Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Hai chân của tôi dường như không còn đủ sự can đảm để bước tiếp nữa, nhưng tôi vẫn cố, tôi cố hết sức để bước lại chổ của anh đứng và rồi tôi đã thấy hai mắt của anh đã dổ hoe lên, mà sâu thẫm trong đó là những giọt nước mắt đang rươm rướm như sắp phải tuông ra vậy. càng bước lại gần anh thì tôi càng mất dần cái can đảm nhìn thảng vào mặt anh. Tôi tự biết tôi làm vậy là sai là bất đắc dĩ nhưng tất cả những gì tôi nói, những gì tôi làm với Hoàng thì anh cũng đã thấy hết rồi thì làm sao tôi có thể giải thích minh bạch với anh được chứ…!
Càng lúc tôi càng thấy đau ở lòng ngực vì tôi sợ anh sẽ không chịu hiểu cho tôi, tôi sợ chính vì sự sai lầm này mà tôi và anh sẽ phải kết thúc. Tôi gáng gượng mình để lấy một chút gì đó gọi là can đảm để nhìn thẳng vào đôi mắt của anh, nhưng khi nhìn thấy hai hàng nước mắt của hàng trăm nhát dao đâm vào. Tôi thì chẳng còn biết nói gì mà tôi chỉ chờ anh nói với tôi một câu thôi dù đó là lời oán trách của anh dành cho tôi cũng được chứ tôi không hề muốn anh im lặng như vầy hoài với tôi.
-Anh à.! Em……… -tôi cố gượng lắm mới nói được 3 chữ đó thì cổ họng tôi như muốn nghẹn lại mà không thể nói thành lời nữa…
-Tại sao chứ…? Tại sao lại đối xữ với anh như thế….? Anh đã làm gì sai chứ…? Chẳng lẽ tình yêu của anh không đủ lớn để giử em bên cạnh anh…..? –cuối cùng thì anh cũng đã lên tiếng nhưng cũng chính lúc này đây tôi thấy anh bị kích động cô cùng.
-Không …! Không phải đâu anh……. !!! anh nghe em giải thích đi…… em làm vậy là có lý do mà…….. – tôi nói với anh trong sự nghẹn ngào nữa nở …
-Lý do là em đã thích người đó…. Đúng không…..?
-Không phải….. không phải…….!!! trái tim của em chỉ có một mình anh –mình anh mà thôi, còn đối với Hoàng tất cả chỉ là giả dối thôi……. Anh…! Anh tin em đi….
-Anh cũng muốn tin lắm chứ..! nhưng trái tim của anh không thể nào cải lại đôi mắt của anh….. –anh vừa nói mà vừa lau hai hàng nước mắt làm tôi cảm thấy mình càng có lỗi với anh gấp trăm gấp ngàn lần.
-Thôi được rồi….. từ bây giờ anh sẽ không can thiệp vào cuộc sống của em nữa…! em cứ làm những gì em muốn còn anh..! anh sẽ không bao giờ dám tin vào bất cứ ai nữa đâu…! Anh đã chịu nỗi đâu như thế này một lần rồi và anh không muốn mình phải chịu thêm một lần nào nữa đâu……
Anh nói với tôi vừa dứt câu thì anh cũng quay lưng mà bước đi bỏ lại tôi đứng đó với hai dòng nước mắt cây đắng cùng với nỗi đau có thể gọi là tột cùng của tôi. Tôi cố gọi anh lại nhưng anh dường như không hề muốn nghe thấy tiếng của tôi gọi anh và cứ như thế bóng của anh khuất xa dần xa dần dưới bóng tối của một khu vực không còn đèn đường thắp sáng nữa……. Còn tôi thì vẫn thế , vẫn cứ đau đớn đứng trong theo anh mà không biết làm gì hơn ngoài việc òa khóc cùng với cơn mưa lạnh đang từ từ trút xuống người tôi….
Tôi quỳ gục xuống đất trong vô thức rồi cứ thế mà khóc, tôi khóc rất nhiều, nhiều đến nỗi nước mắt không kịp tuôn ra mà chảy ngược vào trong tim làm tôi đau đớn không thể nào tả được……… Tôi ước gì người bị tổn thương là chính tôi chứ không phải anh để anh không phải xa tôi, để anh không cần phải vì tôi mà bỏ đi như thế…..
Cơn mưa càng lúc càng to, to đến nỗi làm cả người tôi tê liệt hết, mất hết mọi cảm giác rát buốt khi từng giọt mưa rơi vào mặt tôi...........và cũng chính lúc này dường như là tôi đã mất hết lý trí nên tôi cũng đã cố gắng gồng mình để đứng lên và đi về cái hướng mà anh đi lúc nãy….. não bộ của tôi dường như đã bị trái tim vô hiệu hóa bới một hiệu lệnh duy nhất của trái tim tôi là : “Bằng mọi cách tôi phải tìm anh về cho bằng được mặc kệ là anh có tha thứ cho tôi hay không” .
Tôi bước được một vài bước thì vô tình vấp phải một cục đá tô rồi từ đó mà tôi ngã quỵ xuống trước ánh nhìn của những người đi đường…….. Bổng dưng tôi nghe được một giọng nói rất quen thuộc:
-Cậu chủ…! –đúng rồi ..! là giọng nói của chị Phương.
Tay chị cầm cái ô còn hai chân thì chạy thật nhanh đến chổ tôi mà để che mưa cho tôi…..
-Sao không chịu vào nhà mà đi đâu nữa vậy cậu..? -chị ngồi xuống ngay cạnh tôi mà dùng tay lau nước trên mặt tôi
Tôi cố gượng mình để dấu hết cảm xúc của tôi vào trong và cố biện bạch để chị Phương không nhận ra là tôi đang khóc.
-Không….. tại em mới về tới và định qua bên đường bên kia mua một ít đồ nhưng không may bị ngã thôi chị….!
-Thôi vào nhà trước đi…! Có gì chút chị đi mua cho.
Vậy là chị đở tôi đứng lên rồi đưa tôi vào nhà. Chị nhanh nhẩu vào trong tìm cho tôi một cái khăn lông rồi đưa cho tôi lau nước mưa trên người. Tôi vẫn cố tỏ ra như không có chuyện gì với chị để cho chị yên tâm rồi tôi mới bước lên phòng của tôi.
Tôi bước vào phòng tắm rồi bật vói sen lên để mặc cho nước cứ thế mà tuôn lên người tôi……. Trong cái không gian chỉ một mình tôi càng làm tôi cảm thấy cô đơn và nhớ đến anh vô cùng …… tôi tự cảm thấy rất ân hận vì tôi đã không làm chủ được lý trí để rồi bây giờ tôi tự làm tổn thương trái tim của mình và trái tim của anh.
Ngâm mình trong nước một hồi lâu thì tôi nghe được tiếng của chị Phương gọi tôi từ bên ngoài. Tôi lên tiếng bảo chị chờ tôi một chút rồi tôi thay đồ chạy ra. Chị sợ tôi dầm mưa rồi sẽ bị cảm nên đã nấu cho tôi một bát cháo thịt bầm với đầy tiêu cùng với một tách trà rừng thật ấm.
Trước mặt của chị Phương thì tôi vẫn cố che giấu mình đi mà giả vờ cười cười nói nói như không có chuyện gì để chị khỏi lo và cũng để khỏi nghi ngờ chứ thật sự trong lúc tôi hụt hẩng đến như vầy thì làm sao mà còn tâm trạng để ăn với uống nữa chứ.
Tôi bỏ liều hết tất cả, không ăn không uống, không làm giáo trình, không làm luận văn.,…v.v,…. Tôi ngồi trên ghế mà nhìn thẳng về một nơi rất xa xăm , một phương trời chỉ có duy nhất một màu đen mà đối với tôi lúc này, nó chính là màu của sự tuyệt vọng vô cực. Tôi tìm lấy cái điện thoại bàn trong phòng rồi cũng định bấm số để gọi cho anh nhưng không hiểu vì sao tôi lại không có can đảm đó, tôi sợ khi anh bắt máy lên tôi sẽ không biết phải nói gì để anh có thể tin tưởng tôi, hiểu cho tôi và tha thứ cho tôi và rồi tôi cũng chỉ bỏ lại chiếc điện thoại lên bàn vì những cái suy nghĩ cực đoan trong đầu tôi.
Tôi vẫn ngồi chờ anh rất rất lâu, tôi hy vọng là anh vẫn sẽ trở về dưới cái cơn mưa lạnh lẽo như lúc anh đã tức giận tôi rồi bỏ đi nhưng cuối cùng kết quả của nó cũng chỉ là một con số không mà thôi vì tôi biết vết thương tôi đã gây ra cho anh quá lớn, nó sẽ không thể nào lành lại trong thời gian ngắn ngủi như thế này và cũng có thể là anh cũng sẽ không bao giờ muốn nó lành lại. Trời càng về khuya thì tôi càng cảm nhận rỏ được sự lạnh lẽo cùng với sự mệt mõi về cả thể xác lẫn tinh thần của tôi. Tôi bước lại giường rồi nằm trên đó mà gác tay lên trán rồi suy nghĩ về những chuyện mình đã làm. Tôi tự cảm thấy tôi là một đứa rất ngu ngốc, rất nhu nhược chỉ có một chuyện nhỏ thôi mà tôi cũng không làm chủ được chính mình để rồi mọi chuyện đã lở làng như thế này, mà cũng phải thôi vì từ trước giờ tôi chưa từng yêu ai, chưa từng thích ai, chưa từng hiểu cái cảm giác đau khổ khi yêu và cũng chưa từng biết cái cảm giác khó chịu khi làm tổn thương người mình yêu thật lòng là như thế nào nên tôi mới không thể làm chủ được sức mạnh của trái tim để rồi lý trí đả thắng và để lại trái tim một vết thương vô hình nhưng có tính sát thương đến kinh khủng.
Nằm vật vả một cách mệt mõi trong cái không gian trống vắng tràn đầy nỗi đau và nước mắt thì cuối cùng tôi cúng đã ngủ thiếp đi tự lúc nào không biết.
Đến sáng ra những tia nắng đầu tiên của ngày mới cuối cùng cũng lọt qua những kẻ hở của cái rèm cửa sổ và rồi đã rọi thẳng vào mắt tôi làm tôi tỉnh giấc lại trong sự mệt mõi rã rời của thể xác và cái vô vọng khi nhớ lại chuyện tối hôm qua. Tôi định ngồi dậy để chuẩn bị đến giảng đường như mọi ngày thì không hiểu sao đầu tôi lại cảm thấy quay cuồng, mắt tôi không nhìn thấy gì ngoài cái màu đen bao vây sau mỗi lần tôi cố gượng ép hết sức để ngồi bật dậy, tôi nhẹ nhàng mà ngồi yên lại trên giường thì cuối cùng tôi mới phát hiện ra trong người tôi lúc này không khác gì một cái lò than, nào là tay, là chân hay là trán gì cũng đều nóng ran như nhau. Tôi từ từ lấy lại bình tĩnh rồi cố gắng đứng dậy để vào trong nhà nhà tắm mà làm vệ sinh cá nhân.
Tôi nhẹ nhàng cửa phòng định xuống nhà dưới tìm chị phương đi mua hộ thốc giúp tôi thì cũng cùng lúc đó anh đã từ phòng của anh mà bước ra. Vừa nhìn thấy anh thì trong lòng tôi bổng cảm thấy an tâm một phần nào. Tôi nhẹ mở miệng cười với anh và định hỏi anh đã về khi nào thì anh không những không thèm nhìn mặt tôi mà anh còn làm mặt lạnh với tôi rồi bước thẳng xuống nhà dưới không thèm nói với tôi một câu. Nhìn theo bước chân của anh một cách hụt hẩn vô vọng tôi cảm thấy mình phải làm một cái gì đó để có thể chuộc lại lỗi lầm của tôi chứ tôi không thể nào đứng nhìn tình yêu của tôi chết dần như thế này được. Tôi cố bước nhanh theo anh xuống dưới để có thể kịp níu kéo anh lại mà giải thích tất cả những gì mà tôi đã làm trong ngày hôm qua, nhưng khi tôi nắm được cánh tay của anh thì anh lại không màn tới tôi cần làm gì hay nói gì và rồi anh đã vứt tay tôi ra khỏi tay anh một cách không thương tiếc, tôi đứng chết trân sau cái hành động của anh mà đã trực tiếp làm tôi đau về thể xác và gián tiếp làm trái tim tôi đau. Hai khóe mắt tôi lúc này bổng cảm thấy cay xé lên, nước mắt của tôi từ từ lăn dài xuống hai má và rồi tôi đã khóc thêm một lần mà chình tôi cũng không nhớ đó là lần thứ mấy kể từ tối hôm qua.
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 43
Time : 07:09 Date : 28/05/26
U-ON
Ngu De 157 - Iwin 440 - Tai Game Gopet - Tai Ninja School - Game Phien Ban - Tai Iwin 298 - - Tai Gopet 124- Tai Khi Phach Anh Hung 157 - Tai Ngu De 157 - Tai Avatar 260
Polly po-cket