|| Game Crack || Game Java || Game Android
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hotmSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Sam đã giấu nhẹm về hành động bạo lực vừa rồi của Uy để bố khỏi lo lắng, thay vào đó cô bé bịa ra lý do bị ngã. Cô sợ với tính khí nóng giận của bố mình sẽ dẫn đến những chuyện rắc rối.
“Rầm!”
Ông Vương Bội ném chiếc ghế gỗ về phía Zak và nổi cơn thịnh nộ:
- Ta đã nói gì với cậu hả????????????????????? Ta đã dặn cậu phải ở lại chăm sóc con gái ta, thế mà bây giờ để nó thành thế này à????????????? Ta nuôi cậu được thì ta cũng sẽ giết chết cậu được đấy, nghe rõ chưa!!!!!
Zak cúi gầm mặt, miệng không nói được gì.
- Kìa bố! Không phải lỗi tại Zak, là tại con bảo cậu ấy đi mua ô mai cho con trước, cậu ấy không cố tình bỏ mặc con vậy đâu bố!
Lời giải thích của Sam có phần làm ông Vương Bội nguôi ngoai phần nào, nhưng vẫn chưa thể hết được sự bực dọc, khó chịu:
- Lên phòng ngay cho tôi! Đừng để tôi thấy mặt cậu vào lúc này nữa!
Zak lặng lẽ làm theo. Trước mặt ông Vương, cậu ta kiệm lời hẳn đi, khác xa những lúc nói chuyện với Sam…
Ông Vương dìu Sam lên phòng, và vỗ về con gái:
- Bố xin lỗi! Tại bố mãi lo công việc nên không quan tâm, chăm sóc cho con được đủ đầy, lỗi là tại bố.
- Không đâu bố! Bố đừng tự trách mình, là tại con cả thôi, đôi khi con hơi ương ngạnh và cố chấp vậy mà bố. Nhưng bố ơi, con thực sự muốn biết Zak là người như thế nào ạ?
- Cậu ta không- phải- là- con- người!
Dù đã lờ mờ đoán được điều này, nhưng khi nghe bố nói ra, Sam vẫn không tránh khỏi chút chới với.
- Thế cậu ta…là cái giống gì hả bố?!
- Cậu ta là…người ngoài hành tinh, là một alien!
Dù trí tưởng tượng có phong phú đến mấy thì Sam cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày mình được gặp người ngoài hành tinh chứ đừng nói là trò chuyện hay sống chung…hay ngồi trên lưng hắn! Chỉ nghĩ vậy thôi, Sam ớn lạnh trong người.
- Nhưng sao bố biết ạ?
- Bố nhặt được cậu ta ở bìa rừng phía Nam cách thành phố 20km vào một đêm trăng tròn. Trước đây, bố từng có nghiên cứu về sóng siêu âm và xung điện nên đã phát hiện ra trên bản đồ thành phố một nơi có mật hiệu sóng siêu âm và dòng điện rất lớn. Bố đã nghi ngờ và tìm đến đấy, và phát hiện ra cậu ta đang nằm bất động.
Sam chăm chú nghe đến nỗi quên cả việc thở! Câu chuyện của bố lâm ly kì bí không khác gì mấy bộ phim viễn tưởng mà Sam đã từng coi.
- Nhưng cậu ấy có gì khác chúng ta ạ? Và tại sao cậu ấy lại đưa tay vào ổ điện như thế?
- Kết cấu bên trong của Zak thật ra cơ bản là giống với chúng ta, chỉ khác là có một hệ thống mạch điện kết nối với các vi mạch trông giống như là các mạch máu nằm sâu dưới da cậu ta. Và cách duy nhất để duy trì sự sống của cậu ta là phải nạp một lượng điện bằng với lượng điện cậu ta mất đi trong ngày để duy trì sự cân bằng của điện tích.
- Ra là vậy….Thế còn…
- Được rồi! Bố chỉ giải thích đến thế thôi, và có một điều con nên nhớ, cậu ta không giống như chúng ta, cậu ta cũng sẽ không có cảm xúc, vui, buồn, hờn giận, yêu, ghét. Cậu ta chỉ hành xử như một cái máy mà thôi!
- Tại sao hả bố?
- Vì cậu ta…không có trái tim, con gái à?! Nhưng cậu ta có sức mạnh, sức mạnh bắt nguồn từ những dòng điện, và đó là vũ khí lợi hại nhất của cậu ta. Nó sẽ phát huy sức mạnh tối đa khi được phát ra ở cổ tay! Giờ thì con ngủ đi, và thôi tò mò về Zak nữa nhé, và nhớ đây là bí mật, kể cả với em gái con!
- Vâng…
Từng lời kể của bố như vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Sam. Tất cả cứ như một bộ phim viễn tưởng! Sam không thể nào tin nổi vào mắt mình, rằng cái người ở phòng bên, cái người mình gọi tên bằng Zak kia lại là người của một nơi hoàn toàn khác, không phải khác dân tộc, tôn giáo, quốc gia hay là vùng lãnh thổ mà là khác cả một thế giới, thật quá xa xôi cách biệt! Đó là sự thật, và sự thật dù muốn hay không vẫn phải chấp nhận! Toàn bộ lời giải thích trên của bố đã giúp Sam hiểu rõ những hành động trong thời gian qua của Zak. Nếu lúc đó Sam thấy nó kì quặc khó hiểu thì bây giờ, cô bé đã phần nào thấy nó…bình thường và cũng dần thông cảm với Zak hơn. Nhưng điều mà Sam băn khoăn nhất là Zak sống ở thế giới loài người nhưng lại không có trái tim, không có cảm xúc, nếu cứ như thế thì cuộc sống của cậu ta sẽ tẻ nhạt và u ám đến chết mất! Và trong giây phút cái suy nghĩ ấy thoáng qua trong đầu, Sam liền nghĩ đến một việc, hay nói đúng hơn đó là một “kế hoạch”_kế hoạch giúp Zak làm- người! Sam đã giấu nhẹm về hành động bạo lực vừa rồi của Uy để bố khỏi lo lắng, thay vào đó cô bé bịa ra lý do bị ngã. Cô sợ với tính khí nóng giận của bố mình sẽ dẫn đến những chuyện rắc rối.
“Rầm!”
Ông Vương Bội ném chiếc ghế gỗ về phía Zak và nổi cơn thịnh nộ:
- Ta đã nói gì với cậu hả????????????????????? Ta đã dặn cậu phải ở lại chăm sóc con gái ta, thế mà bây giờ để nó thành thế này à????????????? Ta nuôi cậu được thì ta cũng sẽ giết chết cậu được đấy, nghe rõ chưa!!!!!
Zak cúi gầm mặt, miệng không nói được gì.
- Kìa bố! Không phải lỗi tại Zak, là tại con bảo cậu ấy đi mua ô mai cho con trước, cậu ấy không cố tình bỏ mặc con vậy đâu bố!
Lời giải thích của Sam có phần làm ông Vương Bội nguôi ngoai phần nào, nhưng vẫn chưa thể hết được sự bực dọc, khó chịu:
- Lên phòng ngay cho tôi! Đừng để tôi thấy mặt cậu vào lúc này nữa!
Zak lặng lẽ làm theo. Trước mặt ông Vương, cậu ta kiệm lời hẳn đi, khác xa những lúc nói chuyện với Sam…
Ông Vương dìu Sam lên phòng, và vỗ về con gái:
- Bố xin lỗi! Tại bố mãi lo công việc nên không quan tâm, chăm sóc cho con được đủ đầy, lỗi là tại bố.
- Không đâu bố! Bố đừng tự trách mình, là tại con cả thôi, đôi khi con hơi ương ngạnh và cố chấp vậy mà bố. Nhưng bố ơi, con thực sự muốn biết Zak là người như thế nào ạ?
- Cậu ta không- phải- là- con- người!
Dù đã lờ mờ đoán được điều này, nhưng khi nghe bố nói ra, Sam vẫn không tránh khỏi chút chới với.
- Thế cậu ta…là cái giống gì hả bố?!
- Cậu ta là…người ngoài hành tinh, là một alien!
Dù trí tưởng tượng có phong phú đến mấy thì Sam cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày mình được gặp người ngoài hành tinh chứ đừng nói là trò chuyện hay sống chung…hay ngồi trên lưng hắn! Chỉ nghĩ vậy thôi, Sam ớn lạnh trong người.
- Nhưng sao bố biết ạ?
- Bố nhặt được cậu ta ở bìa rừng phía Nam cách thành phố 20km vào một đêm trăng tròn. Trước đây, bố từng có nghiên cứu về sóng siêu âm và xung điện nên đã phát hiện ra trên bản đồ thành phố một nơi có mật hiệu sóng siêu âm và dòng điện rất lớn. Bố đã nghi ngờ và tìm đến đấy, và phát hiện ra cậu ta đang nằm bất động.
Sam chăm chú nghe đến nỗi quên cả việc thở! Câu chuyện của bố lâm ly kì bí không khác gì mấy bộ phim viễn tưởng mà Sam đã từng coi.
- Nhưng cậu ấy có gì khác chúng ta ạ? Và tại sao cậu ấy lại đưa tay vào ổ điện như thế?
- Kết cấu bên trong của Zak thật ra cơ bản là giống với chúng ta, chỉ khác là có một hệ thống mạch điện kết nối với các vi mạch trông giống như là các mạch máu nằm sâu dưới da cậu ta. Và cách duy nhất để duy trì sự sống của cậu ta là phải nạp một lượng điện bằng với lượng điện cậu ta mất đi trong ngày để duy trì sự cân bằng của điện tích.
- Ra là vậy….Thế còn…
- Được rồi! Bố chỉ giải thích đến thế thôi, và có một điều con nên nhớ, cậu ta không giống như chúng ta, cậu ta cũng sẽ không có cảm xúc, vui, buồn, hờn giận, yêu, ghét. Cậu ta chỉ hành xử như một cái máy mà thôi!
- Tại sao hả bố?
- Vì cậu ta…không có trái tim, con gái à?! Nhưng cậu ta có sức mạnh, sức mạnh bắt nguồn từ những dòng điện, và đó là vũ khí lợi hại nhất của cậu ta. Nó sẽ phát huy sức mạnh tối đa khi được phát ra ở cổ tay! Giờ thì con ngủ đi, và thôi tò mò về Zak nữa nhé, và nhớ đây là bí mật, kể cả với em gái con!
- Vâng…
Từng lời kể của bố như vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Sam. Tất cả cứ như một bộ phim viễn tưởng! Sam không thể nào tin nổi vào mắt mình, rằng cái người ở phòng bên, cái người mình gọi tên bằng Zak kia lại là người của một nơi hoàn toàn khác, không phải khác dân tộc, tôn giáo, quốc gia hay là vùng lãnh thổ mà là khác cả một thế giới, thật quá xa xôi cách biệt! Đó là sự thật, và sự thật dù muốn hay không vẫn phải chấp nhận! Toàn bộ lời giải thích trên của bố đã giúp Sam hiểu rõ những hành động trong thời gian qua của Zak. Nếu lúc đó Sam thấy nó kì quặc khó hiểu thì bây giờ, cô bé đã phần nào thấy nó…bình thường và cũng dần thông cảm với Zak hơn. Nhưng điều mà Sam băn khoăn nhất là Zak sống ở thế giới loài người nhưng lại không có trái tim, không có cảm xúc, nếu cứ như thế thì cuộc sống của cậu ta sẽ tẻ nhạt và u ám đến chết mất! Và trong giây phút cái suy nghĩ ấy thoáng qua trong đầu, Sam liền nghĩ đến một việc, hay nói đúng hơn đó là một “kế hoạch”_kế hoạch giúp Zak làm- người!
“Rầm!”
Ông Vương Bội ném chiếc ghế gỗ về phía Zak và nổi cơn thịnh nộ:
- Ta đã nói gì với cậu hả????????????????????? Ta đã dặn cậu phải ở lại chăm sóc con gái ta, thế mà bây giờ để nó thành thế này à????????????? Ta nuôi cậu được thì ta cũng sẽ giết chết cậu được đấy, nghe rõ chưa!!!!!
Zak cúi gầm mặt, miệng không nói được gì.
- Kìa bố! Không phải lỗi tại Zak, là tại con bảo cậu ấy đi mua ô mai cho con trước, cậu ấy không cố tình bỏ mặc con vậy đâu bố!
Lời giải thích của Sam có phần làm ông Vương Bội nguôi ngoai phần nào, nhưng vẫn chưa thể hết được sự bực dọc, khó chịu:
- Lên phòng ngay cho tôi! Đừng để tôi thấy mặt cậu vào lúc này nữa!
Zak lặng lẽ làm theo. Trước mặt ông Vương, cậu ta kiệm lời hẳn đi, khác xa những lúc nói chuyện với Sam…
Ông Vương dìu Sam lên phòng, và vỗ về con gái:
- Bố xin lỗi! Tại bố mãi lo công việc nên không quan tâm, chăm sóc cho con được đủ đầy, lỗi là tại bố.
- Không đâu bố! Bố đừng tự trách mình, là tại con cả thôi, đôi khi con hơi ương ngạnh và cố chấp vậy mà bố. Nhưng bố ơi, con thực sự muốn biết Zak là người như thế nào ạ?
- Cậu ta không- phải- là- con- người!
Dù đã lờ mờ đoán được điều này, nhưng khi nghe bố nói ra, Sam vẫn không tránh khỏi chút chới với.
- Thế cậu ta…là cái giống gì hả bố?!
- Cậu ta là…người ngoài hành tinh, là một alien!
Dù trí tưởng tượng có phong phú đến mấy thì Sam cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày mình được gặp người ngoài hành tinh chứ đừng nói là trò chuyện hay sống chung…hay ngồi trên lưng hắn! Chỉ nghĩ vậy thôi, Sam ớn lạnh trong người.
- Nhưng sao bố biết ạ?
- Bố nhặt được cậu ta ở bìa rừng phía Nam cách thành phố 20km vào một đêm trăng tròn. Trước đây, bố từng có nghiên cứu về sóng siêu âm và xung điện nên đã phát hiện ra trên bản đồ thành phố một nơi có mật hiệu sóng siêu âm và dòng điện rất lớn. Bố đã nghi ngờ và tìm đến đấy, và phát hiện ra cậu ta đang nằm bất động.
Sam chăm chú nghe đến nỗi quên cả việc thở! Câu chuyện của bố lâm ly kì bí không khác gì mấy bộ phim viễn tưởng mà Sam đã từng coi.
- Nhưng cậu ấy có gì khác chúng ta ạ? Và tại sao cậu ấy lại đưa tay vào ổ điện như thế?
- Kết cấu bên trong của Zak thật ra cơ bản là giống với chúng ta, chỉ khác là có một hệ thống mạch điện kết nối với các vi mạch trông giống như là các mạch máu nằm sâu dưới da cậu ta. Và cách duy nhất để duy trì sự sống của cậu ta là phải nạp một lượng điện bằng với lượng điện cậu ta mất đi trong ngày để duy trì sự cân bằng của điện tích.
- Ra là vậy….Thế còn…
- Được rồi! Bố chỉ giải thích đến thế thôi, và có một điều con nên nhớ, cậu ta không giống như chúng ta, cậu ta cũng sẽ không có cảm xúc, vui, buồn, hờn giận, yêu, ghét. Cậu ta chỉ hành xử như một cái máy mà thôi!
- Tại sao hả bố?
- Vì cậu ta…không có trái tim, con gái à?! Nhưng cậu ta có sức mạnh, sức mạnh bắt nguồn từ những dòng điện, và đó là vũ khí lợi hại nhất của cậu ta. Nó sẽ phát huy sức mạnh tối đa khi được phát ra ở cổ tay! Giờ thì con ngủ đi, và thôi tò mò về Zak nữa nhé, và nhớ đây là bí mật, kể cả với em gái con!
- Vâng…
Từng lời kể của bố như vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Sam. Tất cả cứ như một bộ phim viễn tưởng! Sam không thể nào tin nổi vào mắt mình, rằng cái người ở phòng bên, cái người mình gọi tên bằng Zak kia lại là người của một nơi hoàn toàn khác, không phải khác dân tộc, tôn giáo, quốc gia hay là vùng lãnh thổ mà là khác cả một thế giới, thật quá xa xôi cách biệt! Đó là sự thật, và sự thật dù muốn hay không vẫn phải chấp nhận! Toàn bộ lời giải thích trên của bố đã giúp Sam hiểu rõ những hành động trong thời gian qua của Zak. Nếu lúc đó Sam thấy nó kì quặc khó hiểu thì bây giờ, cô bé đã phần nào thấy nó…bình thường và cũng dần thông cảm với Zak hơn. Nhưng điều mà Sam băn khoăn nhất là Zak sống ở thế giới loài người nhưng lại không có trái tim, không có cảm xúc, nếu cứ như thế thì cuộc sống của cậu ta sẽ tẻ nhạt và u ám đến chết mất! Và trong giây phút cái suy nghĩ ấy thoáng qua trong đầu, Sam liền nghĩ đến một việc, hay nói đúng hơn đó là một “kế hoạch”_kế hoạch giúp Zak làm- người! Sam đã giấu nhẹm về hành động bạo lực vừa rồi của Uy để bố khỏi lo lắng, thay vào đó cô bé bịa ra lý do bị ngã. Cô sợ với tính khí nóng giận của bố mình sẽ dẫn đến những chuyện rắc rối.
“Rầm!”
Ông Vương Bội ném chiếc ghế gỗ về phía Zak và nổi cơn thịnh nộ:
- Ta đã nói gì với cậu hả????????????????????? Ta đã dặn cậu phải ở lại chăm sóc con gái ta, thế mà bây giờ để nó thành thế này à????????????? Ta nuôi cậu được thì ta cũng sẽ giết chết cậu được đấy, nghe rõ chưa!!!!!
Zak cúi gầm mặt, miệng không nói được gì.
- Kìa bố! Không phải lỗi tại Zak, là tại con bảo cậu ấy đi mua ô mai cho con trước, cậu ấy không cố tình bỏ mặc con vậy đâu bố!
Lời giải thích của Sam có phần làm ông Vương Bội nguôi ngoai phần nào, nhưng vẫn chưa thể hết được sự bực dọc, khó chịu:
- Lên phòng ngay cho tôi! Đừng để tôi thấy mặt cậu vào lúc này nữa!
Zak lặng lẽ làm theo. Trước mặt ông Vương, cậu ta kiệm lời hẳn đi, khác xa những lúc nói chuyện với Sam…
Ông Vương dìu Sam lên phòng, và vỗ về con gái:
- Bố xin lỗi! Tại bố mãi lo công việc nên không quan tâm, chăm sóc cho con được đủ đầy, lỗi là tại bố.
- Không đâu bố! Bố đừng tự trách mình, là tại con cả thôi, đôi khi con hơi ương ngạnh và cố chấp vậy mà bố. Nhưng bố ơi, con thực sự muốn biết Zak là người như thế nào ạ?
- Cậu ta không- phải- là- con- người!
Dù đã lờ mờ đoán được điều này, nhưng khi nghe bố nói ra, Sam vẫn không tránh khỏi chút chới với.
- Thế cậu ta…là cái giống gì hả bố?!
- Cậu ta là…người ngoài hành tinh, là một alien!
Dù trí tưởng tượng có phong phú đến mấy thì Sam cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày mình được gặp người ngoài hành tinh chứ đừng nói là trò chuyện hay sống chung…hay ngồi trên lưng hắn! Chỉ nghĩ vậy thôi, Sam ớn lạnh trong người.
- Nhưng sao bố biết ạ?
- Bố nhặt được cậu ta ở bìa rừng phía Nam cách thành phố 20km vào một đêm trăng tròn. Trước đây, bố từng có nghiên cứu về sóng siêu âm và xung điện nên đã phát hiện ra trên bản đồ thành phố một nơi có mật hiệu sóng siêu âm và dòng điện rất lớn. Bố đã nghi ngờ và tìm đến đấy, và phát hiện ra cậu ta đang nằm bất động.
Sam chăm chú nghe đến nỗi quên cả việc thở! Câu chuyện của bố lâm ly kì bí không khác gì mấy bộ phim viễn tưởng mà Sam đã từng coi.
- Nhưng cậu ấy có gì khác chúng ta ạ? Và tại sao cậu ấy lại đưa tay vào ổ điện như thế?
- Kết cấu bên trong của Zak thật ra cơ bản là giống với chúng ta, chỉ khác là có một hệ thống mạch điện kết nối với các vi mạch trông giống như là các mạch máu nằm sâu dưới da cậu ta. Và cách duy nhất để duy trì sự sống của cậu ta là phải nạp một lượng điện bằng với lượng điện cậu ta mất đi trong ngày để duy trì sự cân bằng của điện tích.
- Ra là vậy….Thế còn…
- Được rồi! Bố chỉ giải thích đến thế thôi, và có một điều con nên nhớ, cậu ta không giống như chúng ta, cậu ta cũng sẽ không có cảm xúc, vui, buồn, hờn giận, yêu, ghét. Cậu ta chỉ hành xử như một cái máy mà thôi!
- Tại sao hả bố?
- Vì cậu ta…không có trái tim, con gái à?! Nhưng cậu ta có sức mạnh, sức mạnh bắt nguồn từ những dòng điện, và đó là vũ khí lợi hại nhất của cậu ta. Nó sẽ phát huy sức mạnh tối đa khi được phát ra ở cổ tay! Giờ thì con ngủ đi, và thôi tò mò về Zak nữa nhé, và nhớ đây là bí mật, kể cả với em gái con!
- Vâng…
Từng lời kể của bố như vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Sam. Tất cả cứ như một bộ phim viễn tưởng! Sam không thể nào tin nổi vào mắt mình, rằng cái người ở phòng bên, cái người mình gọi tên bằng Zak kia lại là người của một nơi hoàn toàn khác, không phải khác dân tộc, tôn giáo, quốc gia hay là vùng lãnh thổ mà là khác cả một thế giới, thật quá xa xôi cách biệt! Đó là sự thật, và sự thật dù muốn hay không vẫn phải chấp nhận! Toàn bộ lời giải thích trên của bố đã giúp Sam hiểu rõ những hành động trong thời gian qua của Zak. Nếu lúc đó Sam thấy nó kì quặc khó hiểu thì bây giờ, cô bé đã phần nào thấy nó…bình thường và cũng dần thông cảm với Zak hơn. Nhưng điều mà Sam băn khoăn nhất là Zak sống ở thế giới loài người nhưng lại không có trái tim, không có cảm xúc, nếu cứ như thế thì cuộc sống của cậu ta sẽ tẻ nhạt và u ám đến chết mất! Và trong giây phút cái suy nghĩ ấy thoáng qua trong đầu, Sam liền nghĩ đến một việc, hay nói đúng hơn đó là một “kế hoạch”_kế hoạch giúp Zak làm- người!


