|| Game Crack || Game Java || Game Android
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hotmSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Tập đoàn Đông Viễn đãthanh toán tiền hàng cho các doanh nghiệp cung ứng đúng thời hạn. Theo đề xuấtcủa Thịnh Phương Đình, công ty Thực phẩm và Nước giải khát Đông Viễn đã ký hợpđồng 1 năm cung cấp hàng giá rẻ với công ty BQC, siêu thị bán lẻ đa quốc gia lớnnhất nước, Đông Viễn cung cấp cho BQC hai loại mặt hàng là nước tinh khiết vàtrà sữa với giá gần bằng giá thành sản xuất, đồng thời phải đảm nhận các hoạt độngthúc đẩy tiêu thụ hàng hóa, đổi lại, BQC sẽ thanh toán ngay một khoản tiền hànglớn của quý sau cho Đông Viễn. Tiếp đó, công ty Thực phẩm và Nước giải khátĐông Viễn lại hứa với tất cả các nhà cung ứng nguyên liệu sẽ tăng giá nhậpnguyên liệu thêm 1%, hy vọng bọn họ không gây khó dễ trong thời điểm quan trọngnày.
Ngoài việc đắc tội vớicác doanh nghiệp bán lẻ trong ngành và bị tổn thất lợi nhuận cho công ty BQCthì không còn vấn đề gì nữa, dù sao, vào phút chót, Đông Viễn cũng đã nhận đượctiền hàng của BQC, và thanh toán hết tiền hàng cho các nhà cung ứng của siêu thịĐông Viễn, đồng thời làm đẹp lòng các nhà cung ứng nguyên liệu của công ty Thựcphẩm và Nước giải khát Đông Viễn.
Có lẽ người không vuinhất là các doanh nhiệp bán lẻ khác, Đông Viễn làm vậy không những đã tự gây tổnthất một khoản lợi nhuận khổng lồ, mà còn khiến cho sự cạ tranh giữa các doanhnghiệp bán lẻ và BQC không cùng một vạch xuất phát. Rất nhiều doanh nghiệp bánlẻ đã đua nhau gọi điện thoại kêu khổ với Phó Tổng giám đốc Quản lý thị trườngcủa Đông Viễn, một số doanh nghiệp bán lẻ lớn còn gọi thẳng cho Nhiếp Vũ Thịnh:“Nhiếp tổng, các anh làm như thế, chúng tôi còn cần phải bán nước giải khát củaĐông Viễn nữa không đây? Tất cả các cửa hàng của BQC chuẩn bị hạ giá xuống cònmột đồng tư một chai, trong khi giá các anh giao cho chúng tôi đã là một đồngtư rồi!”
Người đe dọa cũng có,người kêu khổ cũng có, về sau hầu hết những cuộc điện thoại kiểu như vậy đều bịchặn lại ở chỗ thư ký Hàn. Nghe nói, còn có người phao tin sẽ cho “Tiểu Nhiếp tổng”biết tay. Nhiếp Vũ Thịnh gần đây có thêm biệt danh là “Tiểu Nhiếp tổng”, cũngkhông biết ai lại ác mồm ác miệng như vậy. Dư luận đặt cho anh biệt danh này,có thể thấy lần này họ đã đắc tội quá nặng với các doanh nghiệp bán lẻ.
“Đắc tội thì đắc tội!”Thịnh Phương Đình đưa cho Nhiếp V
Thịnh một điếu thuốc,nói: “Bị ép quá, chúng ta chỉ còn cách giở trò lưu manh, buộc họ phải bán nướctinh khiết và trà sữa cho Đông Viễn… ai bảo thị phần của Đông Viễn lớn như vậy?Người nào có thị trường thì người đó có tiếng nói.”
Nhiếp Vũ Thịnh cùng ThịnhPhương Đình ngồi trong phòng làm việc nhả khói, cảm thấy đôi khi làm lưu manhcũng thú vị ra phết.
Nhiếp Vũ Thịnh nói:“Anh gọi điện cho Thư Cầm hỏi cô ấy tối nay có rảnh thì cùng đi ăn tối.”
Thịnh Phương Đình lườmanh: “Anh hẹn bạn gái tôi ăn cơm, còn bắt tôi gọi điện thoại, dù là ông chủcũng đừng bắt nạt người khác như thế chứ?”
Trải qua cuộc chiến khókhăn này, Nhiếp Vũ Thịnh đã xem Thịnh Phương Đình là người của mình từ lâu -người chung hoạn nạn mới có thể tin tưởng được. Anh nói: “Tôi định sẽ thay đổinhân sự Ban lãnh đạo, hẹn Thư Cầm đi ăn, là định mời cô ấy về làm giám đốc Nhânsự cho chúng ta.”
Thịnh Phương Đìnhthoáng sững ra: “Nếu tôi và cô ấy đều ở Đông Viễn thì không hay lắm.”
“Hai người còn chưa kếthôn, hơn nữa, tôi tin tưởng Thư Cầm, cô ấy sẽ công tư phân minh mà.” Nhiếp VũThịnh cầm lấy điện thoại: “Anh không gọi thì tôi gọi nhé?”
Quả nhiên khi ăn cơm tối,Thư Cầm vừa nghe thấy ý kiến của Nhiếp Vũ Thịnh liền lắc đầu nói: “Nhiếp tổng,trước tiên cảm ơn anh, chức vụ đó rất hấp dẫn nhưng tôi và Thịnh Phương Đình đềuở Đông Viễn thì không thích hợp.”
“Đánh hổ không gì bằnganh em ruột, ra trận không gì bằng bố con. Bạni không nhiều, người tin tưởng đượccũng chẳng bao nhiêu. Lo xong vụ tiền hàng, tôi định sắp xếp người của mình vàoBan lãnh đạo. Bộ phận nhân sự là một bộ phận rất quan trọng, hoặc em tự mình đảmnhiệm, hoặc giới thiệu người tin cậy vào, dù sao anh cũng chỉ tin tưởng mỗi emthôi, tùy em tính, nếu em không làm thì anh sẽ dùng kế phản gián. Bây giờ ôngchủ của em cũng biết anh rồi, anh cứ nói em là bạn gái của anh, em nghĩ xem liệuông ta có chịu được ‘bạn gái của Nhiếp tổng’ Tập đoàn Đông Viễn tiếp tục ở côngty ông ta quản lý nhân sự nữa hay không?”
Thư Cầm nghe vậy trợn mắtnhìn anh: “Nhiếp Vũ Thịnh, trước đây anh đâu có thế này! Ai dạy anh thành ratrơ trẽn như vậy?”
Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Đểđạt được mục đích một cách nhanh nhất, thi thoảng cũng đành làm lưu manh thôi.”
Lại một lần khác giởtrò lưu manh là nhắm vào Ban lãnh đạo. Thịnh Phương Đình bày cho anh, sau khitrả hết tiền hàng, tạm thời vượt qua giai đoạn khó khăn, thì lập tức triệu tậpmột cuộc họp cổ đông đặc biệt. Trong cuộc họp cổ đông, Nhiếp Vũ Thịnh đề xuấthai việc: Thứ nhất là thay đổi kế hoạch thưởng quyền mua cổ phần ưu đãi, vốn dĩkế hoạch này là do Nhiếp Đông Viễn đề ra, đặc biệt dành cho thành viên Ban lãnhđạo, nên khi đề cập đến chuyện thay đổi, Ban lãnh đạo rất không hài lòng. Chuyệnthứ hai còn trực tiếp hơn, Nhiếp Vũ Thịnh đề xuất việc bầu lại thành viên Hội đồngquản trị.
Mặc dù cổ phiếu mangtên Nhiếp Đông Viễn đã bị phong tỏa nhưng quyền bỏ phiếu vẫn không thay đổi. Đócũng là lần đầu tiên Đàm Tĩnh đến Đông Viễn dự họp, bởi Tôn Bình có 5% cổ phần,còn cô là người giám hộ.
Đàm Tĩnh mấy ngày naykhông thấy Nhiếp Vũ Thịnh, từ sau buổi tối hôm ấy, dường như anh đã hoàn toàntuyệt vọng về cô. Anh sắp xếp bác sĩ, y tá hằng ngày đến tận nhà tiêm cho TônBình, kiểm tra tình hình phục hồi vết mổ của nó, nhưng anh không quay về lầnnào nữa.
Người trong Đông Viễn đềurất lịch sự với cô, ngay cả thư ký Hàn cũng tưởng cô là vợ của Nhiếp Vũ Thịnh.Nhiếp Vũ Thịnh trước nay rất trầm tính nên người ở Đông Viễn cũng không rõ anhđã kết hôn hay chưa. Lần trước khi có thông cáo thay đổi cổ phần, Ban lãnh đạomới láng máng đoán già đoán non, còn kháo nhau rằng Tôn Bình là con riêng củaông Nhiếp Đông Viễn, vì dù sao cũng không mang họ Nhiếp. Nhưng sự việc xảy raquá đột ngột, ông Nhiếp Đông Viễn lại giữ kín như bưng nên không ai dám dò hỏicặn kẽ. Thư ký Hàn mấy ngày gần đây thường xuyên ra vào phòng làm việc của Chủtịch nên biết được Nhiếp Vũ Thịnh ngày nào cũng phải gọi điện về nhà, người nhậnđiện là một cậu bé, thậm chí thư ký Hàn từng nhìn thấy cậu bé qua điện thoại,lúc ấy Nhiếp Vũ Thịnh đang trả lời email trên máy tính, điện thoại mở chế độvideo call, trên màn hình một cậu bé rất đáng yêu đang nặn đất sét, vừa nặn vừahỏi: “Chú xem này, cái này có giống mẹ không?”
Nhiếp Vũ Thịnh dù đangbận tối mắt cũng cố ngó xem con búp bê bằng đất sét đó, thư ký Hàn bắt gặp nụcười toát ra từ tận đáy lòng anh, trước nay ông chưa bao giờ thấy Nhiếp Vũ Thịnhcười, đặc biệt là từ sau khi ông Nhiếp xảy ra chuyện. Ông vào để đưa văn bản,cũng không dám nấn ná lâu, đặt xuống bàn xong liền đi ngay, lúc ra đến cửa cònnghe thấy tiếng Nhiếp Vũ Thịnh hỏi cậu bé qua điện thoại: “Mẹ con ngủ trưa rồià? Con uống sữa chưa? Cốc sữa của mẹ đâu rồi? Con bảo mẹ cũng uống rồi à?”
Giọng nói ấm áp như thế,có lẽ chỉ xuất hiện khi nhắc tới người mình yêu nhất mà thôi.
Tham gia cuộc họp này,Đàm Tĩnh mới phát hiện một mảng tính cách hoàn toàn xa lạ của Nhiếp Vũ Thịnh.Tác phong làm việc của anh khác hẳn khi ở bệnh viện, tại đây, dường như anh đãtrở nên lạnh lùng đến vô tình, nói ra câu nào cũng sắc như dao, chứa đầy ẩn ý.Anh quyết liệt, độc đoán, không nể mặt ai, ngay trong cuộc họp, anh đã trục xuấtPhác Ngọc Thành ra khỏi Hội đồng quản trị, chọn thêm hai người mới vào.
Cuộc họp cổ đông đặc biệtlần này cũng khiến cho mọi người phải thay đổi cách nhìn về Nhiếp Vũ Thịnh. NhiếpĐông Viễn trước đây hành sự độc đoán, sau này khi Nhiếp Vũ Thịnh tiếp quản, mọingười đều cảm thấy cậu Nhiếp ôn hòa hơn nhiều so với ông Nhiếp. Nhưng đến hômnay xem ra, sự ôn hòa trước đây chỉ là giả bộ mà thôi, về bản chất, Nhiếp Vũ Thịnhgiống hệt như Nhiếp Đông Viễn, quen thói bá đạo nắm giữ quyền hành.
Trong cuộc họp lần này,Nhiếp Vũ Thịnh đã chính thức trở mặt với Ban lãnh đạo đương nhiệm, Phác NgọcThành hiểu anh muốn ép mình từ chức, nên suốt buổi ông không nói câu nào, để mặccho Nhiếp Vũ Thịnh chỉ trích: “Cá biệt có một số cổ đông coi nhẹ lợi ích côngty, trong lúc công ty khó khăn nhất, lại khoanh tay đứng nhìn. Khoanh tay đứngnhìn vào lúc này chính là giậu đổ bìm leo! Đối với loại người giậu đổ bìm leo,một khi anh ta đã không coi trọng lợi ích của công ty thì tại sao công ty phảiquan tâm đến lợi ích của anh ta?”
Đàm Tĩnh còn nhìn thấyThịnh Phương Đình và Thư Cầm, cô vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Thư Cầm được NhiếpVũ Thịnh kéo về làm giám đốc Nhân sự, Thịnh Phương Đình thì được bổ sung vào Hộiđồng quản trị, Thịnh Phương Đình chăm chú nghe Nhiếp Vũ Thịnh trút giận, khônghề ngăn anh lại - Nhiếp Vũ Thịnh đã kìm nén cơn giận này quá lâu, cũng nên đểanh trút ra cho hả.
Kết thúc cuộc họp, NhiếpVũ Thịnh còn phải làm thêm giờ, anh chẳng nói với Đàm Tĩnh một câu, chỉ bảo tàixế đưa cô về nhà. Trên đường đi, cô không nhịn được bèn gọi điện cho ThịnhPhương Đình, vẫn quen miệng anh là Giám đốc Thịnh: “Sao anh lại đến Đông Viễnlàm việc vậy?”
“Vừa hay bên này đangthiếu người nên tôi đến giúp anh Nhiếp một tay.”
“Ồ…” Đàm Tĩnh không biếtnên nói gì, trước kia Thịnh Phương Đình từng giúp cô rất nhiều, nhưng sự việcthay đổi quá nhanh, mới vẻn vẹn vài tuần, Thịnh Phương Đình đã về làm cho NhiếpVũ Thịnh rồi.
Thịnh Phương Đình lịchsự nói: “Xin lỗi, giờ tôi có chút việc…”
“À vâng, chào anh.”
“Tạm biệt.”
Sau khi gặp Đàm Tĩnh,Thư Cầm cũng sốt ruột, làm thêm giờ xong Nhiếp Vũ Thịnh mời cô đi ăn cơm cùng,cả ba cùng dùng bữa ở quán ăn dưới lầu. Thư Cầm hỏi Nhiếp Vũ Thịnh: “Anh và ĐàmTĩnh thế nào rồi?”
“Cái gì thế nào rồi?”
“Đừng vờ vịt nữa, anhgiữa thân như ngọc bao nhiêu năm chẳng phải để chờ cô ấy sao? Bây giờ con cũngcó rồi, bọn anh lại cứ lần lữa mãi, còn ra cái gì nữa?”
Nhiếp Vũ Thịnh đáp, vẻkhông chút bận tâm: “Đến lúc đó hãy nói, bây giờ còn tâm trí đâu mà quan tâm mấychuyện này!”
Nhưng trong lòng Thư Cầmbiết rõ thật ra anh rất để tâm. Nói như vậy, chắc chắn là vấn đề giữa anh vàĐàm Tĩnh vẫn chưa được giải quyết. Có điều quả thật gần đây bận tối mặt tốimũi, Ban lãnh đạo đã có hai vị Phó tổng bị ép từ chức, Thư Cầm đang cuống lêntìm ứng cử viên xuất sắc để thay thế. Còn Nhiếp Vũ Thịnh do ký bản hợp đồngkhông bình đẳng kia với bên BQC, làm cho lợi nhuận của công ty Thực phẩm và Nướcgiải khát Đông Viễn giảm sút trầm trọng, việc quay vòng vốn của Bất động sảnĐông Viễn trước đây đã có vấn đề, nay lại không bán được nhà, đất thì đốngbăng, ngân hàng không cho vay vốn, Nhiếp Vũ Thịnh lo đến phát cáu, ngày nàocũng vắt óc tìm cách giải quyết vấn đề của công ty Bất động sản Đông Viễn.
Đến cuối tuần Nhiếp VũThịnh mới rảnh rang được một chút, anh quyết định đi Hồng Kông thăm bố nhưng bịchặn lại ở sân bay. Người bên cục Quản lý Xuất nhập cảnh tịch thu hộ chiếu củaanh, nói: “Anh Nhiếp, hộ chiếu của anh có vấn đề, phiền anh theo chúng tôi để xửlý.”
Anh bị đưa đến một cănphòng, không lâu sau, có hai viên cảnh sát đến, một trong hai người nói với anhrằng, anh bị cấm xuất cảnh.
Nhiếp Vũ Thịnh sửng sốt:“Cái gì? Tại sao?”
“Có người tố cáo anh tộinhận hối lộ, vụ án này chúng tôi đang tiến hành điều tra, hơn nữa tình tiết vụán nghiêm trọng nên tạm thời anh không được xuất cảnh.”
Nhiếp Vũ Thịnh thần ngườira một lúc rồi hỏi: “Tôi có thể gọi điện cho luật sư của mình không?”
“Đương nhiên là được.”
Anh bị đưa đến phòngKinh tế sở Công and để phối hợp điều tra, đến đây anh mới biết hóa ra có ngườiđã tố cáo anh ăn hoa hồng của công ty CM nên mới chọn dự án này đưa vào bệnh viện,hơn nữa ca phẫu thuật đầu tiên đã làm chết một người.
Hiểu ra vấn đề, anhkhông nén được giận dữ: “Tôi không hề ăn hoa hồng, hơn nữa dự án của công ty CMđã được nhóm chuyên gia kiểm định rất nhiều lần, bệnh viện mới quyết định rấtnhiều lần, bệnh viện mới quyết định đưa vào. Tôi lại là bác sĩ chính phụ tráchbệnh nhân, lúc đầu tôi đã khuyên nên dùng phương pháp phẫu thuật truyền thống,là người nhà bệnh nhân lựa chọn phương án của công ty CM, những điều này đều đượcghi chép trong biên bản trò chuyện và giấy đồng ý tiến hành phẫu thuật.”
Nhưng cảnh sát hoàntoàn không quan tâm đến điều đó: “Anh nói những điều này đều vô ích. Có bác sĩnào không ăn chiết khấu đâu?”
Nhiếp Vũ Thịnh gằn từngchữ một: “Tôi làm bác sĩ lâm sàng mấy năm nay, chưa hề nhận chiết khấu tiền thuốcbao giờ, cũng chưa hề nhận phong bì của bệnh nhân. Anh tin hay không thì tùy!”
“À, to mồm nhỉ! Vậy sựcố y tế kia là thế nào?”
“Đấy có phải là sự cố ytế hay không cần có bệnh viện tuyến trên cử đoàn giám định đến giám định mới biếtđược. Anh là cảnh sát, không được ăn nói hồ đồ, càng không thể đưa ra kết luậntùy tiện như vậy.”
Luật sư đến nơi thì cảnhsát đã tra hỏi xong. Ra khỏi sở Cảnh sát, mặt Nhiếp Vũ Thịnh sầm xuống. Lên xe,anh gọi điện cho Chủ nhiệm Phương, ông vô cùng ngạc nhiên nói: “Mấy hôm nay ngườinhà bệnh nhân không đến làm loạn nữa, tôi tưởng họ thôi rồi, không ngờ lại giởtrò này. Tiểu Nhiếp, cậu không phải lo, chúng tôi đều biết cậu trong sạch, cậuchưa bao giờ ăn chiết khấu. Mà ca mổ ấy khẳng định không phải là sự cố y tế.”
Chủ nhiệm Phương là bácsĩ ngoại khoa tim mạch có tiếng trong nước, ông nói không phải sự cố y tế khôngphải là thiên vị học trò, càng không phải vì nửa đầu ca phẫu thuật này do ông đảmnhiệm. Trong mắt Chủ nhiệm Phương, kỹ thuật là kỹ thuật. Giả dụ ông hay NhiếpVũ Thịnh không xử lý tốt về mặt kỹ thuật, dẫn đến cái chết của bệnh nhân, đó mớilà sự cố y tế. Còn nếu ông và Nhiếp Vũ Thịnh đều không có sai sót nào trên bànmổ, quá trình điều trị trong bệnh viện cũng không có vấn đề gì, thì cái chết củabệnh nhân chỉ là do cấp cứu vô hiệu mà thôi.
Chính vì vậy, ông mớikhẳng định đó không phải là sự cố y tế. Cây ngay không sợ chết đứng, cho dù bộY tế có phái cả trăm chuyên gia xuống giám định,, chỉ cần hỏi rõ quá trình phẫuthuật và điều trị là biết không thể nào cấu thành sự cố y tế được.
Nhưng Chủ nhiệm Phươngvà bác sĩ Nhiếp đều không ngờ người nhà bệnh nhân đã chi tiền cho một công tytruyền thông mạng tạo scandal, bắt đầu làm ầm ĩ chuyện này trên mạng. Do mâuthuẫn giữa bác sĩ với bệnh nhân vốn gay gắt, nên lần trước sau khi phát trêntruyền hình, trên mạng liền dấy lên không ít lời bàn tán, rất nhiều người cho rằngchắc chắn bệnh viện đã nhận hoa hồng, nếu không sao lại xúi giục bệnh nhân thựchiện ca phẫu thuật rủi ro cao như vậy? Đây chính là coi thường mạng sống conngười, đêm bệnh nhân ra làm thí nghiệm. Còn về phía gia đình bệnh nhân, ngườinhà họ bị chết như vậy, chẳng lẽ còn cấm họ đến làm loạn một trận hay sao?
Mà bây giờ công ty truyềnthông mạng kia lại dần dần đổ hết lỗi cho Nhiếp Vũ Thịnh. Họ tung ảnh và tư liệuvề Nhiếp Đông Viễn lên khắp nơi trên mạng, gọi anh là bác sĩ vô đạo đức, nhẫntâm lừa người bệnh làm phẫu thuật. Nhất thời làm dư luận xôn xao, trên mạng đầylời ong tiếng ve.
Tình hình dần trở nên mấtkiểm soát, có người con truy ra cả hoàn cảnh gia đình anh, nói chắc anh khôngnhận tiền đút lót, vì anh đường đường là con trai Chủ tịch Hội đồng quản trị Tậpđoàn Đông Viễn. Nhưng một phe khác phản đối, nói không lẽ công tử con nhà giàuthì không nhận tiền hối lộ sao? Trong lúc mọi người đang tranh luận gay gắt thìcó người lại tung một tin động trời: “Tập đoàn Đông Viễn và công ty CM có quanhệ lợi ích với nhau, chính vì Nhiếp Vũ Thịnh là thái tử của Tập đoàn Đông Viễn,nên việc anh tiến cử dự án của công ty CM là quả hợp tình hợp lý! Các vật liệucấy ghép tim và máy điều hòa nhịp tim của công ty CM đều được phân phối bởicông ty Dược phẩm Khánh Sinh lừng danh trong nước, mà công ty Dược phẩm KhánhSinh lại thuộc Tập đoàn Khánh Sinh được niêm yết trên sàn chứng khoán, cũngchính là cổ đông lớn thứ hai của công ty Đông Viễn niêm yết trên sàn chứngkhoán Hồng Kông!”
Tin động trời này đượctiết lộ rất chuyên nghiệp, phía dưới còn có hình minh họa chi tiết mối quan hệgiữa bốn bên là công ty CM, công ty Dược phẩm Khánh Sinh, Tập đoàn Khánh Sinhvà công ty Đông Viễn, đăng cả hình chụp những tư liệu công khai của công tyĐông Viễn ở sở Giao dịch chứng khoán Hồng Kông, trong cột thông tin về cổ đông,có tên của Tập đoàn Khánh Sinh.
Thông tin này vừa bungra ngay lập tức khiến dư luận dậy sóng, trở thành tiêu điểm của các trang mạnglớn ngày liền. Các phương tiện truyền thông bắt đầu can thiệp, liên tục đưatin, áp lực khổng lồ từ dư luận đã khiến các nhà chức trách không thể ngồi yênđược nữa, bèn cử một tổ công tác đến bệnh viện, lập tức tiến hành điều tra giámđịnh sự cố y tế này. Dù vậy, trên mạng vẫn tràn ngập lời ong tiếng ve, vì trongsố thành viên của nhóm chuyên gia được công bố, người đứng đầu là Phó Chủ tịchhội Nghiên cứu học thuật ngoại khoa tim mạch, mà Chủ nhiệm Phương cũng là PhóChủ tịch của hội này. Trong mắt cư dân mạng, cuộc điều trần này hẳn đã được dànxếp trước nên không thể công bằng, dưới sự tác động với ý đồ xấu, dư luận lạicàng thêm nghi ngờ phẫn nộ.
Nhiếp Vũ Thịnh quay trởlại bệnh viện trong tình cảnh ấy. Tổ công tác yêu cầu anh nói rõ tình hình,trong khi đó, trên mạng vẫn tranh luận gay gắt, bất luận phía bệnh viện nói gìđi nữa cũng chẳng ai chịu tin, thậm chí trong bệnh án có một chữ bị viết nhầm,gạch đi viết lại cũng bị coi là sửa đổi hồ sơ để che giấu sự thật. Chủ nhiệmPhương nuốt không trôi cơn giận này, ông nổi trận lôi đình mắng: “Lão Uông làPhó chủ tịch nên sẽ bênh vực tôi à? Logic kiểu quái gì thế? Bọn họ cứ luôn miệngnói phải phái những chuyên gia giỏi nhất xuống, giờ phái xuống rồi lại bảo chắcchắn sẽ thiên vị bao che. Các chuyên gia tim mạch nổi tiếng trong nước đều làthành viên hội nghiên cứu của chúng tôi, theo như lập luận vớ vẩn của họ thì bấtkể phái ai xuống, cũng đều là thiên vị bao che hết!”
Nhiếp Vũ Thịnh không cócách nào an ủi chủ nhiệm, đành nói: “Chú đừng giận quá, đa số mọi người vẫn hiểulý lẽ mà. Cây ngay không sợ chết đứng, sẽ có người tin tưởng chúng ta.”
“Tin tưởng gì chứ?” Chủnhiệm Phương đùng đùng tức giận, “Hôm qua còn có một lũ người kéo đến bên ngoàibệnh viện, giăng biểu ngữ, nói chúng ta cấu kết với công ty trên sàn chứngkhoán, vì tiền mà giết người. Đến cả mấy trò từ thời Cách mạng Văn hóa cũng lôira, chỉ thiếu chưa dán báo tường[1] nữa thôi. Tôi không thể nhịn được việc đámngười đó bôi nhọ bệnh viện, bôi nhọ khoa Ngoại Tim mạch chúng ta.”
[1] Dán báo tường: Mộthình thức phát biểu của dư luận, thịnh hành vào những năm 50 cho đến đầu nhữngnăm 80 thế kỷ trước, nhất là trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa.
Nhằm xoa dịu sự phẫn nộcủa công chúng, đồng thời chứng minh sự vô tội của mình, dưới sự kiên trì củaChủ nhiệm Phương, lần đầu tiên, bệnh viện Phổ Nhân quyết định tổ chức một buổiđiều trần công khai. Không chỉ có các thành viên của nhóm chuyên gia, gia đìnhbệnh nhân, mà đông đảo phóng viên báo chí cũng được mời đến tham dự. Bệnh việnPhổ Nhân chưa bao giờ náo nhiệt đến thế, dù đã dành riêng một phòng họp lớn nhấtcó sức chứa hơn 300 người. vậy mà vẫn chật ních. Nhiều bác sĩ không có ca trựchôm nay cũng đến đây, mọi người đều rất quan tâm đến chuyện này, cả hành langcũng chật kín người.
Hai ngày nay Nhiếp VũThịnh bị báo mạng ví như quỷ dữ, người nhà bệnh nhân nhìn anh bằng ánh mắt đầycăm phẫn, hận nỗi không thể lao đến ăn tươi nuốt sống. Giới truyền thông vốnluôn có định kiến với anh, cảm thấy gã công tử này chắc hẳn trình độ có hạn,nhà lại giàu có, nên xin vào bệnh viện cho có chỗ trú chân qua ngày mà thôi. Ấyvậy mà, khi Nhiếp Vũ Thịnh vừa bước ra, mọi người ở đó đều kinh ngạc. Hôm nayanh không khoác áo blouse, chỉ mặc thường phục, nhưng nhìn anh không khác gì nhữngbác sĩ khác. Hơn nữa khi giới thiệu về lý lịch, học lực, kinh nghiệm lâm sàng,kinh nghiệm nghề nghiệp, đều rất ưu tú và xuất chúng.
Các chuyên gia bắt đầuchất vấn, thái độ của Nhiếp Vũ Thịnh hết sức thành khẩn, tay nghề khéo léo, anhmiêu tả chính xác tình trạng của bệnh nhân và quá trình phẫu thuật, đối với việcphân tích bệnh tình, sơ kết trước khi mổ, các chi tiết trong ca mổ, anh đều trảlời trôi chảy. Ngay những người ngoài ngành như đám phóng viên nghe đến đâycũng biết ca phẫu thuật này đến 80% là không có vấn đề gì, càng khỏi nói đếncác chuyên gia ngồi trên bàn chủ tọa. Chủ nhiệm Phương là người thứ hai bị chấtvấn, các chuyên gia chỉ hỏi ông một vài chi tiết bổ sung, khoa Ngoại Tim mạchđưa ra biên bản ghi lại hai lần nói chuyện với người nhà bệnh nhân và giấy đồngý phẫu thuật, trong hai biên bản đều viết rất rõ, Nhiếp Vũ Thịnh đề nghị bệnhnhân sử dụng phương án phẫu thuật truyền thống, nhưng người nhà bệnh nhân lạibày tỏ, họ nghe nói có dự án trợ cấp của công ty CM nên hy vọng bệnh nhân đượcphẫu thuật bằng phương pháp mới. Nhiếp Vũ Thịnh cũng đã giải thích cặn kẽ cho họnhững rủi ro cũng như tai nạn ngoài ý muốn của phương pháp này.
Về cơ bản trong suốtquá trình không có gì bắt bẻ được cả. Chủ nhiệm Phương nói: “Khả năng bệnh nhânbị phản ứng đào thải là rất thấp, khi công ty CM đưa dự án này về nước, ở Mỹ vàCanada đã tiến hành hơn 1000 ca phẫu thuật lâm sàng, tỷ lệ xuất hiện phản ứngđào thải không đến 1/1000, ở Hồng Kông và Nhật Bản cũng tiến hành phẫu thuậtlâm sàng tương tự, và gần như không xuất hiện phản ứng đào thải nào. Khi chúngtôi quyết định áp dụng, cũng đã xem xét đến những rủi ro về mặt này, hơn nữatrước khi phẫu thuật, chúng tôi cũng đã giải thích cặn kẽ cho bệnh nhân và ngườinhà bệnh nhân biết… Những điều này đều có ghi chép trong biên bản, các vịchuyên gia, phóng viên, và người nhà bệnh nhân có thể đối chiếu.”
Ông bỏ kính xuống, nói:“Ca phẫu thuật này, tôi đã làm hết trách nhiệm, khoa Ngoại Tim mạch đã làm hếttrách nhiệm, bệnh viện đã làm hết trách nhiệm.”
Trong giây lát, cả hộitrường im lặng đến nỗi chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể nghe tiếng, Chủ nhiệmPhng chủ trì hội nghị hắng giọng nói: “Các vị chuyên gia còn câu hỏi nào nữakhông?”
Các chuyên gia sau khiđến bệnh viện, hỏi xong những vấn đề cơ bản, xem xét các giấy tờ có liên quan,liền biết ngay đây không phải là một sự cố y tế, chỉ là dưới áp lực của dư luận,họ không thể không làm cho nghiêm túc. Bây giờ tất cả các vấn đề đã hỏi hết rồi,họ trao đổi ý kiến với nhau, Chủ nhiệm Tôn đứng đầu tổ chuyên gia lắc đầu, tỏ ýkhông còn vấn đề gì để hỏi nữa. Chủ nhiệm Phùng lại hỏi: “Người nhà bệnh nhâncòn vấn đề gì muốn hỏi không?”
Ngoài việc đắc tội vớicác doanh nghiệp bán lẻ trong ngành và bị tổn thất lợi nhuận cho công ty BQCthì không còn vấn đề gì nữa, dù sao, vào phút chót, Đông Viễn cũng đã nhận đượctiền hàng của BQC, và thanh toán hết tiền hàng cho các nhà cung ứng của siêu thịĐông Viễn, đồng thời làm đẹp lòng các nhà cung ứng nguyên liệu của công ty Thựcphẩm và Nước giải khát Đông Viễn.
Có lẽ người không vuinhất là các doanh nhiệp bán lẻ khác, Đông Viễn làm vậy không những đã tự gây tổnthất một khoản lợi nhuận khổng lồ, mà còn khiến cho sự cạ tranh giữa các doanhnghiệp bán lẻ và BQC không cùng một vạch xuất phát. Rất nhiều doanh nghiệp bánlẻ đã đua nhau gọi điện thoại kêu khổ với Phó Tổng giám đốc Quản lý thị trườngcủa Đông Viễn, một số doanh nghiệp bán lẻ lớn còn gọi thẳng cho Nhiếp Vũ Thịnh:“Nhiếp tổng, các anh làm như thế, chúng tôi còn cần phải bán nước giải khát củaĐông Viễn nữa không đây? Tất cả các cửa hàng của BQC chuẩn bị hạ giá xuống cònmột đồng tư một chai, trong khi giá các anh giao cho chúng tôi đã là một đồngtư rồi!”
Người đe dọa cũng có,người kêu khổ cũng có, về sau hầu hết những cuộc điện thoại kiểu như vậy đều bịchặn lại ở chỗ thư ký Hàn. Nghe nói, còn có người phao tin sẽ cho “Tiểu Nhiếp tổng”biết tay. Nhiếp Vũ Thịnh gần đây có thêm biệt danh là “Tiểu Nhiếp tổng”, cũngkhông biết ai lại ác mồm ác miệng như vậy. Dư luận đặt cho anh biệt danh này,có thể thấy lần này họ đã đắc tội quá nặng với các doanh nghiệp bán lẻ.
“Đắc tội thì đắc tội!”Thịnh Phương Đình đưa cho Nhiếp V
Thịnh một điếu thuốc,nói: “Bị ép quá, chúng ta chỉ còn cách giở trò lưu manh, buộc họ phải bán nướctinh khiết và trà sữa cho Đông Viễn… ai bảo thị phần của Đông Viễn lớn như vậy?Người nào có thị trường thì người đó có tiếng nói.”
Nhiếp Vũ Thịnh cùng ThịnhPhương Đình ngồi trong phòng làm việc nhả khói, cảm thấy đôi khi làm lưu manhcũng thú vị ra phết.
Nhiếp Vũ Thịnh nói:“Anh gọi điện cho Thư Cầm hỏi cô ấy tối nay có rảnh thì cùng đi ăn tối.”
Thịnh Phương Đình lườmanh: “Anh hẹn bạn gái tôi ăn cơm, còn bắt tôi gọi điện thoại, dù là ông chủcũng đừng bắt nạt người khác như thế chứ?”
Trải qua cuộc chiến khókhăn này, Nhiếp Vũ Thịnh đã xem Thịnh Phương Đình là người của mình từ lâu -người chung hoạn nạn mới có thể tin tưởng được. Anh nói: “Tôi định sẽ thay đổinhân sự Ban lãnh đạo, hẹn Thư Cầm đi ăn, là định mời cô ấy về làm giám đốc Nhânsự cho chúng ta.”
Thịnh Phương Đìnhthoáng sững ra: “Nếu tôi và cô ấy đều ở Đông Viễn thì không hay lắm.”
“Hai người còn chưa kếthôn, hơn nữa, tôi tin tưởng Thư Cầm, cô ấy sẽ công tư phân minh mà.” Nhiếp VũThịnh cầm lấy điện thoại: “Anh không gọi thì tôi gọi nhé?”
Quả nhiên khi ăn cơm tối,Thư Cầm vừa nghe thấy ý kiến của Nhiếp Vũ Thịnh liền lắc đầu nói: “Nhiếp tổng,trước tiên cảm ơn anh, chức vụ đó rất hấp dẫn nhưng tôi và Thịnh Phương Đình đềuở Đông Viễn thì không thích hợp.”
“Đánh hổ không gì bằnganh em ruột, ra trận không gì bằng bố con. Bạni không nhiều, người tin tưởng đượccũng chẳng bao nhiêu. Lo xong vụ tiền hàng, tôi định sắp xếp người của mình vàoBan lãnh đạo. Bộ phận nhân sự là một bộ phận rất quan trọng, hoặc em tự mình đảmnhiệm, hoặc giới thiệu người tin cậy vào, dù sao anh cũng chỉ tin tưởng mỗi emthôi, tùy em tính, nếu em không làm thì anh sẽ dùng kế phản gián. Bây giờ ôngchủ của em cũng biết anh rồi, anh cứ nói em là bạn gái của anh, em nghĩ xem liệuông ta có chịu được ‘bạn gái của Nhiếp tổng’ Tập đoàn Đông Viễn tiếp tục ở côngty ông ta quản lý nhân sự nữa hay không?”
Thư Cầm nghe vậy trợn mắtnhìn anh: “Nhiếp Vũ Thịnh, trước đây anh đâu có thế này! Ai dạy anh thành ratrơ trẽn như vậy?”
Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Đểđạt được mục đích một cách nhanh nhất, thi thoảng cũng đành làm lưu manh thôi.”
Lại một lần khác giởtrò lưu manh là nhắm vào Ban lãnh đạo. Thịnh Phương Đình bày cho anh, sau khitrả hết tiền hàng, tạm thời vượt qua giai đoạn khó khăn, thì lập tức triệu tậpmột cuộc họp cổ đông đặc biệt. Trong cuộc họp cổ đông, Nhiếp Vũ Thịnh đề xuấthai việc: Thứ nhất là thay đổi kế hoạch thưởng quyền mua cổ phần ưu đãi, vốn dĩkế hoạch này là do Nhiếp Đông Viễn đề ra, đặc biệt dành cho thành viên Ban lãnhđạo, nên khi đề cập đến chuyện thay đổi, Ban lãnh đạo rất không hài lòng. Chuyệnthứ hai còn trực tiếp hơn, Nhiếp Vũ Thịnh đề xuất việc bầu lại thành viên Hội đồngquản trị.
Mặc dù cổ phiếu mangtên Nhiếp Đông Viễn đã bị phong tỏa nhưng quyền bỏ phiếu vẫn không thay đổi. Đócũng là lần đầu tiên Đàm Tĩnh đến Đông Viễn dự họp, bởi Tôn Bình có 5% cổ phần,còn cô là người giám hộ.
Đàm Tĩnh mấy ngày naykhông thấy Nhiếp Vũ Thịnh, từ sau buổi tối hôm ấy, dường như anh đã hoàn toàntuyệt vọng về cô. Anh sắp xếp bác sĩ, y tá hằng ngày đến tận nhà tiêm cho TônBình, kiểm tra tình hình phục hồi vết mổ của nó, nhưng anh không quay về lầnnào nữa.
Người trong Đông Viễn đềurất lịch sự với cô, ngay cả thư ký Hàn cũng tưởng cô là vợ của Nhiếp Vũ Thịnh.Nhiếp Vũ Thịnh trước nay rất trầm tính nên người ở Đông Viễn cũng không rõ anhđã kết hôn hay chưa. Lần trước khi có thông cáo thay đổi cổ phần, Ban lãnh đạomới láng máng đoán già đoán non, còn kháo nhau rằng Tôn Bình là con riêng củaông Nhiếp Đông Viễn, vì dù sao cũng không mang họ Nhiếp. Nhưng sự việc xảy raquá đột ngột, ông Nhiếp Đông Viễn lại giữ kín như bưng nên không ai dám dò hỏicặn kẽ. Thư ký Hàn mấy ngày gần đây thường xuyên ra vào phòng làm việc của Chủtịch nên biết được Nhiếp Vũ Thịnh ngày nào cũng phải gọi điện về nhà, người nhậnđiện là một cậu bé, thậm chí thư ký Hàn từng nhìn thấy cậu bé qua điện thoại,lúc ấy Nhiếp Vũ Thịnh đang trả lời email trên máy tính, điện thoại mở chế độvideo call, trên màn hình một cậu bé rất đáng yêu đang nặn đất sét, vừa nặn vừahỏi: “Chú xem này, cái này có giống mẹ không?”
Nhiếp Vũ Thịnh dù đangbận tối mắt cũng cố ngó xem con búp bê bằng đất sét đó, thư ký Hàn bắt gặp nụcười toát ra từ tận đáy lòng anh, trước nay ông chưa bao giờ thấy Nhiếp Vũ Thịnhcười, đặc biệt là từ sau khi ông Nhiếp xảy ra chuyện. Ông vào để đưa văn bản,cũng không dám nấn ná lâu, đặt xuống bàn xong liền đi ngay, lúc ra đến cửa cònnghe thấy tiếng Nhiếp Vũ Thịnh hỏi cậu bé qua điện thoại: “Mẹ con ngủ trưa rồià? Con uống sữa chưa? Cốc sữa của mẹ đâu rồi? Con bảo mẹ cũng uống rồi à?”
Giọng nói ấm áp như thế,có lẽ chỉ xuất hiện khi nhắc tới người mình yêu nhất mà thôi.
Tham gia cuộc họp này,Đàm Tĩnh mới phát hiện một mảng tính cách hoàn toàn xa lạ của Nhiếp Vũ Thịnh.Tác phong làm việc của anh khác hẳn khi ở bệnh viện, tại đây, dường như anh đãtrở nên lạnh lùng đến vô tình, nói ra câu nào cũng sắc như dao, chứa đầy ẩn ý.Anh quyết liệt, độc đoán, không nể mặt ai, ngay trong cuộc họp, anh đã trục xuấtPhác Ngọc Thành ra khỏi Hội đồng quản trị, chọn thêm hai người mới vào.
Cuộc họp cổ đông đặc biệtlần này cũng khiến cho mọi người phải thay đổi cách nhìn về Nhiếp Vũ Thịnh. NhiếpĐông Viễn trước đây hành sự độc đoán, sau này khi Nhiếp Vũ Thịnh tiếp quản, mọingười đều cảm thấy cậu Nhiếp ôn hòa hơn nhiều so với ông Nhiếp. Nhưng đến hômnay xem ra, sự ôn hòa trước đây chỉ là giả bộ mà thôi, về bản chất, Nhiếp Vũ Thịnhgiống hệt như Nhiếp Đông Viễn, quen thói bá đạo nắm giữ quyền hành.
Trong cuộc họp lần này,Nhiếp Vũ Thịnh đã chính thức trở mặt với Ban lãnh đạo đương nhiệm, Phác NgọcThành hiểu anh muốn ép mình từ chức, nên suốt buổi ông không nói câu nào, để mặccho Nhiếp Vũ Thịnh chỉ trích: “Cá biệt có một số cổ đông coi nhẹ lợi ích côngty, trong lúc công ty khó khăn nhất, lại khoanh tay đứng nhìn. Khoanh tay đứngnhìn vào lúc này chính là giậu đổ bìm leo! Đối với loại người giậu đổ bìm leo,một khi anh ta đã không coi trọng lợi ích của công ty thì tại sao công ty phảiquan tâm đến lợi ích của anh ta?”
Đàm Tĩnh còn nhìn thấyThịnh Phương Đình và Thư Cầm, cô vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Thư Cầm được NhiếpVũ Thịnh kéo về làm giám đốc Nhân sự, Thịnh Phương Đình thì được bổ sung vào Hộiđồng quản trị, Thịnh Phương Đình chăm chú nghe Nhiếp Vũ Thịnh trút giận, khônghề ngăn anh lại - Nhiếp Vũ Thịnh đã kìm nén cơn giận này quá lâu, cũng nên đểanh trút ra cho hả.
Kết thúc cuộc họp, NhiếpVũ Thịnh còn phải làm thêm giờ, anh chẳng nói với Đàm Tĩnh một câu, chỉ bảo tàixế đưa cô về nhà. Trên đường đi, cô không nhịn được bèn gọi điện cho ThịnhPhương Đình, vẫn quen miệng anh là Giám đốc Thịnh: “Sao anh lại đến Đông Viễnlàm việc vậy?”
“Vừa hay bên này đangthiếu người nên tôi đến giúp anh Nhiếp một tay.”
“Ồ…” Đàm Tĩnh không biếtnên nói gì, trước kia Thịnh Phương Đình từng giúp cô rất nhiều, nhưng sự việcthay đổi quá nhanh, mới vẻn vẹn vài tuần, Thịnh Phương Đình đã về làm cho NhiếpVũ Thịnh rồi.
Thịnh Phương Đình lịchsự nói: “Xin lỗi, giờ tôi có chút việc…”
“À vâng, chào anh.”
“Tạm biệt.”
Sau khi gặp Đàm Tĩnh,Thư Cầm cũng sốt ruột, làm thêm giờ xong Nhiếp Vũ Thịnh mời cô đi ăn cơm cùng,cả ba cùng dùng bữa ở quán ăn dưới lầu. Thư Cầm hỏi Nhiếp Vũ Thịnh: “Anh và ĐàmTĩnh thế nào rồi?”
“Cái gì thế nào rồi?”
“Đừng vờ vịt nữa, anhgiữa thân như ngọc bao nhiêu năm chẳng phải để chờ cô ấy sao? Bây giờ con cũngcó rồi, bọn anh lại cứ lần lữa mãi, còn ra cái gì nữa?”
Nhiếp Vũ Thịnh đáp, vẻkhông chút bận tâm: “Đến lúc đó hãy nói, bây giờ còn tâm trí đâu mà quan tâm mấychuyện này!”
Nhưng trong lòng Thư Cầmbiết rõ thật ra anh rất để tâm. Nói như vậy, chắc chắn là vấn đề giữa anh vàĐàm Tĩnh vẫn chưa được giải quyết. Có điều quả thật gần đây bận tối mặt tốimũi, Ban lãnh đạo đã có hai vị Phó tổng bị ép từ chức, Thư Cầm đang cuống lêntìm ứng cử viên xuất sắc để thay thế. Còn Nhiếp Vũ Thịnh do ký bản hợp đồngkhông bình đẳng kia với bên BQC, làm cho lợi nhuận của công ty Thực phẩm và Nướcgiải khát Đông Viễn giảm sút trầm trọng, việc quay vòng vốn của Bất động sảnĐông Viễn trước đây đã có vấn đề, nay lại không bán được nhà, đất thì đốngbăng, ngân hàng không cho vay vốn, Nhiếp Vũ Thịnh lo đến phát cáu, ngày nàocũng vắt óc tìm cách giải quyết vấn đề của công ty Bất động sản Đông Viễn.
Đến cuối tuần Nhiếp VũThịnh mới rảnh rang được một chút, anh quyết định đi Hồng Kông thăm bố nhưng bịchặn lại ở sân bay. Người bên cục Quản lý Xuất nhập cảnh tịch thu hộ chiếu củaanh, nói: “Anh Nhiếp, hộ chiếu của anh có vấn đề, phiền anh theo chúng tôi để xửlý.”
Anh bị đưa đến một cănphòng, không lâu sau, có hai viên cảnh sát đến, một trong hai người nói với anhrằng, anh bị cấm xuất cảnh.
Nhiếp Vũ Thịnh sửng sốt:“Cái gì? Tại sao?”
“Có người tố cáo anh tộinhận hối lộ, vụ án này chúng tôi đang tiến hành điều tra, hơn nữa tình tiết vụán nghiêm trọng nên tạm thời anh không được xuất cảnh.”
Nhiếp Vũ Thịnh thần ngườira một lúc rồi hỏi: “Tôi có thể gọi điện cho luật sư của mình không?”
“Đương nhiên là được.”
Anh bị đưa đến phòngKinh tế sở Công and để phối hợp điều tra, đến đây anh mới biết hóa ra có ngườiđã tố cáo anh ăn hoa hồng của công ty CM nên mới chọn dự án này đưa vào bệnh viện,hơn nữa ca phẫu thuật đầu tiên đã làm chết một người.
Hiểu ra vấn đề, anhkhông nén được giận dữ: “Tôi không hề ăn hoa hồng, hơn nữa dự án của công ty CMđã được nhóm chuyên gia kiểm định rất nhiều lần, bệnh viện mới quyết định rấtnhiều lần, bệnh viện mới quyết định đưa vào. Tôi lại là bác sĩ chính phụ tráchbệnh nhân, lúc đầu tôi đã khuyên nên dùng phương pháp phẫu thuật truyền thống,là người nhà bệnh nhân lựa chọn phương án của công ty CM, những điều này đều đượcghi chép trong biên bản trò chuyện và giấy đồng ý tiến hành phẫu thuật.”
Nhưng cảnh sát hoàntoàn không quan tâm đến điều đó: “Anh nói những điều này đều vô ích. Có bác sĩnào không ăn chiết khấu đâu?”
Nhiếp Vũ Thịnh gằn từngchữ một: “Tôi làm bác sĩ lâm sàng mấy năm nay, chưa hề nhận chiết khấu tiền thuốcbao giờ, cũng chưa hề nhận phong bì của bệnh nhân. Anh tin hay không thì tùy!”
“À, to mồm nhỉ! Vậy sựcố y tế kia là thế nào?”
“Đấy có phải là sự cố ytế hay không cần có bệnh viện tuyến trên cử đoàn giám định đến giám định mới biếtđược. Anh là cảnh sát, không được ăn nói hồ đồ, càng không thể đưa ra kết luậntùy tiện như vậy.”
Luật sư đến nơi thì cảnhsát đã tra hỏi xong. Ra khỏi sở Cảnh sát, mặt Nhiếp Vũ Thịnh sầm xuống. Lên xe,anh gọi điện cho Chủ nhiệm Phương, ông vô cùng ngạc nhiên nói: “Mấy hôm nay ngườinhà bệnh nhân không đến làm loạn nữa, tôi tưởng họ thôi rồi, không ngờ lại giởtrò này. Tiểu Nhiếp, cậu không phải lo, chúng tôi đều biết cậu trong sạch, cậuchưa bao giờ ăn chiết khấu. Mà ca mổ ấy khẳng định không phải là sự cố y tế.”
Chủ nhiệm Phương là bácsĩ ngoại khoa tim mạch có tiếng trong nước, ông nói không phải sự cố y tế khôngphải là thiên vị học trò, càng không phải vì nửa đầu ca phẫu thuật này do ông đảmnhiệm. Trong mắt Chủ nhiệm Phương, kỹ thuật là kỹ thuật. Giả dụ ông hay NhiếpVũ Thịnh không xử lý tốt về mặt kỹ thuật, dẫn đến cái chết của bệnh nhân, đó mớilà sự cố y tế. Còn nếu ông và Nhiếp Vũ Thịnh đều không có sai sót nào trên bànmổ, quá trình điều trị trong bệnh viện cũng không có vấn đề gì, thì cái chết củabệnh nhân chỉ là do cấp cứu vô hiệu mà thôi.
Chính vì vậy, ông mớikhẳng định đó không phải là sự cố y tế. Cây ngay không sợ chết đứng, cho dù bộY tế có phái cả trăm chuyên gia xuống giám định,, chỉ cần hỏi rõ quá trình phẫuthuật và điều trị là biết không thể nào cấu thành sự cố y tế được.
Nhưng Chủ nhiệm Phươngvà bác sĩ Nhiếp đều không ngờ người nhà bệnh nhân đã chi tiền cho một công tytruyền thông mạng tạo scandal, bắt đầu làm ầm ĩ chuyện này trên mạng. Do mâuthuẫn giữa bác sĩ với bệnh nhân vốn gay gắt, nên lần trước sau khi phát trêntruyền hình, trên mạng liền dấy lên không ít lời bàn tán, rất nhiều người cho rằngchắc chắn bệnh viện đã nhận hoa hồng, nếu không sao lại xúi giục bệnh nhân thựchiện ca phẫu thuật rủi ro cao như vậy? Đây chính là coi thường mạng sống conngười, đêm bệnh nhân ra làm thí nghiệm. Còn về phía gia đình bệnh nhân, ngườinhà họ bị chết như vậy, chẳng lẽ còn cấm họ đến làm loạn một trận hay sao?
Mà bây giờ công ty truyềnthông mạng kia lại dần dần đổ hết lỗi cho Nhiếp Vũ Thịnh. Họ tung ảnh và tư liệuvề Nhiếp Đông Viễn lên khắp nơi trên mạng, gọi anh là bác sĩ vô đạo đức, nhẫntâm lừa người bệnh làm phẫu thuật. Nhất thời làm dư luận xôn xao, trên mạng đầylời ong tiếng ve.
Tình hình dần trở nên mấtkiểm soát, có người con truy ra cả hoàn cảnh gia đình anh, nói chắc anh khôngnhận tiền đút lót, vì anh đường đường là con trai Chủ tịch Hội đồng quản trị Tậpđoàn Đông Viễn. Nhưng một phe khác phản đối, nói không lẽ công tử con nhà giàuthì không nhận tiền hối lộ sao? Trong lúc mọi người đang tranh luận gay gắt thìcó người lại tung một tin động trời: “Tập đoàn Đông Viễn và công ty CM có quanhệ lợi ích với nhau, chính vì Nhiếp Vũ Thịnh là thái tử của Tập đoàn Đông Viễn,nên việc anh tiến cử dự án của công ty CM là quả hợp tình hợp lý! Các vật liệucấy ghép tim và máy điều hòa nhịp tim của công ty CM đều được phân phối bởicông ty Dược phẩm Khánh Sinh lừng danh trong nước, mà công ty Dược phẩm KhánhSinh lại thuộc Tập đoàn Khánh Sinh được niêm yết trên sàn chứng khoán, cũngchính là cổ đông lớn thứ hai của công ty Đông Viễn niêm yết trên sàn chứngkhoán Hồng Kông!”
Tin động trời này đượctiết lộ rất chuyên nghiệp, phía dưới còn có hình minh họa chi tiết mối quan hệgiữa bốn bên là công ty CM, công ty Dược phẩm Khánh Sinh, Tập đoàn Khánh Sinhvà công ty Đông Viễn, đăng cả hình chụp những tư liệu công khai của công tyĐông Viễn ở sở Giao dịch chứng khoán Hồng Kông, trong cột thông tin về cổ đông,có tên của Tập đoàn Khánh Sinh.
Thông tin này vừa bungra ngay lập tức khiến dư luận dậy sóng, trở thành tiêu điểm của các trang mạnglớn ngày liền. Các phương tiện truyền thông bắt đầu can thiệp, liên tục đưatin, áp lực khổng lồ từ dư luận đã khiến các nhà chức trách không thể ngồi yênđược nữa, bèn cử một tổ công tác đến bệnh viện, lập tức tiến hành điều tra giámđịnh sự cố y tế này. Dù vậy, trên mạng vẫn tràn ngập lời ong tiếng ve, vì trongsố thành viên của nhóm chuyên gia được công bố, người đứng đầu là Phó Chủ tịchhội Nghiên cứu học thuật ngoại khoa tim mạch, mà Chủ nhiệm Phương cũng là PhóChủ tịch của hội này. Trong mắt cư dân mạng, cuộc điều trần này hẳn đã được dànxếp trước nên không thể công bằng, dưới sự tác động với ý đồ xấu, dư luận lạicàng thêm nghi ngờ phẫn nộ.
Nhiếp Vũ Thịnh quay trởlại bệnh viện trong tình cảnh ấy. Tổ công tác yêu cầu anh nói rõ tình hình,trong khi đó, trên mạng vẫn tranh luận gay gắt, bất luận phía bệnh viện nói gìđi nữa cũng chẳng ai chịu tin, thậm chí trong bệnh án có một chữ bị viết nhầm,gạch đi viết lại cũng bị coi là sửa đổi hồ sơ để che giấu sự thật. Chủ nhiệmPhương nuốt không trôi cơn giận này, ông nổi trận lôi đình mắng: “Lão Uông làPhó chủ tịch nên sẽ bênh vực tôi à? Logic kiểu quái gì thế? Bọn họ cứ luôn miệngnói phải phái những chuyên gia giỏi nhất xuống, giờ phái xuống rồi lại bảo chắcchắn sẽ thiên vị bao che. Các chuyên gia tim mạch nổi tiếng trong nước đều làthành viên hội nghiên cứu của chúng tôi, theo như lập luận vớ vẩn của họ thì bấtkể phái ai xuống, cũng đều là thiên vị bao che hết!”
Nhiếp Vũ Thịnh không cócách nào an ủi chủ nhiệm, đành nói: “Chú đừng giận quá, đa số mọi người vẫn hiểulý lẽ mà. Cây ngay không sợ chết đứng, sẽ có người tin tưởng chúng ta.”
“Tin tưởng gì chứ?” Chủnhiệm Phương đùng đùng tức giận, “Hôm qua còn có một lũ người kéo đến bên ngoàibệnh viện, giăng biểu ngữ, nói chúng ta cấu kết với công ty trên sàn chứngkhoán, vì tiền mà giết người. Đến cả mấy trò từ thời Cách mạng Văn hóa cũng lôira, chỉ thiếu chưa dán báo tường[1] nữa thôi. Tôi không thể nhịn được việc đámngười đó bôi nhọ bệnh viện, bôi nhọ khoa Ngoại Tim mạch chúng ta.”
[1] Dán báo tường: Mộthình thức phát biểu của dư luận, thịnh hành vào những năm 50 cho đến đầu nhữngnăm 80 thế kỷ trước, nhất là trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa.
Nhằm xoa dịu sự phẫn nộcủa công chúng, đồng thời chứng minh sự vô tội của mình, dưới sự kiên trì củaChủ nhiệm Phương, lần đầu tiên, bệnh viện Phổ Nhân quyết định tổ chức một buổiđiều trần công khai. Không chỉ có các thành viên của nhóm chuyên gia, gia đìnhbệnh nhân, mà đông đảo phóng viên báo chí cũng được mời đến tham dự. Bệnh việnPhổ Nhân chưa bao giờ náo nhiệt đến thế, dù đã dành riêng một phòng họp lớn nhấtcó sức chứa hơn 300 người. vậy mà vẫn chật ních. Nhiều bác sĩ không có ca trựchôm nay cũng đến đây, mọi người đều rất quan tâm đến chuyện này, cả hành langcũng chật kín người.
Hai ngày nay Nhiếp VũThịnh bị báo mạng ví như quỷ dữ, người nhà bệnh nhân nhìn anh bằng ánh mắt đầycăm phẫn, hận nỗi không thể lao đến ăn tươi nuốt sống. Giới truyền thông vốnluôn có định kiến với anh, cảm thấy gã công tử này chắc hẳn trình độ có hạn,nhà lại giàu có, nên xin vào bệnh viện cho có chỗ trú chân qua ngày mà thôi. Ấyvậy mà, khi Nhiếp Vũ Thịnh vừa bước ra, mọi người ở đó đều kinh ngạc. Hôm nayanh không khoác áo blouse, chỉ mặc thường phục, nhưng nhìn anh không khác gì nhữngbác sĩ khác. Hơn nữa khi giới thiệu về lý lịch, học lực, kinh nghiệm lâm sàng,kinh nghiệm nghề nghiệp, đều rất ưu tú và xuất chúng.
Các chuyên gia bắt đầuchất vấn, thái độ của Nhiếp Vũ Thịnh hết sức thành khẩn, tay nghề khéo léo, anhmiêu tả chính xác tình trạng của bệnh nhân và quá trình phẫu thuật, đối với việcphân tích bệnh tình, sơ kết trước khi mổ, các chi tiết trong ca mổ, anh đều trảlời trôi chảy. Ngay những người ngoài ngành như đám phóng viên nghe đến đâycũng biết ca phẫu thuật này đến 80% là không có vấn đề gì, càng khỏi nói đếncác chuyên gia ngồi trên bàn chủ tọa. Chủ nhiệm Phương là người thứ hai bị chấtvấn, các chuyên gia chỉ hỏi ông một vài chi tiết bổ sung, khoa Ngoại Tim mạchđưa ra biên bản ghi lại hai lần nói chuyện với người nhà bệnh nhân và giấy đồngý phẫu thuật, trong hai biên bản đều viết rất rõ, Nhiếp Vũ Thịnh đề nghị bệnhnhân sử dụng phương án phẫu thuật truyền thống, nhưng người nhà bệnh nhân lạibày tỏ, họ nghe nói có dự án trợ cấp của công ty CM nên hy vọng bệnh nhân đượcphẫu thuật bằng phương pháp mới. Nhiếp Vũ Thịnh cũng đã giải thích cặn kẽ cho họnhững rủi ro cũng như tai nạn ngoài ý muốn của phương pháp này.
Về cơ bản trong suốtquá trình không có gì bắt bẻ được cả. Chủ nhiệm Phương nói: “Khả năng bệnh nhânbị phản ứng đào thải là rất thấp, khi công ty CM đưa dự án này về nước, ở Mỹ vàCanada đã tiến hành hơn 1000 ca phẫu thuật lâm sàng, tỷ lệ xuất hiện phản ứngđào thải không đến 1/1000, ở Hồng Kông và Nhật Bản cũng tiến hành phẫu thuậtlâm sàng tương tự, và gần như không xuất hiện phản ứng đào thải nào. Khi chúngtôi quyết định áp dụng, cũng đã xem xét đến những rủi ro về mặt này, hơn nữatrước khi phẫu thuật, chúng tôi cũng đã giải thích cặn kẽ cho bệnh nhân và ngườinhà bệnh nhân biết… Những điều này đều có ghi chép trong biên bản, các vịchuyên gia, phóng viên, và người nhà bệnh nhân có thể đối chiếu.”
Ông bỏ kính xuống, nói:“Ca phẫu thuật này, tôi đã làm hết trách nhiệm, khoa Ngoại Tim mạch đã làm hếttrách nhiệm, bệnh viện đã làm hết trách nhiệm.”
Trong giây lát, cả hộitrường im lặng đến nỗi chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể nghe tiếng, Chủ nhiệmPhng chủ trì hội nghị hắng giọng nói: “Các vị chuyên gia còn câu hỏi nào nữakhông?”
Các chuyên gia sau khiđến bệnh viện, hỏi xong những vấn đề cơ bản, xem xét các giấy tờ có liên quan,liền biết ngay đây không phải là một sự cố y tế, chỉ là dưới áp lực của dư luận,họ không thể không làm cho nghiêm túc. Bây giờ tất cả các vấn đề đã hỏi hết rồi,họ trao đổi ý kiến với nhau, Chủ nhiệm Tôn đứng đầu tổ chuyên gia lắc đầu, tỏ ýkhông còn vấn đề gì để hỏi nữa. Chủ nhiệm Phùng lại hỏi: “Người nhà bệnh nhâncòn vấn đề gì muốn hỏi không?”

