tuy trong người tôi lúc này cũng không mấy gì gọi là dể chịu. anh hôn tôi một lúc rất lâu rất lâu, cho đến khi hai chúng tôi đã thật sự không còn chịu nỗi nữa thì anh mới ôm chặt lấy tôi mà trường lên khỏi mặt nước. Tôi chỉ biết im lặng mà mĩm cười vì cái hành động ngốc nghếch nhưng có sức mạnh vĩ đại mà anh mới vừa làm với tôi, tuy cũng hơi bị “đuối” nhưng dù sao nó cũng có phần sung sướng nhiều hơn.
-Haizz……… anh dạy anh chơi cái trò ngốc đến vậy zậy…? mệt muốn chết luôn vậy đó…..
-Nhưng mà cảm giác sướng hơn bình thường đúng không……?
-Ờ thì cũng sướng… nhưng……
-Sướng là được rồi chứ ở đó mà nhưng nhị gì nữa……!
-Hứ…! chỉ giỏi được cái làm trò với cái dẽo miệng thôi……
-Vậy mà có người mê mới ghê chứ……
-Thì tại anh giống như thuốc phiện làm em bị nghiện nên bỏ không được thôi chứ nếu em bỏ được thì em cũng bõ lâu rồi chứ đợi chi đến bây giờ.
-Vậy thì anh thật lòng xin lỗi vì thuốc phiện này chỉ được quyền nghiện chứ không có cách nào cai được…..
-Thôi em đuôi rồi…… nên lên thay đồ đi …..
-Uhm ….. mình lên tìm phim hài nào xem cho đở buồn đi….. đợi khi nào trời hết mưa rồi anh với em đi ra ngoài ăn món nhật nha…!
Tối đến tôi phải chuẩn bị rất nhiều thứ nào là bài tập luận văn của một tuần qua, nào là các bản thuyết trình của khoa, của lớp….v….v….. nói chung là rất nhiều, đếm không xuể luôn. Nhưng mà cũng may là tôi vẫn còn một trợ thủ đắt lực bên cạnh để tiếp tay cho tôi ngay lúc tôi cần thiết nhất. Tôi và anh vất vả gần 3 giờ đồng hồ để làm tất tần tật hết các bài tập của tôi đã thiếu xót trong những ngày tôi nghỉ bệnh ở nhà thì đến cuối cùng tôi mới nhận ra là ngày hôm sau chính là chủ nhật. ………
-Ôi trời ơi…!!!!! ngày mai là chủ nhật mà….. sao mà anh quên lãng zậy trời…!!!!!
- Hơ…….sao không nói sớm….. làm từ chiều giờ chạy muốn không kịp luôn vậy đó….! - cả đầu tôi như muốn nổ tung len vì bị ức chế quá mức.
-Ờ thì tại anh quên…… thôi !!! nhờ vậy ngày mai mình sẽ được nghĩ một ngày trọn vẹn luôn mà…….!!!!
-Haizz…… riếc rồi em cũng bó tay anh luôn…… đi làm ngày nào cũng không nhớ nữa…… đúng thiệt là……. ~~!
-Thôi……. Anh mệt quá òy….. mình đi ngủ ha..?
-Anh muốn ngủ thì đi về phòng anh mà ngủ á..!
-Em nở đối xữ với anh vậy sao…?
-Ờ….. em đối xữ vậy đó rồi có sao không nà..!
-Vậy thì thôi ! đuổi thì anh về…..
-Xí….! Đi nhanh đi…….
-Tới khuya cấm qua gõ cửa anh đó….
-Ai thèm chứ..!
-Uk thì để coi…… ai kia nhịn cả tuần lễ rồi, làm gì nhịn nỗi nữa mà không qua tìm……
-Hihi….. anh cứ yên tâm, khả năng nhịn của em cao lắm…… chỉ sợ có anh nhịn không nỗi rồi khuya cại cửa phòng em thôi à..
-Thôi….ôi……ôi……… anh năn nĩ đó……. Tối nay cho anh ngủ ở đây đi mà……..
-Vậy phải có cái gì đó trao đổi chứ…..!
-Em muốn trao đổi gì…? Tất cả mọi thứ của anh đều là của em hết rồi thì em còn muốn đổi gì nữa chứ..!
-Ờ há…! Sao quên cái đó zậy ta..? mà nếu không có gì để đổi thì anh cứ làm luận văn hết tuần sau cho em đi chịu hok…?
-Ok luôn , nhưng anh cũng có điều kiện à nha…!
-Điều kiện gì nữa……?
-Em phải cho anh ngủ ở đây hết tuần luôn…..
-No……. chỉ một ngày hôm nay thui…..
-Ờz… vậy thì thui, anh về phòng anh ngủ….. em cứ ở đây ngủ một mình đi ha……
-Anh…….. em nói đùa thôi mà………
-Hehe…. Biết điều vậy thì tốt……..Vậy bây giờ mình…………..
-Á……… biến thái……
………………………………………………………..

Vậy là cả ngày hôm đó tôi đã tìm lại được chính anh và cả chính bản thân của tôi. Chỉ cần những niềm vui cho dù là rất nhỏ khi ở bên anh thôi thì tôi cũng đã cảm thấy bù đắp lại được những mất mát về cả thể xác lẫn tinh thần của tôi trong những ngày hôm qua rồi. Tôi không hiểu sao mà tôi lại yêu anh nhiều đến thế, không có anh bên cạnh tôi thì thà chết đi chứ tôi không muốn sống tiếp cái cuộc sống nhàm chán đầy ấp những điều vô vị và tẻ nhạt này mà tôi đã trải qua suốt hơn 20 năm qua rồi. Nhưng dù sao thì qua bài học lần này tôi đã rút được một kinh nghiệm rất đáng giá là : “Không nên đùa giởn với tình yêu bằng bất cứ hình thức nào” vì tình yêu cũng chính như một con dao hai lưỡi, có thể làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc và cũng có thể làm cho chúng ta không thiết sống nữa nếu chúng ta cứ thích trêu chọc đến nó.
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 44
Time : 09:38 Date : 30/08/26
U-ON
Ngu De 157 - Iwin 440 - Tai Game Gopet - Tai Ninja School - Game Phien Ban - Tai Iwin 298 - - Tai Gopet 124- Tai Khi Phach Anh Hung 157 - Tai Ngu De 157 - Tai Avatar 260
pacman, rainbows, and roller s