|| Game Crack || Game Java || Game Android
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hotmSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Trong điện thoại vanglên tiếng tút tút, cô không biết điều này nghĩa là gì, có lẽ sẽ nghe thấy câu“Số máy quý khách vừa gọi không có” cũng nên, thế nhưng dường như chỉ một giây,cũng dường như dài như cả thế kỷ, một giọng nói quen thuộc mà xa lạ, truyền đếnbên tai cô qua máy điện thoại.
Anh nghe điện thoại thườnggiới thiệu cả tên mình theo thói quen: “Xin chào, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh.”
Bỗng nhiên cô nghẹnngào, không nói được câu nào. Một số điện thoại đáng lẽ phải vứt đi từ lâu, mộtsố điện thoại cô nên quên từ lâu rồi, cách xa bảy năm, giống như cách cả mộtkhoảng không gian và thời gian, vượt qua trăm sông ngàn núi như trong chuyện cổ,xa như tiếng vọng về từ một thế giới khác.
Cô đã quên hết tất cả lớpvỏ ngụy trang bên ngoài của mình biết rõ rằng anh giữ số điện thoại này chắc chắnkhông phải vì cô. Tình yêu giữa hai người đã bị lòng hận thù gặm nhấm đến tậnxương tủy từ lâu, chỉ là trong buổi tối khốn khổ, nhục nhã, bất lực như thế nàyđây, cô lại nảy dạ hão huyền nhớ lại những ngày tháng đẹp đẽ đã qua.
Tất cả những gì đẹp đẽ,đều đã bị chính bản thân cô, xé nát thành từng mảnh vụn.
Cô khẽ hít vào một hơi,để giọng nói của mình nghe có vẻ mềm mại và uyển chuyển hơn, câu này dù khó nóiđến mấy, cô quyết định phải nói.
Còn gì để lưu luyến,còn gì để tiếc nuối đâu, chẳng qua chỉ là giẫm thêm một cái, đâm thêm một nhátnữa thôi.
Cô hỏi: “Có thể cho tôivay ít tiền không?”
Nếu quay lại bảy nămtrước, cô thà chết cũng không bao giờ nói như thế với Nhiếp Vũ Thịnh. Thế nhưngsau bảy năm cái chết đã nhẹ như lông hồng, chỉ còn những gian khổ khó khăntrong cuộc sống buộc cô phải từ bỏ lòng tự trọng. Tự trọng là gì? Có ăn đượckhông? Có chữa bệnh được không? Có thể gửi Bình Bình đi học mẫu giáo đượckhông?
Đến bản thân cô cũng phảisững sờ vì mình có thể thốt ra câu nói này với Nhiếp Vũ Thịnh một cách lưuloát, rõ ràng, gần như vô liêm sỉ, thậm chí không hề sợ sệt như vậy.
Cô gần như có thể tưởngtượng được anh sẽ không do dự cúp máy.
Quả nhiên, gần như ngaylập tức, anh liền cúp máy.
Cô lại gọi lần nữa, tiếngchuông đó rất lâu, tay cô run lên bần bật, như không khống chế được bản thân vậy.Cô nghĩ: thà rằng anh cứ tắt máy, nhưng không, không nửa phút sau, anh vẫnnghe.
Không chờ anh nói, côđã cướp lời: “Thư anh viết cho tôi, cả ảnh nữa tôi nghĩ anh muốn lấy lại.”
Anh im lặng rất lâu, rồidằn từng tiếng một: “Cô cần bao nhiêu tiền?”
“Năm vạn.” Cô nói. “Tôitrả lại anh tất cả, hơn nữa sẽ không tiết lộ với bất cứ ai mối quan hệ củachúng ta.”
Anh cười trong điện thoại:“Cô cho rằng mình đáng giá năm vạn? Đàm Tĩnh, cô đánh giá mình cao quá đấy.”
“Không phải tôi đánggiá năm vạn, mà là quá khứ của Nhiếp Vũ Thịnh đáng giá năm vạn.” Cô gắng bìnhtĩnh lại cùng cực xấu xa cũng chỉ thế này thôi. “Chắc chắn anh không muốn có bấtcứ quan hệ nào với tôi nữa, nên tôi trả lại anh tất cả. Từ này về sau, chúng takhông còn liên quan gì đến nhau
“Sao cô không đòi 10 vạnđi! Vừa đủ để làm phẫu thuật cho con trai cô!” Giọng anh toát lên vẻ căm hận vàkhinh bỉ, “Hay cô thấy quá khứ của Nhiếp Vũ Thịnh không đáng giá 10 vạn?!”
“Anh muốn đưa tôi 10 vạnthì cứ đưa.” Cô bất chấp tất cả, “Tôi không có tiền trả tiền cấp cứu, anh xuốngđây trả cho tôi.”
“Được, cô chờ đấy.”
Từ hành lang tầng 13nhìn xuống, nhà nhà đã lên đèn, cả thành phố trông giống như một biển đèn rực rỡ.Nhiếp Vũ Thịnh ngẩng đầu lên, rồi đột ngột tức giận ném mạnh điện thoại đi.
Chiếc điện thoại văngvào tường rồi rơi “choang” xuống đất, linh kiện bắn khắp nơi. Trong lòng anh chỉcòn lửa giận bừng bừng đang thiêu đốt điên cuồng, đễn nỗi các mạch máu trongngười anh như muốn nổ tung.
Từ phòng Cấp cứu đi ra,anh đã không thể khống chế tình cảm của mình nữa. Anh biết mình như vậy khôngthể cầm dao mổ được, đành phải gọi đồng nghiệp đang trực ban đến mổ giùm, cònmình quay trở lại phòng trực thay cho đồng nghiệp. Sự xuất hiện của Đàm Tĩnh đãlàm đảo lộn tất cả, nhất là khi anh nhìn thấy cô ngã xuống bên thang máy, phản ứngđầu tiên của anh là hoảng sợ. Rất nhiều lần anh đã nhắc đi nhắc lại với mình rằng,tình yêu thời niên thiếu chỉ là sự khờ khạo ấu trĩ, hơn nữa anh đã phải trả mộtcái giá đắt cho nó rồi. Hãy quên người phụ nữ lòng dạ độc ác đó, quên mối tìnhđầu dang dở đó đi.
Nguồn ebook:https://www.luv-ebook.com
Anh đã phải mất baonhiêu năm tháng để ép mình dần dần thích ứng với cuộc sống không có Đàm Tĩnh. Mộtdạo anh tưởng rằng mình đã thành công. Thế nhưng, giây phút trông thấy Đàm Tĩnhngã xuống, anh mới hiểu mọi cố gắng của mình chẳng qua chỉ là sự giãy giụa vôích, mọi thứ của anh vẫn nằm trong tay người phụ nữ ấy, hỷ nộ ái lạc, tất cả vàtất cả, vẫn gắn chặt với cô ta. Anh bế cô lên, như bao nhiêu lần anh từng làmtrước đây, chỉ có điều cô bây giờ không còn là Đàm Tĩnh của anh nữa, mặt cô táinhợt đến đáng sợ, khóe mắt còn đọng nước mắt, cô đã khóc. Trong giây phút đó,anh chợt thấy hoảng loạn hệt như bảy năm về trước, anh không thể tưởng tượng nổicô sẽ rời xa anh, cho dù sự rời xa này về thể xác hay về tinh thần. Anh đã từnghận cô đến tận xương tủy, thậm chí hận đến mức nghĩ cô chết rồi mới hả. Nhưngkhi cô ngã xuống trước mặt anh, anh lại thấy hoảng sợ vô cùng. Nếu cô chết, nếucô không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, anh cũng không cách nào tưởng tượngđược mình phải làm sao để có thể sống một mình. Tất cả những hận thù trước kia,cũng chỉ bởi vì biết cô vẫn còn trên thế gian này, cho dù cách xa nhau đến hàngnghìn vạn dặm, cho dù cô đã biến mất trong biển người mênh mông nhưng dù sao côvà anh vẫn cùng chung một khoảng không gian và thời gian, cho dù có từ lâu đãtrở thành một người xa lạ. Nhưng cô vẫn còn trên thế gian này, tất cả hận thù củaanh, đến cuối cùng anh mới tuyệt vọng hiểu ra rằng, hóa ra chỉ vì không thể ởbên cạnh anh nữa.
Đàm Tĩnh, Đàm Tĩnh.
Anh bế cô lên, vỗ vào mặtcô, thì thầm gọi tên cô, thậm chí muốn cúi xuống hôn cô. Cô giống như người đẹpngủ trong rừng trong truyền thuyết, nếu như anh hôn cô, liệu cô có thể tỉnh lạikhông? Anh rối loạn như đứa trẻ bị lạc mẹ, chỉ biết ôm khư khư thứ quý giá nhấttrên đời, mà không biết phải làm gì. Nếu cô không tỉnh lại nữa sao?
Anh đâu ngờ, sau khi mấtcô, tương tư đã trở thành một thứ thuốc độc, dần dần ăn mòn lục phủ ngũ tạnganh, bảy năm khổ sở kìm nén, hóa ra, bệnh trạng đã không thể cứu vãn được nữa.Trong giây phút ấy, anh chỉ mong có thể đem tất cả của mình để đổi lấy việc côtừ từ mở mắt.
Khi bế cô lao vào phòngCấp cứu, tay anh vẫn còn đang run. Tơ tóc của cô vương vấn trên mặt anh, anh luốngcuống đếm mạch đập, vốn là động tác đã quá đỗi thành thạo, nhưng anh cứ bị ngắtquãng hoài, mỗi lần đếm được đến mười mấy nhịp, anh lại bấn loạn đếm sai, khôngnhớ nổi mình đã đếm đến bao nhiêu nữa, đành phải bắt đầu lại từ đầu. Các đồngnghiệp ở phòng Cấp cứu chạy đến, anh mới bị động đứng im một chỗ.
Anh biết mình không thểkhống chế tình cảm được nên sau khi ra khỏi phòng Theo dõi, anh đành tìm lý dođột xuất nhờ đồng nghiệp thực hiện giúp ca mổ sắp xếp từ trước. Anh đầm đìa mồ hôilạnh ngồi trong phòng trực, cho đến khi tiếng chuông điện thoại reo lên.
Nhiếp Vũ Thịnh, chi bằngmày chết đi còn hơn.
Anh lạnh lùng lắng nghegiọng nói có trong điện thoại, lắng nghe yêu cầu cô đưa ra. Không phải cô yêu cầumà cô đang tống tiền.
Đúng vậy, quá khứ củaNhiếp Vũ Thịnh đương nhiên đáng giá năm vạn, thậm chí đáng giá mười vạn.
Anh chỉ không ngờ cô cóthể làm thế, có thể mở được miệng nói câu đó.
Nhưng như thế cũng tốt,anh nhìn ánh sáng phản chiếu lại trên cửa kính, khóe miệng nở nụ cười châm biếm.Người đàn bà này vốn là loại người như thế, chẳng phải bảy năm trước anh đã biếtrồi ư? Cô ta không có giới hạn thì cứ để cho cô ta không có giới hạn đi, đằngnào thì dù là tống tiền cô ta cũng chỉ có thể tống tiền mình một lần cuối nàythNhiếp Vũ Thịnh, mày có thể quên hẳn cô ta đi rồi.
Anh ngồi thụp xuống,tìm thấy SIM điện thoại của mình trong đống mảnh vụ. Ngày mai, anh sẽ đi thayđiện thoại mới
Anh cất SIM điện thoạivào trong hộp đựng danh thiếp, rồi quay trở lại phòng trực, mở khóa ngăn kéobàn làm việc của mình, lấy ví tiền ra, rút mấy tờ tiền màu hồng, đoạn đi thangmáy xuống lầu.
Đàm Tĩnh ngồi trên chiếcghế dài ngoài hành lang, đến tận khi Nhiếp Vũ Thịnh đưa cho cô tờ hóa đơn thanhtoán, cô mới ngẩng đầu nhìn anh.
Mặt anh vẫn không có chútcảm xúc nào, nếu nói trước kia ánh mắt anh thỉnh thoảng lộ vẻ căm hận thì nay đếncả ánh mắt căm hận anh cũng không buồn cho cô nữa. Người đàn ông này và tất cảnhững gì thuộc về mình đều đã kết thúc, cô đã hủy hoại mọi thứ hết sức triệt để,bảy năm trước một lần, hôm nay lại một lần nữa.
Đến làm kẻ thù của nhaucũng không thể, cô nhìn xuống, như vậy cũng tốt.
Cô không hề cảm ơn, nhậnlấy tờ hóa đơn rồi đi vào phòng đưa cho cô y tá, đoạn quay người đi về. Khôngngờ Nhiếp Vũ Thịnh đứng chờ cô ở đầu hành lang, anh dường như đoán trước đượccô sẽ không đi thang máy mà đi cầu thang bộ xuống.
Anh chỉ nói: “Thờigian, địa điểm.”
Cô ngớ người một lúc mớihiểu là anh hỏi cô thời gian và địa điểm đưa tiền. Cô đáp: “Tôi cần gấp, 10 giờsáng mai, ở ngay quán cà phê đối diện bệnh viện.”
Anh thờ ơ liếc cô rồiquay người đi mất.
Đàm Tĩnh đi bộ về, vốncô đã lên xe buýt đi được mấy bến rồi, sau đó, xe buýt đễn chỗ xuống, đáng lẽcô phải đổi xe, nhưng không hiểu sao, cô lại lần theo bến xe buýt đi bộ về phíatrước. Tới lúc về đến nhà cô mới phát hiện ra mình đã đi bộ qua mấy bến xe rồi.
Quai ba lô đeo trênlưng đã bị cô nắm đễn nỗi ướt đãm mồ hôi tay, trong nhà không bật đèn, tối omom, nhưng như thế cũng tốt. Cô ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, không buồn đứnglên nữa. Cô vẫn giữ nguyên tư thế như lúc vừa mới về, tay nắm khư khư quai balô, ngồi bất động ở đó.
Cô phải dọn dẹp đồ đạcmột chút, cô đã hứa sẽ trả lại cho anh những thứ đó.
Thực ra cũng chẳng cógì, chỉ là một vài lá thư anh viết, dăm ba món đồ nho nhỏ anh tặng cô, cả tấm ảnhhai người chụp chung nữa.
Cô biết bản thân vôliêm sỉ đến cực độ, nhưng t cô quá mệt mỏi rồi, cuộc sống đã bức bách cô quá đỗi,giống như một sợi dây thừng thắt chặt vào cổ, khiến cô không hít thở nổi. Khiđã sắp tắt thở, sắp không chịu nổi nữa, cô đành quờ quạng tóm lấy bất cứ thứ gìcó thể tóm được, để hít lấy một hơi. Cho dù hơi thở đó độc ác hay không đến đâuchăng nữa.
Cô dựa vào đâu mà đòitiền Nhiếp Vũ Thịnh? Thế nhưng quả nhiên anh vẫn đồng ý cho cô, bởi cô biết chắcrằng với tính cách và lòng tự trọng của mình, anh sẽ dùng tiền để tống cổ côđi, như vậy từ nay anh có thể không còn cả hận cô nữa.
Đàm Tĩnh, Đàm Tĩnh, côthầm gọi tên mình. Cô làm như vậy, là vì sao chứ? Là sợ mình vẫn còn ôm mộng viểnvông ư? Là sợ mình sẽ một lần nữa lao vào cái bẫy ngọt ngào mà đáng sợ đó ư? Làsợ mình trong lúc tuyệt vọng sẽ giơ tay ra vọng tưởng túm được anh ư?
Không cần phải nằm mơ nữa,như thế này cũng tốt.
Cô co quắp người lạitrên sofa như một đứa trẻ, tựa hồ được trở về trong lòng mẹ. Bảy năm nay, khôngmột giây phút nào cô không ở trong trạng thái mệt mỏi rã rời, gánh nặng cuộc sốnglàm cô không sao chống đỡ được nổi, rất nhiều lần cô thấy mình không thể tiếp tụcgánh vác được nữa, thế nhưng vì con cô vẫn phải cắn răng chịu đựng.
Thực ra Đàm Tĩnh cũngbiết, cô đã quá khắt khe với chính mình, vì thế hôm nay nhân lúc không có ai,con trai và Tôn Chí Quân đều không ở bên cạnh, cuối cùng cô cũng cho phép bảnthân được co mình lại một cách yếu đuối và mệt mỏi như thế này. Trên đời vốnkhông có truyện cổ tích, càng không có chàng hoàng tử cưỡi ngựa trắng nào đến cứucô, trên thế giới này chẳng có gì cả, chỉ có mình cô, cô cũng chỉ cho phép mìnhthương xót bản thân một lúc, chỉ một lúc này thôi. Ngày mai cô phải đi lấy tiền,ngày mai cô phải đi làm, ngày mai cô phải nghĩ cách bảo lãnh Tôn Chí Quân ra khỏiđồn công an, ngày mai cô còn phải chữa bệnh cho Bình Bình.
Cô cứ co quắp trên chiếcsofa cũ nát như vậy, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Tất cả các bác sĩ trựcđêm sáng sớm hôm sau bắt buộc phải đi kiểm tra phòng bệnh, kiểm tra phòng bệnhvà giao ban xong thì có thể về nhà ngủ. Nhưng Nhiếp Vũ Thịnh không về nhà, anhđi thẳng đến ngân hàng rút tiền rồi quay lại quán cà phê đối diện bệnh viện.
Đàm Tĩnh đến sớm hơnanh, trong mắt cô hằn những tia máu đỏ, dưới ánh mặt trời rực rỡ ngày hè, trôngcô càng thêm tiều tụy. Khóe mắt cô đã có nếp nhăn, thoáng nhìn già hơn tuổi thậtrất nhiều.
Cô không hề né tránhánh mắt của Nhiếp Vũ Thịnh, anh nhìn cô rất kỹ, như thể chưa từng quen biết côvậy. Có lẽ, anh quả thực không nên quen biết côuối cùng, anh rút ra một chiếctúi giấy dày cộp, nói: “Tiền ở trong này, tất cả là hai vạn chín nghìn sáu trămbốn mươi mốt tệ. Tôi chỉ đưa cô ba vạn, trừ đi tiền viện phí tôi trả cho cô hômqua còn từng này thôi.”
Đàm Tĩnh không đáp lại,cô đưa chiếc hộp cho anh.
Nhiếp Vũ Thịnh mở ra, lậtđi lật lại các thứ trông đó, tất cả thư từ của mình, còn có những thứ nho nhỏanh tặng cô đều ở bên trong. Có điều, khung của chiếc ảnh chụp chung rõ ràng đãbị đập vỡ, miếng kính không còn nữa, viền khung cũng bị rời ra một đoạn.
“Ghim cài áo đâu?” Anhngẩng đầu lên hỏi cô.
“Tôi bán rồi.” Cô bìnhthản nói, “Cái ghim cài áo đó nạm kim cương, đáng giá vài nghìn tệ, nên tôi đãđem bán, tiền cũng tiêu hết rồi.”
Anh gật đầu: “Rất tốt.”
Cũng không biết ý anhlà cô bán rất tốt hay cô giải thích như vậy rất tốt.
Cô không biện hộ gì, chỉđưa tay ra định đỡ lấy túi tiền trong tay anh.
“Không đếm ư?” Anh nhếchmép, rồi nở nụ cười nửa miệng: “Cũng không chê ít sao? Hôm qua còn đòi tôi 5 vạncơ mà.”
“Anh không muốn đưa thìthôi.” Đàm Tĩnh nắm lấy quai túi đứng lên. Không ngờ Nhiếp Vũ Thịnh gọi giật lại:“Chờ đã.”
Cô tưởng anh còn có gìmuốn nói, nào ngờ anh đột ngột vung tay lên, tất cả tiền trong túi rơi ra đấtnhư một trận mưa. Bị ngăn cách bởi những tờ tiền đang bay, tầm mắt cô mờ hẳnđi. Anh đứng ngay trước mặt cô, giống như năm ấy anh sải bước trên lớp lớp đóahoa rụng tiến về phía cô, thế nhưng ngày hôm nay họ đã là người ở hai thế giớikhác nhau, cô không còn sức lực giơ tay về phía anh nữa.
Anh thậm chí còn cười vớicô: “Cô cứ nhặt từ từ nhé, đừng nhặt thiếu tờ nào đấy!”
Tất cả mọi người trongquán cà phê đều ngây ra nhìn họ, rồi lại nhìn đồng tiền trên mặt đất. Đàm Tĩnhnước mắt lưng tròng nhưng cô nhịn không rơi lệ, chẳng nói tiếng nào, lập tức ngồithụp xuống nhặt tiền.
Nhiếp Vũ Thịnh quay ngườibỏ đi.
Mọi người xung quanh đềunhìn đồng riền rơi đầy đất, Đàm Tĩnh không ngẩng lên, chỉ cầm túi nhặt từng tờtiền đút vào túi, nhặt hết tờ này đến tờ khác, những tờ tiền vung ra đầy đất,như đống tro tàn vừa đốt trụi tất cả. Tay Đàm Tĩnh run lên, nhưng cô nhặt rấtnhanh. Cho dù Nhiếp Vũ Thịnh ném tiền vào mặt cô, cô vẫn cúi miệt mài nhặt từngtờ lên như thế này ư? May mà anh vẫn bị cái gọi là phong độ ràng buộc, dầu saođi nữa anh cũng không thể đối xử với một người phụ nữ như vậy được. Ném tiền xuốngđất, có lẽ đó cũng là cực điểm của anh rồi, cực điểm để biểu thị sự kinh bỉ vànhục mạ của anh. Đầu óc trống rỗng, cô chỉ mải miết lo nhặt tiền như một cáimáy, rồi nhét vào trong túi. Cũng may cuối cùng đếm lại, không thiếu một đồngnào. Hai vạn chín nghìn sáu trăm bốn mươi mốt tệ, khi tìm thấy đồng xu một tệsáng bóng đó ở dưới gầm bàn, cô thở phào nhẹ nhõm. Đợi cô đứng thẳng người dậymới phát hiện tất cả mọi người trong quán cà phê đều đang nhìn mình bằng ánh mắtlạ lùng, ngay mấy người phục vụ e dè tránh xa cô, một người đàn bà nhặt tiềnrơi dưới đất trong mắt người ngoài chắc chắn là vô liêm sỉ đến cực độ, đángkhinh đến cực độ. Thực ra cô cũng rất khinh bỉ bản thân mình, nhưng bây giờ côkhông nghĩ được nhiều như thế.
Từ quán cà phê đi ra,cô đi thẳng đến bệnh viện, đầu tiên là tìm gặp bác sĩ chữa trị cho Phùng CánhHuy, lấy một vạn tệ nộp tiền đặt cọc viện phí, rồi đến phòng bệnh gặp PhùngCánh Huy. Hôm nay vợ của Phùng Cánh Huy đi làm, chỉ có một mình Phùng Cánh Huynằm trên giường đọc báo. Đàm Tĩnh đã nói chuyện với bác sĩ chữa trị của PhùngCánh Huy, biết gãy sống mũi có thể nằm viện hoặc về nhà chữa trị, nhưng ngườinhà Phùng Cánh Huy nhất định đòi nằm viện. Đàm Tĩnh biết vợ Phùng Cánh Huy hậmhực tức tối nên mới nhất quyết đòi để anh ta nằm viện nhằm tính thêm tiền việnphí, thuốc men, dù sao cũng là tại Tôn Chí Quân đánh anh ta thành ra thế này,người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Phùng Cánh Huy vừa nhìnthấy cô dường như có vẻ hơi ngại ngùng, vội vàng gấp tờ báo lại. Đàm Tĩnh đưa tờhoá đơn nộp tiền đặt cọc viện phí cho anh ta, dặn dò: “Anh cứ yên tâm ở đây chữabệnh, nếu như chỗ này không đủ thì gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ mang tới. Tấtcả là do Tôn Chí Quân không tốt, đánh anh thành ra thế này, ở đây còn một nghìntệ, anh đưa cho chị nhà để chị hầm canh xương hay gì đó cho anh ăn, nghe nói bịgãy xương phải cung cấp canxi. Đáng lẽ tôi đã mua chút hoa quả đến, nhưng khôngbiết anh có phải kiêng cứ gì không, nên tôi không mua.”
Phùng Cánh Huy thấy côvừa nộp tiền viện phí vừa mang tiền mặt đến, nói chuyện lại nhã nhặn, đối diệnvới một người phụ nữ như vậy anh ta không thể nào sưng sỉa thốt ra những lờikhó nghe được, đành nói: “Thật ta tôi chỉ đùa với Tôn Chí Quân thôi, không ngờanh ấy lại nổi giận. Con người anh ta thật xấu tính quá, sao lại có thể đánhngười cơ chứ?”
Đàm Tĩnh cười gượng: “Tấtcả là do Tôn Chí Quân không tốt, làm anh phải bị vạ lây. Tôi thay mặt anh ấyxin lỗi anh, mong anh bỏ qua cho. Bây giờ anh ấy vẫn bị giam ở đồn công an, chiềunay tôi còn phải đi làm, tôi đưa cho anh số điện thoại ở cửa hàng, nếu anh cóviệc gì, hoặc nếu tiền thuốc thang viện phí không đủ, anh cứ gọi điện cho tôilà được.”
Phùng Cánh Huy vốn dĩ vẫnấm ức trong lòng, nhưng thấy Đàm Tĩnh nói năng dễ nghe, nghĩ bụng cô cũng làngười phụ nữ đáng thương, hơn nữa Tôn Chí Quân bị giam ở đồn công an, tuy côkhông nhắc đến nửa câu nhưng thái độ vẫn rất nhã nhặn, vì thế nỗi hậm hực củaanh ta cũng đã tan mất tự bao giờ. Phùng Cánh Huy nói: “Tôi hiểu ý cô, cô muốntôi không kiện Tôn Chí Quân chứ gì. Thực ra, tôi là đồng nghiệp với anh ta,bình thường quan hệ vẫn rất tốt, ai ngờ anh ta bỗng dưng đánh người, lại cònđánh tôi thành ra thế này nữa chứ.”
Đàm Tĩnh không biết làmsao, đành xin lỗi rối rít, những bệnh nhân khác trong phòng bệnh, thấy cô đángthương quá, liền thi nhau nói giúp cô. Có người nói: “Đánh người là không đúng,nhưng người ta cũng đã bị bắt giam rồi, vợ người ta đến xin lỗi, lại còn đưa tiềnnữa, thôi anh bỏ qua chuyện này đi.”
“Đúng rồi đấy, tôi thấythái độ của cô vợ này rất tốt, chẳng hiểu sao ông chồng kia lại vô cớ đánh ngườithế cơ chứ.”
Đàm Tĩnh từ trước đếnnay ghét nhất là bị người khác nói này nói nọ, nhưng trước tình cảnh này, có xấuhổ đến mấy cũng phải cắn răng chịu đựng. Cô chỉ nói: “Tôi phải đi làm đây, sốđiện thoại tôi viết ở đây, anh có chuyện gì thì cứ trực tiếp tìm tôi.”
Phùng Cánh Huy nói: “Côlà người biết điều, tôi cũng hiểu ý cô, muốn tôi không kiện Tôn Chí Quân. Chuyệnnày tôi phải bàn với vợ tôi đã.”
Đàm Tĩnh nghe anh tanói vậy, vội vàng cảm ơn. Phùng Cánh Huy nói: “Một người phụ nữ như cô tất tảngược xuôi thế này cũng vất vả quá, thôi cô đi làm nhanh lên.”
Đàm Tĩnh ngồi trên xebuýt mà vẫn lo lắng không yên, chẳng biết Phùng Cánh Huy có kiện Tôn Chí Quânkhông nữa. Tuy Phùng Cánh Huy có vẻ muốn kết thúc chuyện này cho nhanh, nhưng vợanh ta dường như không muốn bỏ qua dễ dàng như vậy. Nhưng dù thế nào chăng nữa,trong chuyện này, cô cũng đã cố gắng hết sức, thậm chí còn phải làm chuyện côkhông bao giờ muốn là – đòi tiền Nhiếp Vũ Thịnh.
Đàm Tĩnh vô thức nắn nắncái túi vẫn còn hơn một vạn tệ, cô biết mình đã đem chút tàn tro sót lại tronglòng thổi bay tan tành không còn gì hết, nhưng như vậy cũng tốt. Cô mệt mỏi dựavào cửa xe buýt, ánh nắng gay gắt của ngày hè oi bức xuyên qua chiếc rèm màuxanh nhạt rọi vào trong, chiếu lên da thịt khiến người ta thấy rát bỏng.
Không còn gì để lưu luyếnnữa, không còn gì nữa rồi.
Anh nghe điện thoại thườnggiới thiệu cả tên mình theo thói quen: “Xin chào, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh.”
Bỗng nhiên cô nghẹnngào, không nói được câu nào. Một số điện thoại đáng lẽ phải vứt đi từ lâu, mộtsố điện thoại cô nên quên từ lâu rồi, cách xa bảy năm, giống như cách cả mộtkhoảng không gian và thời gian, vượt qua trăm sông ngàn núi như trong chuyện cổ,xa như tiếng vọng về từ một thế giới khác.
Cô đã quên hết tất cả lớpvỏ ngụy trang bên ngoài của mình biết rõ rằng anh giữ số điện thoại này chắc chắnkhông phải vì cô. Tình yêu giữa hai người đã bị lòng hận thù gặm nhấm đến tậnxương tủy từ lâu, chỉ là trong buổi tối khốn khổ, nhục nhã, bất lực như thế nàyđây, cô lại nảy dạ hão huyền nhớ lại những ngày tháng đẹp đẽ đã qua.
Tất cả những gì đẹp đẽ,đều đã bị chính bản thân cô, xé nát thành từng mảnh vụn.
Cô khẽ hít vào một hơi,để giọng nói của mình nghe có vẻ mềm mại và uyển chuyển hơn, câu này dù khó nóiđến mấy, cô quyết định phải nói.
Còn gì để lưu luyến,còn gì để tiếc nuối đâu, chẳng qua chỉ là giẫm thêm một cái, đâm thêm một nhátnữa thôi.
Cô hỏi: “Có thể cho tôivay ít tiền không?”
Nếu quay lại bảy nămtrước, cô thà chết cũng không bao giờ nói như thế với Nhiếp Vũ Thịnh. Thế nhưngsau bảy năm cái chết đã nhẹ như lông hồng, chỉ còn những gian khổ khó khăntrong cuộc sống buộc cô phải từ bỏ lòng tự trọng. Tự trọng là gì? Có ăn đượckhông? Có chữa bệnh được không? Có thể gửi Bình Bình đi học mẫu giáo đượckhông?
Đến bản thân cô cũng phảisững sờ vì mình có thể thốt ra câu nói này với Nhiếp Vũ Thịnh một cách lưuloát, rõ ràng, gần như vô liêm sỉ, thậm chí không hề sợ sệt như vậy.
Cô gần như có thể tưởngtượng được anh sẽ không do dự cúp máy.
Quả nhiên, gần như ngaylập tức, anh liền cúp máy.
Cô lại gọi lần nữa, tiếngchuông đó rất lâu, tay cô run lên bần bật, như không khống chế được bản thân vậy.Cô nghĩ: thà rằng anh cứ tắt máy, nhưng không, không nửa phút sau, anh vẫnnghe.
Không chờ anh nói, côđã cướp lời: “Thư anh viết cho tôi, cả ảnh nữa tôi nghĩ anh muốn lấy lại.”
Anh im lặng rất lâu, rồidằn từng tiếng một: “Cô cần bao nhiêu tiền?”
“Năm vạn.” Cô nói. “Tôitrả lại anh tất cả, hơn nữa sẽ không tiết lộ với bất cứ ai mối quan hệ củachúng ta.”
Anh cười trong điện thoại:“Cô cho rằng mình đáng giá năm vạn? Đàm Tĩnh, cô đánh giá mình cao quá đấy.”
“Không phải tôi đánggiá năm vạn, mà là quá khứ của Nhiếp Vũ Thịnh đáng giá năm vạn.” Cô gắng bìnhtĩnh lại cùng cực xấu xa cũng chỉ thế này thôi. “Chắc chắn anh không muốn có bấtcứ quan hệ nào với tôi nữa, nên tôi trả lại anh tất cả. Từ này về sau, chúng takhông còn liên quan gì đến nhau
“Sao cô không đòi 10 vạnđi! Vừa đủ để làm phẫu thuật cho con trai cô!” Giọng anh toát lên vẻ căm hận vàkhinh bỉ, “Hay cô thấy quá khứ của Nhiếp Vũ Thịnh không đáng giá 10 vạn?!”
“Anh muốn đưa tôi 10 vạnthì cứ đưa.” Cô bất chấp tất cả, “Tôi không có tiền trả tiền cấp cứu, anh xuốngđây trả cho tôi.”
“Được, cô chờ đấy.”
Từ hành lang tầng 13nhìn xuống, nhà nhà đã lên đèn, cả thành phố trông giống như một biển đèn rực rỡ.Nhiếp Vũ Thịnh ngẩng đầu lên, rồi đột ngột tức giận ném mạnh điện thoại đi.
Chiếc điện thoại văngvào tường rồi rơi “choang” xuống đất, linh kiện bắn khắp nơi. Trong lòng anh chỉcòn lửa giận bừng bừng đang thiêu đốt điên cuồng, đễn nỗi các mạch máu trongngười anh như muốn nổ tung.
Từ phòng Cấp cứu đi ra,anh đã không thể khống chế tình cảm của mình nữa. Anh biết mình như vậy khôngthể cầm dao mổ được, đành phải gọi đồng nghiệp đang trực ban đến mổ giùm, cònmình quay trở lại phòng trực thay cho đồng nghiệp. Sự xuất hiện của Đàm Tĩnh đãlàm đảo lộn tất cả, nhất là khi anh nhìn thấy cô ngã xuống bên thang máy, phản ứngđầu tiên của anh là hoảng sợ. Rất nhiều lần anh đã nhắc đi nhắc lại với mình rằng,tình yêu thời niên thiếu chỉ là sự khờ khạo ấu trĩ, hơn nữa anh đã phải trả mộtcái giá đắt cho nó rồi. Hãy quên người phụ nữ lòng dạ độc ác đó, quên mối tìnhđầu dang dở đó đi.
Nguồn ebook:https://www.luv-ebook.com
Anh đã phải mất baonhiêu năm tháng để ép mình dần dần thích ứng với cuộc sống không có Đàm Tĩnh. Mộtdạo anh tưởng rằng mình đã thành công. Thế nhưng, giây phút trông thấy Đàm Tĩnhngã xuống, anh mới hiểu mọi cố gắng của mình chẳng qua chỉ là sự giãy giụa vôích, mọi thứ của anh vẫn nằm trong tay người phụ nữ ấy, hỷ nộ ái lạc, tất cả vàtất cả, vẫn gắn chặt với cô ta. Anh bế cô lên, như bao nhiêu lần anh từng làmtrước đây, chỉ có điều cô bây giờ không còn là Đàm Tĩnh của anh nữa, mặt cô táinhợt đến đáng sợ, khóe mắt còn đọng nước mắt, cô đã khóc. Trong giây phút đó,anh chợt thấy hoảng loạn hệt như bảy năm về trước, anh không thể tưởng tượng nổicô sẽ rời xa anh, cho dù sự rời xa này về thể xác hay về tinh thần. Anh đã từnghận cô đến tận xương tủy, thậm chí hận đến mức nghĩ cô chết rồi mới hả. Nhưngkhi cô ngã xuống trước mặt anh, anh lại thấy hoảng sợ vô cùng. Nếu cô chết, nếucô không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, anh cũng không cách nào tưởng tượngđược mình phải làm sao để có thể sống một mình. Tất cả những hận thù trước kia,cũng chỉ bởi vì biết cô vẫn còn trên thế gian này, cho dù cách xa nhau đến hàngnghìn vạn dặm, cho dù cô đã biến mất trong biển người mênh mông nhưng dù sao côvà anh vẫn cùng chung một khoảng không gian và thời gian, cho dù có từ lâu đãtrở thành một người xa lạ. Nhưng cô vẫn còn trên thế gian này, tất cả hận thù củaanh, đến cuối cùng anh mới tuyệt vọng hiểu ra rằng, hóa ra chỉ vì không thể ởbên cạnh anh nữa.
Đàm Tĩnh, Đàm Tĩnh.
Anh bế cô lên, vỗ vào mặtcô, thì thầm gọi tên cô, thậm chí muốn cúi xuống hôn cô. Cô giống như người đẹpngủ trong rừng trong truyền thuyết, nếu như anh hôn cô, liệu cô có thể tỉnh lạikhông? Anh rối loạn như đứa trẻ bị lạc mẹ, chỉ biết ôm khư khư thứ quý giá nhấttrên đời, mà không biết phải làm gì. Nếu cô không tỉnh lại nữa sao?
Anh đâu ngờ, sau khi mấtcô, tương tư đã trở thành một thứ thuốc độc, dần dần ăn mòn lục phủ ngũ tạnganh, bảy năm khổ sở kìm nén, hóa ra, bệnh trạng đã không thể cứu vãn được nữa.Trong giây phút ấy, anh chỉ mong có thể đem tất cả của mình để đổi lấy việc côtừ từ mở mắt.
Khi bế cô lao vào phòngCấp cứu, tay anh vẫn còn đang run. Tơ tóc của cô vương vấn trên mặt anh, anh luốngcuống đếm mạch đập, vốn là động tác đã quá đỗi thành thạo, nhưng anh cứ bị ngắtquãng hoài, mỗi lần đếm được đến mười mấy nhịp, anh lại bấn loạn đếm sai, khôngnhớ nổi mình đã đếm đến bao nhiêu nữa, đành phải bắt đầu lại từ đầu. Các đồngnghiệp ở phòng Cấp cứu chạy đến, anh mới bị động đứng im một chỗ.
Anh biết mình không thểkhống chế tình cảm được nên sau khi ra khỏi phòng Theo dõi, anh đành tìm lý dođột xuất nhờ đồng nghiệp thực hiện giúp ca mổ sắp xếp từ trước. Anh đầm đìa mồ hôilạnh ngồi trong phòng trực, cho đến khi tiếng chuông điện thoại reo lên.
Nhiếp Vũ Thịnh, chi bằngmày chết đi còn hơn.
Anh lạnh lùng lắng nghegiọng nói có trong điện thoại, lắng nghe yêu cầu cô đưa ra. Không phải cô yêu cầumà cô đang tống tiền.
Đúng vậy, quá khứ củaNhiếp Vũ Thịnh đương nhiên đáng giá năm vạn, thậm chí đáng giá mười vạn.
Anh chỉ không ngờ cô cóthể làm thế, có thể mở được miệng nói câu đó.
Nhưng như thế cũng tốt,anh nhìn ánh sáng phản chiếu lại trên cửa kính, khóe miệng nở nụ cười châm biếm.Người đàn bà này vốn là loại người như thế, chẳng phải bảy năm trước anh đã biếtrồi ư? Cô ta không có giới hạn thì cứ để cho cô ta không có giới hạn đi, đằngnào thì dù là tống tiền cô ta cũng chỉ có thể tống tiền mình một lần cuối nàythNhiếp Vũ Thịnh, mày có thể quên hẳn cô ta đi rồi.
Anh ngồi thụp xuống,tìm thấy SIM điện thoại của mình trong đống mảnh vụ. Ngày mai, anh sẽ đi thayđiện thoại mới
Anh cất SIM điện thoạivào trong hộp đựng danh thiếp, rồi quay trở lại phòng trực, mở khóa ngăn kéobàn làm việc của mình, lấy ví tiền ra, rút mấy tờ tiền màu hồng, đoạn đi thangmáy xuống lầu.
Đàm Tĩnh ngồi trên chiếcghế dài ngoài hành lang, đến tận khi Nhiếp Vũ Thịnh đưa cho cô tờ hóa đơn thanhtoán, cô mới ngẩng đầu nhìn anh.
Mặt anh vẫn không có chútcảm xúc nào, nếu nói trước kia ánh mắt anh thỉnh thoảng lộ vẻ căm hận thì nay đếncả ánh mắt căm hận anh cũng không buồn cho cô nữa. Người đàn ông này và tất cảnhững gì thuộc về mình đều đã kết thúc, cô đã hủy hoại mọi thứ hết sức triệt để,bảy năm trước một lần, hôm nay lại một lần nữa.
Đến làm kẻ thù của nhaucũng không thể, cô nhìn xuống, như vậy cũng tốt.
Cô không hề cảm ơn, nhậnlấy tờ hóa đơn rồi đi vào phòng đưa cho cô y tá, đoạn quay người đi về. Khôngngờ Nhiếp Vũ Thịnh đứng chờ cô ở đầu hành lang, anh dường như đoán trước đượccô sẽ không đi thang máy mà đi cầu thang bộ xuống.
Anh chỉ nói: “Thờigian, địa điểm.”
Cô ngớ người một lúc mớihiểu là anh hỏi cô thời gian và địa điểm đưa tiền. Cô đáp: “Tôi cần gấp, 10 giờsáng mai, ở ngay quán cà phê đối diện bệnh viện.”
Anh thờ ơ liếc cô rồiquay người đi mất.
Đàm Tĩnh đi bộ về, vốncô đã lên xe buýt đi được mấy bến rồi, sau đó, xe buýt đễn chỗ xuống, đáng lẽcô phải đổi xe, nhưng không hiểu sao, cô lại lần theo bến xe buýt đi bộ về phíatrước. Tới lúc về đến nhà cô mới phát hiện ra mình đã đi bộ qua mấy bến xe rồi.
Quai ba lô đeo trênlưng đã bị cô nắm đễn nỗi ướt đãm mồ hôi tay, trong nhà không bật đèn, tối omom, nhưng như thế cũng tốt. Cô ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, không buồn đứnglên nữa. Cô vẫn giữ nguyên tư thế như lúc vừa mới về, tay nắm khư khư quai balô, ngồi bất động ở đó.
Cô phải dọn dẹp đồ đạcmột chút, cô đã hứa sẽ trả lại cho anh những thứ đó.
Thực ra cũng chẳng cógì, chỉ là một vài lá thư anh viết, dăm ba món đồ nho nhỏ anh tặng cô, cả tấm ảnhhai người chụp chung nữa.
Cô biết bản thân vôliêm sỉ đến cực độ, nhưng t cô quá mệt mỏi rồi, cuộc sống đã bức bách cô quá đỗi,giống như một sợi dây thừng thắt chặt vào cổ, khiến cô không hít thở nổi. Khiđã sắp tắt thở, sắp không chịu nổi nữa, cô đành quờ quạng tóm lấy bất cứ thứ gìcó thể tóm được, để hít lấy một hơi. Cho dù hơi thở đó độc ác hay không đến đâuchăng nữa.
Cô dựa vào đâu mà đòitiền Nhiếp Vũ Thịnh? Thế nhưng quả nhiên anh vẫn đồng ý cho cô, bởi cô biết chắcrằng với tính cách và lòng tự trọng của mình, anh sẽ dùng tiền để tống cổ côđi, như vậy từ nay anh có thể không còn cả hận cô nữa.
Đàm Tĩnh, Đàm Tĩnh, côthầm gọi tên mình. Cô làm như vậy, là vì sao chứ? Là sợ mình vẫn còn ôm mộng viểnvông ư? Là sợ mình sẽ một lần nữa lao vào cái bẫy ngọt ngào mà đáng sợ đó ư? Làsợ mình trong lúc tuyệt vọng sẽ giơ tay ra vọng tưởng túm được anh ư?
Không cần phải nằm mơ nữa,như thế này cũng tốt.
Cô co quắp người lạitrên sofa như một đứa trẻ, tựa hồ được trở về trong lòng mẹ. Bảy năm nay, khôngmột giây phút nào cô không ở trong trạng thái mệt mỏi rã rời, gánh nặng cuộc sốnglàm cô không sao chống đỡ được nổi, rất nhiều lần cô thấy mình không thể tiếp tụcgánh vác được nữa, thế nhưng vì con cô vẫn phải cắn răng chịu đựng.
Thực ra Đàm Tĩnh cũngbiết, cô đã quá khắt khe với chính mình, vì thế hôm nay nhân lúc không có ai,con trai và Tôn Chí Quân đều không ở bên cạnh, cuối cùng cô cũng cho phép bảnthân được co mình lại một cách yếu đuối và mệt mỏi như thế này. Trên đời vốnkhông có truyện cổ tích, càng không có chàng hoàng tử cưỡi ngựa trắng nào đến cứucô, trên thế giới này chẳng có gì cả, chỉ có mình cô, cô cũng chỉ cho phép mìnhthương xót bản thân một lúc, chỉ một lúc này thôi. Ngày mai cô phải đi lấy tiền,ngày mai cô phải đi làm, ngày mai cô phải nghĩ cách bảo lãnh Tôn Chí Quân ra khỏiđồn công an, ngày mai cô còn phải chữa bệnh cho Bình Bình.
Cô cứ co quắp trên chiếcsofa cũ nát như vậy, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Tất cả các bác sĩ trựcđêm sáng sớm hôm sau bắt buộc phải đi kiểm tra phòng bệnh, kiểm tra phòng bệnhvà giao ban xong thì có thể về nhà ngủ. Nhưng Nhiếp Vũ Thịnh không về nhà, anhđi thẳng đến ngân hàng rút tiền rồi quay lại quán cà phê đối diện bệnh viện.
Đàm Tĩnh đến sớm hơnanh, trong mắt cô hằn những tia máu đỏ, dưới ánh mặt trời rực rỡ ngày hè, trôngcô càng thêm tiều tụy. Khóe mắt cô đã có nếp nhăn, thoáng nhìn già hơn tuổi thậtrất nhiều.
Cô không hề né tránhánh mắt của Nhiếp Vũ Thịnh, anh nhìn cô rất kỹ, như thể chưa từng quen biết côvậy. Có lẽ, anh quả thực không nên quen biết côuối cùng, anh rút ra một chiếctúi giấy dày cộp, nói: “Tiền ở trong này, tất cả là hai vạn chín nghìn sáu trămbốn mươi mốt tệ. Tôi chỉ đưa cô ba vạn, trừ đi tiền viện phí tôi trả cho cô hômqua còn từng này thôi.”
Đàm Tĩnh không đáp lại,cô đưa chiếc hộp cho anh.
Nhiếp Vũ Thịnh mở ra, lậtđi lật lại các thứ trông đó, tất cả thư từ của mình, còn có những thứ nho nhỏanh tặng cô đều ở bên trong. Có điều, khung của chiếc ảnh chụp chung rõ ràng đãbị đập vỡ, miếng kính không còn nữa, viền khung cũng bị rời ra một đoạn.
“Ghim cài áo đâu?” Anhngẩng đầu lên hỏi cô.
“Tôi bán rồi.” Cô bìnhthản nói, “Cái ghim cài áo đó nạm kim cương, đáng giá vài nghìn tệ, nên tôi đãđem bán, tiền cũng tiêu hết rồi.”
Anh gật đầu: “Rất tốt.”
Cũng không biết ý anhlà cô bán rất tốt hay cô giải thích như vậy rất tốt.
Cô không biện hộ gì, chỉđưa tay ra định đỡ lấy túi tiền trong tay anh.
“Không đếm ư?” Anh nhếchmép, rồi nở nụ cười nửa miệng: “Cũng không chê ít sao? Hôm qua còn đòi tôi 5 vạncơ mà.”
“Anh không muốn đưa thìthôi.” Đàm Tĩnh nắm lấy quai túi đứng lên. Không ngờ Nhiếp Vũ Thịnh gọi giật lại:“Chờ đã.”
Cô tưởng anh còn có gìmuốn nói, nào ngờ anh đột ngột vung tay lên, tất cả tiền trong túi rơi ra đấtnhư một trận mưa. Bị ngăn cách bởi những tờ tiền đang bay, tầm mắt cô mờ hẳnđi. Anh đứng ngay trước mặt cô, giống như năm ấy anh sải bước trên lớp lớp đóahoa rụng tiến về phía cô, thế nhưng ngày hôm nay họ đã là người ở hai thế giớikhác nhau, cô không còn sức lực giơ tay về phía anh nữa.
Anh thậm chí còn cười vớicô: “Cô cứ nhặt từ từ nhé, đừng nhặt thiếu tờ nào đấy!”
Tất cả mọi người trongquán cà phê đều ngây ra nhìn họ, rồi lại nhìn đồng tiền trên mặt đất. Đàm Tĩnhnước mắt lưng tròng nhưng cô nhịn không rơi lệ, chẳng nói tiếng nào, lập tức ngồithụp xuống nhặt tiền.
Nhiếp Vũ Thịnh quay ngườibỏ đi.
Mọi người xung quanh đềunhìn đồng riền rơi đầy đất, Đàm Tĩnh không ngẩng lên, chỉ cầm túi nhặt từng tờtiền đút vào túi, nhặt hết tờ này đến tờ khác, những tờ tiền vung ra đầy đất,như đống tro tàn vừa đốt trụi tất cả. Tay Đàm Tĩnh run lên, nhưng cô nhặt rấtnhanh. Cho dù Nhiếp Vũ Thịnh ném tiền vào mặt cô, cô vẫn cúi miệt mài nhặt từngtờ lên như thế này ư? May mà anh vẫn bị cái gọi là phong độ ràng buộc, dầu saođi nữa anh cũng không thể đối xử với một người phụ nữ như vậy được. Ném tiền xuốngđất, có lẽ đó cũng là cực điểm của anh rồi, cực điểm để biểu thị sự kinh bỉ vànhục mạ của anh. Đầu óc trống rỗng, cô chỉ mải miết lo nhặt tiền như một cáimáy, rồi nhét vào trong túi. Cũng may cuối cùng đếm lại, không thiếu một đồngnào. Hai vạn chín nghìn sáu trăm bốn mươi mốt tệ, khi tìm thấy đồng xu một tệsáng bóng đó ở dưới gầm bàn, cô thở phào nhẹ nhõm. Đợi cô đứng thẳng người dậymới phát hiện tất cả mọi người trong quán cà phê đều đang nhìn mình bằng ánh mắtlạ lùng, ngay mấy người phục vụ e dè tránh xa cô, một người đàn bà nhặt tiềnrơi dưới đất trong mắt người ngoài chắc chắn là vô liêm sỉ đến cực độ, đángkhinh đến cực độ. Thực ra cô cũng rất khinh bỉ bản thân mình, nhưng bây giờ côkhông nghĩ được nhiều như thế.
Từ quán cà phê đi ra,cô đi thẳng đến bệnh viện, đầu tiên là tìm gặp bác sĩ chữa trị cho Phùng CánhHuy, lấy một vạn tệ nộp tiền đặt cọc viện phí, rồi đến phòng bệnh gặp PhùngCánh Huy. Hôm nay vợ của Phùng Cánh Huy đi làm, chỉ có một mình Phùng Cánh Huynằm trên giường đọc báo. Đàm Tĩnh đã nói chuyện với bác sĩ chữa trị của PhùngCánh Huy, biết gãy sống mũi có thể nằm viện hoặc về nhà chữa trị, nhưng ngườinhà Phùng Cánh Huy nhất định đòi nằm viện. Đàm Tĩnh biết vợ Phùng Cánh Huy hậmhực tức tối nên mới nhất quyết đòi để anh ta nằm viện nhằm tính thêm tiền việnphí, thuốc men, dù sao cũng là tại Tôn Chí Quân đánh anh ta thành ra thế này,người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Phùng Cánh Huy vừa nhìnthấy cô dường như có vẻ hơi ngại ngùng, vội vàng gấp tờ báo lại. Đàm Tĩnh đưa tờhoá đơn nộp tiền đặt cọc viện phí cho anh ta, dặn dò: “Anh cứ yên tâm ở đây chữabệnh, nếu như chỗ này không đủ thì gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ mang tới. Tấtcả là do Tôn Chí Quân không tốt, đánh anh thành ra thế này, ở đây còn một nghìntệ, anh đưa cho chị nhà để chị hầm canh xương hay gì đó cho anh ăn, nghe nói bịgãy xương phải cung cấp canxi. Đáng lẽ tôi đã mua chút hoa quả đến, nhưng khôngbiết anh có phải kiêng cứ gì không, nên tôi không mua.”
Phùng Cánh Huy thấy côvừa nộp tiền viện phí vừa mang tiền mặt đến, nói chuyện lại nhã nhặn, đối diệnvới một người phụ nữ như vậy anh ta không thể nào sưng sỉa thốt ra những lờikhó nghe được, đành nói: “Thật ta tôi chỉ đùa với Tôn Chí Quân thôi, không ngờanh ấy lại nổi giận. Con người anh ta thật xấu tính quá, sao lại có thể đánhngười cơ chứ?”
Đàm Tĩnh cười gượng: “Tấtcả là do Tôn Chí Quân không tốt, làm anh phải bị vạ lây. Tôi thay mặt anh ấyxin lỗi anh, mong anh bỏ qua cho. Bây giờ anh ấy vẫn bị giam ở đồn công an, chiềunay tôi còn phải đi làm, tôi đưa cho anh số điện thoại ở cửa hàng, nếu anh cóviệc gì, hoặc nếu tiền thuốc thang viện phí không đủ, anh cứ gọi điện cho tôilà được.”
Phùng Cánh Huy vốn dĩ vẫnấm ức trong lòng, nhưng thấy Đàm Tĩnh nói năng dễ nghe, nghĩ bụng cô cũng làngười phụ nữ đáng thương, hơn nữa Tôn Chí Quân bị giam ở đồn công an, tuy côkhông nhắc đến nửa câu nhưng thái độ vẫn rất nhã nhặn, vì thế nỗi hậm hực củaanh ta cũng đã tan mất tự bao giờ. Phùng Cánh Huy nói: “Tôi hiểu ý cô, cô muốntôi không kiện Tôn Chí Quân chứ gì. Thực ra, tôi là đồng nghiệp với anh ta,bình thường quan hệ vẫn rất tốt, ai ngờ anh ta bỗng dưng đánh người, lại cònđánh tôi thành ra thế này nữa chứ.”
Đàm Tĩnh không biết làmsao, đành xin lỗi rối rít, những bệnh nhân khác trong phòng bệnh, thấy cô đángthương quá, liền thi nhau nói giúp cô. Có người nói: “Đánh người là không đúng,nhưng người ta cũng đã bị bắt giam rồi, vợ người ta đến xin lỗi, lại còn đưa tiềnnữa, thôi anh bỏ qua chuyện này đi.”
“Đúng rồi đấy, tôi thấythái độ của cô vợ này rất tốt, chẳng hiểu sao ông chồng kia lại vô cớ đánh ngườithế cơ chứ.”
Đàm Tĩnh từ trước đếnnay ghét nhất là bị người khác nói này nói nọ, nhưng trước tình cảnh này, có xấuhổ đến mấy cũng phải cắn răng chịu đựng. Cô chỉ nói: “Tôi phải đi làm đây, sốđiện thoại tôi viết ở đây, anh có chuyện gì thì cứ trực tiếp tìm tôi.”
Phùng Cánh Huy nói: “Côlà người biết điều, tôi cũng hiểu ý cô, muốn tôi không kiện Tôn Chí Quân. Chuyệnnày tôi phải bàn với vợ tôi đã.”
Đàm Tĩnh nghe anh tanói vậy, vội vàng cảm ơn. Phùng Cánh Huy nói: “Một người phụ nữ như cô tất tảngược xuôi thế này cũng vất vả quá, thôi cô đi làm nhanh lên.”
Đàm Tĩnh ngồi trên xebuýt mà vẫn lo lắng không yên, chẳng biết Phùng Cánh Huy có kiện Tôn Chí Quânkhông nữa. Tuy Phùng Cánh Huy có vẻ muốn kết thúc chuyện này cho nhanh, nhưng vợanh ta dường như không muốn bỏ qua dễ dàng như vậy. Nhưng dù thế nào chăng nữa,trong chuyện này, cô cũng đã cố gắng hết sức, thậm chí còn phải làm chuyện côkhông bao giờ muốn là – đòi tiền Nhiếp Vũ Thịnh.
Đàm Tĩnh vô thức nắn nắncái túi vẫn còn hơn một vạn tệ, cô biết mình đã đem chút tàn tro sót lại tronglòng thổi bay tan tành không còn gì hết, nhưng như vậy cũng tốt. Cô mệt mỏi dựavào cửa xe buýt, ánh nắng gay gắt của ngày hè oi bức xuyên qua chiếc rèm màuxanh nhạt rọi vào trong, chiếu lên da thịt khiến người ta thấy rát bỏng.
Không còn gì để lưu luyếnnữa, không còn gì nữa rồi.


