Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Lòng Nhiếp Vũ Thịnhnóng như lửa đốt, nhìn điện thoại quả nhiên thấy có báo cuộc gọi nhỡ, trong đócó đến ba cuộc là từ luật sư Khương của bố anh ở Hồng Kông. Anh vội vàng gọi lại,luật sư Khương vừa nghe thấy giọng anh liền thở phào: “Cậu Nhiếp, cuối cùngcũng tìm được cậu rồi.”
“Bố tôi bây giờ sao rồi?”
“Ông ấy bị đưa đi để điềutra, hơn nữa còn bị hạn chế xuất cảnh nên hiện giờ không thể rời Hồng Kông về đạilục được. Lần này hơi rắc rối, có người tố cáo ông ấy giao dịch ngầm.”
Nhiếp Vũ Thịnh không hiểugiao dịch ngầm là thế nào, bèn hỏi lại: “Có nghiêm trọng không?”
“Cực kỳ nghiêm trọng.”Tiếng phổ thông của luật sư Khương mang nặng âm Quảng Đông, nói có vẻ rất vất vảnên ông chuyển luôn sang nói bằng tiếng Anh, “Ủy ban Giám sát thị trường chứngkhoán Hồng Kông rất nghiêm ngặt trong việc xét xử các hành vi giao dịch ngầm, nếubị điều tra ra đúng là có chuyện đó, ông Nhiếp sẽ phải ngồi tù.”
Nhiếp Vũ Thịnh hiểu đượcrất ít thông tin từ lời của luật sư nên cũng chuyển sang dùng tiếng Anh hỏi:“Thư ký của bố tôi đâu? Tôi cần nói chuyện với ông ấy.”
“Ông ta cũng bị đưa đirồi, phía cảnh sát muốn ông ấy phối hợp điều tra.”
“Vậy hiện giờ còn ai ởcông ty?”
“Thành viên Hội đồng quảntrị và Ban giám sát đều ở Hồng Kông, ông Phác Ngọc Thành, Tổng giám đốc Tậpđoàn cũng đang ở Hồng Kông. Cậu biết đấy, ông Nhiếp đến Hồng Kông là để chủ trìhội nghị cấp cao mà.”
Nhiếp Vũ Thịnh nghĩ mộtlát rồi nói: “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ đi tìm hiểu tình hình, tranh thủ đến đótrong thời gian sớm nhất.”
“Không, không!” Luật sưKhương vội vàng ngăn anh lại, “Tình hình hiện nay vẫn chưa biết thế nào, tốt nhấtcậu nên ở lại đại lục. Tôi đề nghị cậu đi gặp Ban lãnh đạo công ty ngay, tôi sẽnói ông Nhiếp viết giấy ủy quyền cho cậu.”
“Vâng.” Nhiếp Vũ Thịnhđáp, “Tôi sẽ đi gặp Ban lãnh đạo công ty, khi nào thì Tổng giám đốc Phác về?”
“Ông ấy đang cố gắng vềsớm.”
Nhiếp Vũ Thịnh khôngquá hoảng loạn, mặc dù lòng anh đang rối bời, nhưng sự bình tĩnh vốn có của mộtbác sĩ ngoại khoa khiến anh bắt đầu dùng lý trí để phân tích lại đầu đuôi sự việc.Anh gọi điện đến trụ sở chính công ty của bố, Ban lãnh đạo bên này vẫn chưa biếtbên Hồng Kông đã xảy ra chuyện, mấy vị Phó Tổng giám đốc vẫn đi làm như bìnhthường. Nhiếp Vũ Thịnh bèn thông báo chiều nay sẽ qua đó, có việc quan trọng muốnbàn bạc với mọi người. Thư ký Hàn ở công ty rất kinh ngạc, nhưng ông không nóigì mà chỉ đi sắp xếp lại thời gian của các vị Phó Tổng, thông báo cho họ về việccậu Nhiếp sắp đến.
Tổng giám đốc tập đoànPhác Ngọc Thành từ Hồng Kông đáp máy bay thương vụ của Nhiếp Đông Viễn quay về.Thư ký Hàn đến sân bay đón ông, câu đầu tiên đã thông báo: “Cậu Nhiếp nói chiềunay sẽ đến công ty.”
“Tôi biết rồi.” Tâm trạngPhác Ngọc Thành đang rất phức tạp, là một tổng giám đốc, ông cũng có cổ phầntrong công ty nhưng không nhiều, khi Nhiếp Đông Viễn bị đưa đi để điều tra đã dặndò ông mọi việc hãy bàn bạc với Nhiếp Vũ Thịnh mà tiến hành. Ông là quản lý cấpcao, đi theo Nhiếp Đông Viễn gần mười hai năm nay, cũng coi như đã chứng kiếnNhiếp Vũ Thịnh lớn lên. Sau này Nhiếp Vũ Thịnh mâu thuẫn với Nhiếp Đông Viễn, bỏra nước ngoài du học, đi một mạch mấy năm liền, mỗi lần ông sang Mỹ công tác đềudành thời gian đến thăm Nhiếp Vũ Thịnh, cố gắng xoa dịu mối quan hệ giữa hai chacon cố chấp này, nhưng chưa một lần thành công. Trong ấn tượng của ông, NhiếpVũ Thịnh vẫn là một đại thiếu gia quen được cưng chiều, chỉ biết giận dỗi bốmình, hiện giờ công ty xảy ra chuyện lớn như thế, Nhiếp Đông Viễn lại muốn ôngtrở thành đại thần phụ chính để gửi gắm con trai.
Từ xưa đến nay, các vịđại thần phụ chính đều không có kết cục tốt đẹp. Phác Ngọc Thành buồn bã nghĩthầm.
Nhiếp Vũ Thịnh rất ítxuất hiện ở công ty bố, nhưng trong phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn có đặt mộttấm ảnh anh chụp khi nhận bằng tiến sỹ, bởi thế các vị Phó Tổng đều biết TiểuNhiếp, cũng biết anh đang làm việc trong bệnh viện, là một ngôi sao mới củakhoa Ngoại tim mạch. Theo thói quen họp hành của Nhiếp Đông Viễn, mọi người đềucó mặt trong phòng trước giờ họp 5 phút, trong lúc chờ đợi, hầu như tất cả đềutrầm mặc. Phác Ngọc Thành từ Hồng Kông trở về, thuật lại vắn tắt và giải thíchvới toàn thể Ban lãnh đạo về chuyên xảy ra tại Hồng Kông, không ai ngờ lại xảyra chuyện đó, hơn nữa tình hình lại nghiêm trọng đến như vậy.
Nhiếp Vũ Thịnh đã xinnghỉ để đến họp, ý định ban đầu của anh chỉ là muốn đến tìm hiểu tình hình,không ngờ toàn thể Ban lãnh đạo lại tề tựu chờ mình, khi anh bước vào phòng họp,thậm chí hầu như mọi người đều đứng lên. Đó là thói quen của Nhiếp Đông Viễn,cũng là cách để ông ấy xây dựng uy thế của mình, Nhiếp Đông Viễn tay trắng làmnên, cho đến giờ, ưu điểm và khuyết điểm lớn nhất chính là nói được làm được.
“Mời mọi người ngồi.”Nhiếp Vũ Thịnh nhìn một lượt, thấy chỉ còn chiếc ghế chủ tọa để trống, bènkhách khí nói: “Chú Phác ngồi đi, cháu ngồi bên cạnh nghe là được rồi.”
“Không, cậu Nhiếp ngồiđi, cậu đại diện cho ông Nhiếp mà.” Một vị Phó Tổng giám đốc nói rồi đứng dậy.Ông ta tên Đồ Cao Hoa, được Nhiếp Đông Viễn cất nhắc từ xưởng sản xuất đồ uốngLão Tam chuyên phụ trách tài chính, theo Nhiếp Đông Viễn đã hơn hai mươi năm,Nhiếp Đông Viễn rất tín nhiệm ông, tình cảm mà ông dành cho hai cha con nhà họNhiếp đương nhiên cũng không phải tầm thường, Nhiếp Vũ Thịnh do dự một lát rồikhông để mọi người chờ lâu, anh bèn ngồi xuống nói: “Tôi không hiểu chuyện gì cả,chỉ biết rằng đằng bố tôi hiện nay đang xảy ra chuyện. Rốt cuộc là chuyện gì, mờiTổng giám đốc Phác giải thích cho mọi người một chút.”
Phác Ngọc Thành thực rađã nói một lần, ông hắng giọng rồi thuật lại lần nữa chuyện xảy ra ở Hồng Kông,để Nhiếp Vũ Thịnh có thể hiểu được, ông kể khá chi tiết, có những danh từ ôngcòn đặc biệt giải thích thêm.
“Cũng có nghĩa là Ủyban Giám sát thị trường chứng khoán cho rằng bố tôi thực hiện hành vi thu mua ảonhằm ôm tiền từ thị trường chứng khoán?”
Phác Ngọc Thành gật đầu.
Nhiếp Vũ Thịnh hỏi: “Vậychúng ta có làm việc đó không?”
Thái độ của toàn bộ mọingười trong phòng họp đối với Nhiếp Vũ Thịnh vốn đã không tin tưởng gì. Chủ tịchHội đồng quản trị xảy ra chuyện, con trai Chủ tịch là một kẻ ngoài ngành, rốt cụccông ty sẽ ra sao, trong lòng mọi người đều không dám chắc. Câu hỏi đầu tiên củaNhiếp Vũ Thịnh đối với người khác thì không có gì đặc biệt, nhưng Phó Tống giámđốc Đồ suýt nữa phải reo lên tán thưởng, Tiểu Nhiếp quả nhiên không hổ là contrai ông Nhiếp, câu hỏi không chỉ trúng vào trọng tâm vấn đề, mà dùng từ cũng rấtđắt, hai từ “chúng ta” vừa nói ra đã ràng buộc cả Ban lãnh đạo lại thành một mối,còn ai dám đặt mình ra ngoài cuộc nữa?
Ông đâu biết rằng NhiếpVũ Thịnh là bác sĩ ngoại khoa, quen xem xét trọng tâm vấn đề, sau khi mổ phanhra, việc đầu tiên là phải tìm được ổ bệnh, đưa dao kéo vào giữa hàng nghìn hàngvạn dây thần kinh và mạch máu, không tìm ngay ra ổ bệnh liệu có được không? Hơnnữa trong phòng mổ rất coi trọng sự phối hợp, quan trọng nhất là bác sĩ mổchính và phụ mổ phối hợp ăn ý, Nhiếp Vũ Thịnh quen dùng hai từ “chúng ta”, cũngvì anh đã quen với cách làm việc nhóm trong các ca phẫu thuật.
Phác Ngọc Thành cũng thấymình đã đánh giá thấp vị đại thiếu gia này, nhưng thân phận của ông khác với mọingười, im lặng vài giây, ông mới lên tiếng: “Có.”
Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấykhông sao tin nổi. Nhưng cả phòng này đều là những người bố anh tin cẩn nhất,không kẽ nào họ lại lừa anh vào lúc này. Anh truy hỏi: “Vì sao?”
Phác Ngọc Thành bắt đầugiải thích, ban đầu là vì đặc tính của mặt hàng tiêu dùng nhanhọ có thể lần lữaviệc trả tiền hành cho doanh nghiệp cung ứng sản phẩm, thông thường là khoảngba tháng, thời gian này được Nhiếp Đông Viễn khéo léo sử dụng tạo ra một khoảngchênh lệnh thời gian, rồi đem số tiền đó đầu tư vào lĩnh vực bất động sản. Bấtđống sản của Đông Viễn mấy năm nay khá có tiếng, cũng đã xây dựng được một số dựán có uy tín. So với buôn bán hàng tiêu dùng nhanh thì kiếm tiền bằng bất độngsản dễ hơn nhiều.
“Lợi nhuận chúng ta thuđược từ việc bán một căn nhà còn hơn bán mấy chục nghìn cốc trà sữa.” Phác NgọcThành nói. “Vậy nên ông Nhiếp quyết định nghiệp vụ của tập đoàn sẽ nghiêng nhiềuvề mảng bất động sản. Sáu tháng cuối năm ngoái và sáu tháng đầu năm nay, bất độngsản Đông Viễn đã mua được rất nhiều mảnh đất trên toàn quốc, tổng cộng đã đầutư khoảng bốn tỷ. Trong số bốn tỷ này có đến hơn một nửa là tiền lấy từ các hạngmục kinh doanh chính của tập đoàn như công ty Trách nhiệm hữu hạn nước giảikhát Đông Viễn, siêu thị bán lẻ Đông Viễn...”
“Đến đầu năm nay chínhphủ bắt đầu thắt chặt quản lý, đầu tiên là điều chỉnh tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc,sau đó là hạn chế mua vào. Bất động sản Đông Viễn đã rất khó khăn trong việcvay vốn ngân hàng, lại bị hạn chế mua nên địa ốc càng khó bán, việc thu hồi vốnbắt đầu gặp vấn đề, lĩnh vực bất động sản lại phát triển quá rộng, hiện nay cácsản phẩm nước giải khát Đông Viễn và các siêu thị bán lẻ của Đông Viễn đều lầnlượt phải thanh toán tiền hàng cho các nhà cung ứng. Việc quay vòng vốn của tậpđoàn gặp vấn đề, hơn nữa thâm hụt lại rất lớn.”
Dứt lời, Phác NgọcThành lại bắt đầu trầm mặc. Nhiếp Vũ Thịnh rất ít khi hỏi về công việc của bố,anh cảm thấy khó hiểu: “Nếu quay vòng vốn có vấn đề thì tại sao vẫn muốn thumua siêu thị?”
“Nếu thu mua xong chúngta sẽ trở thành doanh nghiệp tư nhân bán lẻ hàng tiêu dùng lớn nhất trong nước,giá cổ phiếu sẽ tăng vọt, rất nhiều tiền ồ ạt đổ vào, chúng ta có thể dùng chỗtiền đó lấp vào khoản thâm hụt. Chỉ cần cổ phiếu tăng giá trong vài ngày là đủđể chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này. Lần thanh toán tiếp theo là ba thángsau, đến lúc đó sẽ có khoản tiền khác, chúng ta lại có tiền để trả.”
Nhiếp Vũ Thịnh khôngphát hiện ra bất cứ vấn đề gì cả, liền hỏi: “Việc thu mua đã là thật, tại sao Ủyban Giám sát thị trường chứng khoán lại cho rằng chúng ta thu mua ảo?”
“Vì trên thực tế chúngta không có tiền để hoàn thành việc thu mua. Chúng ta chỉ muốn lợi dụng dự ánthu mua để làm tăng giá cổ phiếu mà thôi.”
Nhiếp Vũ Thịnh im lặngmột thoáng rồi nói: “L có ý kiến gì không?”
“Đã đưa người đi để điềutra, chứng tỏ Ủy ban Giám sát thị trường chứng khoán đã nắm được những bằng chứngtương đối xác thực. Luật pháp Hồng Kông về phương tiện này rất nghiêm khắc nênnhững chuyện mà luật sư có thể làm rất hữu hạn.”
“Họ sẽ làm gì tiếptheo?”
Phác Ngọc Thành đáp:“Theo tiền lệ thì họ sẽ niêm phong tất cả phần đứng tên ông Nhiếp, đợi sau khitòa tuyên án xong mới giải quyết tiếp.”
Gương mặt Nhiếp Vũ Thịnhvẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không bộc lộ bất cứ điều gì, toàn bộ Ban lãnh đạocũng im lặng. Nhiếp Đông Viễn nắm giữ hơn 30% cổ phần, dù cách đây không lâuông đã tặng lại một phần cho Tôn Bình, nhưng ông vẫn là cổ đông lớn nhất côngty. Có điều lúc này ông lại bị hạn chế tự do cá nhân, toàn bộ Tập đoàn Đông Viễnrồi sẽ đi về đâu, thật sự còn chưa biết.
Nhiếp Vũ Thịnh lại hỏithêm một số vấn đề, tuy anh không có chức vụ gì trong Tập đoàn Đông Viễn nhưngvì là người kế thừa hợp pháp của Nhiếp Đông Viễn nên Ban lãnh đạo cũng không thểcoi anh như người ngoài. Những điều anh hỏi đều là về tình hình kinh doanh, vấnđề lớn nhất lúc này chính là vốn. Ông Nhiếp Đông Viễn bị tạm giữ điều tra ở HồngKông không thể trở về, Tập đoàn Đông Viễn còn một số công ty con và tài sảnchưa niêm yết trên sàn chứng khoán, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, vàothời điểm này chưa chắc ngân hàng đã chịu cho vay để cứu vãn tình hình. Hơn nữasố vốn thâm hụt quá lớn, dù vay được cũng chỉ như muối bỏ biển mà thôi.
“Vấn đề cấp bách hiệnnay là trong vài ngày tới chúng ta phải thanh toán tiền hàng cho nhà cung ứng,nhất là các nhà cung ứng cho siêu thị bán lẻ.” Phác Ngọc Thành nói, “Tiền khôngnhiều, chỉ cần khoảng hai trăm đến ba trăm triệu thôi, nhưng hiện giờ cả tậpđoàn ra cũng không kiếm đâu ra được. Nếu chúng ta không trả tiền đúng hạn thì tấtcả các nhà cung cấp sẽ ngừng cung ứng hàng cho chúng ta, bên ngoài lại có nhiềutin đồn thất thiệt, như thế rất nguy hiểm. Chuyện này giống như một lỗ rò trêncon đê lớn vậy, ban đầu rất nhỏ, nhưng khi nước sông đã tràn vào, toàn bộ conđê ấy sẽ đổ sập.”
Tâm trạng Nhiếp Vũ Thịnhrất nặng nề, nhất thời cũng chưa thể nghĩ ra cách gì. Tất cả các thành viêntrong Ban lãnh đạo đều đổ dồn mắt vào anh, đến cuối cùng, vẫn là Phó Tổng giámđốc Đồ giải vây giùm:
“Cậu Nhiếp tới gặp luậtsư đi, nghe xem luật sư nói gì, sau đó hẵng bàn bạc tiếp vấn đề tiền vốn.”
Luật sư Kiều bỏ hết việc,vội vàng đến trụ sở Tập đoàn Đông Viễn. Phó Tổng giám đốc Đồ chu đáo, đã sắp xếpcho ông đợi phía ngoài phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn. Nhiếp Vũ Thịnh nặngtrĩu tâm sự, theo Phó tổng giám đốc Đồ rời khỏi phòng họp, ra đến cửa, ngẩng đầulên, anh mới nhận ra mình đang đứng trước cửa phòng làm việc của bố.
Thư ký Trương đã theoông đi Hồng Kông, chỉ còn thư ký Hàn ở lại làm việc ở gian ngoài, thấy hai ngườiđi đến, ông vội lên nói: “Cậu Nhiếp, luật sư Kiều đang đợi cậu.”
Luật sư Kiều đang ngồitrên sofa cũng đứng dậy chào: “Tiểu Nhiếp!”
Nhiếp Vũ Thịnh gật đầuchào ông, tâm trạng anh đang hết sức nặng nề nên cũng không nghĩ gì nhiều. Thấythư ký Hàn mở cửa cho mình, anh bèn mời: “Chú Kiều vào đây ngồi đi ạ.”
Anh rất ít khi đếnphòng làm việc của bố, nơi đây rất rộng rãi và sáng sủa, lại được quét dọn sạchbóng không vương một hạt bụi. Trên sàn trải một tấm thảm dày, một chiếc bàn lớnđặt trước cửa sổ, mọi vật trong phòng đều được bo tròn góc, đó là thói quen củaông Nhiếp Đông Viễn. Hết đời thư ký này đến thư ký khác đều không hiểu tại sao,nhưng khi trông thấy, Nhiếp Vũ Thịnh lại cảm thấy cay cay sống mũi. Từ nhỏ anhđã mất mẹ, thuở nhỏ không có ai chăm sóc, nhiều lần bố phải làm thêm giờ, anhcũng theo ông tới cơ quan. Có lần anh đùa nghịch trong phòng làm việc của NhiếpĐông Viễn, va đầu vào cạnh bàn, bị toạc một miếng lớn, đau đến nỗi khóc toánglên. Từ đó về sau, tất cả đồ đạc trong phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn đềuđược bo tròn góc, thậm chí sàn nhà còn được trải bằng thảm dày nhất, trời nóngđến đâu cũng không được quấn đi, vì ông sợ anh ngã sẽ bị đau.
Giờ đây, bước trên tấmthảm mềm mại này, lòng Nhiếp Vũ Thịnh chỉ thấy xót xa. Anh đã trưởng thành từlâu, vậy mà bố vẫn còn giữ thói quen ấy, dường như trong sâu thẳm trái tim ông,anh vẫn mãi là thằng nhóc bé xíu bám mép bàn tập đi ngày nào.
Anh mời luật sư Kiều ngồixuống, thư ký đóng cửa lại để hai người nói chuyện riêng. Luật sư Kiều đã nóichuyện với luật sư Khương qua điện thoại. Luật pháp ở Hồng Kông và ở đại lụchơi khác nhau, Đông Viễn niêm yết trên sàn chứng khoán Hồng Kông, nên Nhiếp VũThịnh đã thuê đến mấy luật sư, trong đó có luật sư Khương là người chuyên phụtrách sự vụ tại Hồng Kông.
Theo luật sư Kiều thìtình hình không mấy lạc quan, bên Hồng Kông chắc chắn đã nắm được chứng cứ, hiệngiờ chỉ còn cách cố gắng làm thế nào để giảm nhẹ tội danh mà thôi. Luật sư Kiềunói với Nhiếp Vũ Thịnh: “Luật sư Khương sẽ nhanh chóng gửi một văn bản ủy quyềntới, ông Nhiếp sẽ ủy quyền cho cháu thay mặt xử lý toàn bộ việc của công ty.”
“Sức khỏe bố cháu kém lắm.”
“Thế nên luật sư Khươngsẽ cố gắng hết sức để bảo lãnh tại ngoại điều trị.” Luật sư Kiều an ủi anh. “Đợiđược bảo lãnh tại ngoại điều trị rồi cháu có thể qua đó thăm bố.”
Điều khiến Nhiếp Vũ Thịnhlo lắng nhất lúc này là khó khăn trước mắt, anh hỏi: “Trong vòng hai ngày tới,có cách nào kiếm được hai ba trăm triệu không ạ?”
Luật sư Kiều nhanhchóng nhẩm tính tài sản cá nhân của Nhiếp Đông Viễn, rồi lắc đầu: “Số tiền lớnquá, thời gian lại quá gấp.”
Nhiếp Vũ Thịnh đứng dậybắt tay ông: “Cảm ơn chú, có vấn đề gì cháu sẽ hỏi chú ạ.”
Nhiếp Vũ Thịnh ngồitrong văn phòng của Nhiếp Đông Viễn đến tận tối mịt, lần lượt gặp từng lãnh đạotrong công ty. Hơn bảy giờ tối, Phác Ngọc Thành đi ra, thấy phòng Chủ tịch vẫnsáng đèn. Trông thấy ông, thư ký Hàn vội vàng đứng dậy: “Tổng giám đốc Phác.”
“Tiểu Nhiếp vẫn còntrong đó ư?”
“Vâng.” Thư ký Hàn đáp,“Cậu ấy vừa bảo người phụ trách tất cả các cơ sở sản xuất ở Phúc Kiên và QuảngĐông ngày mai đến gặp cậu ấy.”
Mặt hàng chủ yếu củacông ty vẫn là đồ uống và hàng tiêu dùng nhanh, mấy cơ sở sản xuất lớn đều đặttại Phúc Kiến và Quảng Đông.
Phác Ngọc Thành nghĩ thầm,cậu Tiểu Nhiếp này nói là ngoài ngành, vậy mà chẳng giống người ngoài ngànhchút nào. Thư ký Hàn thấy ông có ý tiến vào, vội vàng thay ông gõ cửa:
“Mời vào.”
Qua cánh cửa, nghe giọngNhiếp Vũ Thịnh cũng khá giống Nhiếp Đông Viễn. Bước vào phòng, Phác Ngọc Thànhmới phát hiện ra Nhiếp Vũ Thịnh đang hút thuốc, nên giọng bị khàn nhiều. Ôngchưa từng thấy Nhiếp Vũ Thịnh hút thuốc, Nhiếp Vũ Thịnh vừa thấy ông bước vàocũng dập ngay thuốc đi. Giấy ủy quyền đã được phía Hồng Kông fax đến, NhiếpĐông Viễn ủy quyển cho con trai thay mặt mình giải quyết mọi chuyện ở công ty,đồng thời toàn quyền xử lý tài sản cá nhân của mình. Chắc ông Nhiếp cũng biết sắpđến hạn trả tiền hàng. Nhiếp Vũ Thịnh cần phải kiểm đủ tiền ngay lập tức.
Bây giờ giấy ủy quyềnđã nằm trên bàn làm việc sáng bóng bằng gỗ đàn vàng Hải Nam, chữ ký của NhiếpĐông Viễn như rồng bay phượng múa, ba chữ quen thuộc ấy đã dính chặt lấy ánh mắtPhác Ngọc Thành.
Nhiếp Vũ Thịnh tắt thuốc,đứng dậy mở cửa sổ cho thông gió, rồi cất tiếng: “Chú Phác, mời ngồi.”
Anh biết Phác NgọcThành không hút thuốc nên mở cả hai cánh cửa sổ ra, lại bật hệ thống thông giótrong phòng lên mức cao nhất, nên lúc đó chỉ nghe tiếng quạt gió kêu ro ro, gióthổi mạnh khiến tập giấy trên bàn bay loạt xoạt. Nhiếp Vũ Thịnh tiện tay lấy chặngiấy lên trên rồi hỏi: “Tổng giám đốc Phác, về chuyện tiền nong, chú có ý kiếngì không?”
Phác Ngọc Thành nói:“Không có cách nào hay cả, nhưng nếu công ty cần, tôi có thể đem tất cả số cổphần đứng tên mình ra để thế chấp ngân hàng.”
Nhiếp Vũ Thịnh lắc đầu:“Đang thời điểm căng thẳng này, chưa chắc ngân hàng chịu cho vay đâu.”
Phác Ngọc Thành nói:“Không thử sao biết được? Tôi đi hẹn gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng vào ngàymai rồi, công ty ta hợp tác làm ăn với họ bao nhiêu năm qua, về lý về tình họ đềunên giúp chúng ta một tay mới phải.”
“Bố từng nói với cháu rằng,ngân hàng thực ra luôn khinh nghèo ham giàu, khi mình có tiền họ mới cho mìnhvay, lúc mình không xu dính túi thì đừng hòng họ mở hầu bao.”
Phác Ngọc Thành lạinhìn Nhiếp Vũ Thịnh, ông nói: “Ông Nhiếp nói đúng đấy.”
Nhiếp Vũ Thịnh lan manhồi tưởng lại chuyện ngày xưa khi bố nói với anh câu này, anh vẫn còn nhỏ, bấygiờ xưởng sản xuất của Nhiếp Đông Viễn đang ở vào thời kỳ hoàng kim, rất nhiềungân hàng xếp hàng mời ông vay tiền. Không lâu sau, đến thời kỳ suy thoái kinhtế, nhiều doanh nghiệp ở nông thôn phá sản, tài chính bị thu hẹp, đúng lúc đóNhiếp Đông Viễn đang tiến hành mở rộng dây chuyền sản xuất, cần gấp tiền để trảtiền mua thiết bị của nước ngoài, nhưng khoản vay ngân hàng mãi vẫn chưa giảingân. Cuối cùng Nhiếp Đông Viễn phải thế chấp cả khu nhà xưởng và căn nhà hai bốcon đang sống mới xoay được mấy chục vạn tệ để mua máy móc thiết bị.
Lúc đó anh vẫn còn nhỏ,chỉ thấy bố giống như con thú bị nhốt, cứ lồng lộn đị đi lại lại trong nhà.Cũng chính lúc đó anh nhìn thấy sợi tóc bạc đầu tiên của bố. Tập đoàn Đông Viễntừ một xưởng sản xuất phát triển đến quy mô lớn như ngày nay đã phải vượt quabao nhiêu cửa ải khó khăn, đối đầu với bao nhiêu giông bão, bố đã phải bao phenlao tâm khổ tứ, căng thẳng lo lắng, thực ra anh cũng không rõ. Hôm nay ngồitrong phòng làm việc của ông, anh mới hiểu, phía sau tất cả những hào quang rựcrỡ là vô vàn máu và nước mắt.
Đông Viễn là tâm huyếtcủa bố anh, bây giờ ông đang bị tạm giam, còn anh lại chẳng có cách nào ứngphó.
Anh chủ động hỏi PhácNgọc Thành: “Ngày mai gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng có cần cháu đi cùngkhông ạ?”
Vào thời điểm mấu chốtnày, nói ra câu nào, Phác Ngọc Thành đều thận trọng câu nấy: “Nếu cậu có thờigian, tôi sẵn sàng tháp tùng cậu đi gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng.”
Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấyPhác Ngọc Thành đối xử với mình khách khí như người ngoài, dù là dân ngoàingành nhưng anh không phải kẻ ngốc, bèn nói: “Ngày mai cháu muốn mời mấy vị phụtrách cơ sở sản xuất Quảng Đông và Phúc Kiến đến, chú Phác có muốn gặp luônkhông?”
Phác Ngọc Thành gật đầuđồng ý, đoạn khuyên Nhiếp Vũ Thịnh nên về nghỉ sớm. Nhiếp Vũ Thịnh đi cùng ôngxuống lầu, Phác Ngọc Thành định đích thân tiễn Nhiếp Vũ Thịnh về tận nhà nhưnganh từ chối. “Cũng không thuận đường mà. Chú Phác cũng về sớm đi, ngày mai còncó rất nhiều việc phải giải quyết.”
Khi họ bước ra khỏithang máy, thư ký đã kịp thông báo cho tài xế riêng của Nhiếp Đông Viễn đánh xetừ bãi đỗ dưới tầng hầm lên, đợi trước thềm cửa công ty. Vừa nhìn thấy Nhiếp VũThịnh bước ra, tài xế lập tức xuống xe, mở cửa sau cho anh.
Phác Ngọc Thành nhìnchiếc xe hơi màu đen quen thuộc rồi gật đầu chào tạm biệt Nhiếp Vũ Thịnh.
Tài xế lái xe ra đườnglớn rồi hỏi: “Cậu về nhà nào ạ?”
Nhiếp Vũ Thịnh ngây ramột lát rồi mới hiểu ý tài xế hỏi rốt cuộc anh về biệt thự nhà họ Nhiếp hay vềnhà riêng của mình. Anh đáp: “Không về đâu cả, tôi có hẹn ăn cơm với người ta.”Bây giờ anh mới nhớ ra mình chưa gọi điện thoại, liền gọi cho Thư Cầm, nói thẳngvào đề: “Tan làm chưa? Anh đến đón em.”
“Sao thế?” Thư Cầm ngỡngàng.
“Anh có chuyện muốn bànvới em.”
Thư Cầm cũng không nghĩlà chuyện gì to tát, bèn đáp: “Em vẫn đang ở công ty, nhưng tối nay em có hẹnăm cơm với người ta rồi.”
“Có tiện hủy hẹnkhông?”
Thư Cầm chần chừ mộtthoáng, người cô hẹn ăn cơm là Thịnh Phương Đình. Thịnh Phương Đình coi haingày nay như ngày nghỉ, sáng nào cũng ngủ đến chán mới dậy, ban ngày thì điđánh tennis, đi bơi, tối đến đợi cô tan làm thì cùng nhau đi ăn. Nhưng nghe giọngNhiếp Vũ Thịnh có vẻ rất khẩn cấp, cô biết tính anh, những việc bình thườngkhông bao giờ anh lo lắng như vậy. Thư Cầm nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Để em hủyhẹn.”
“Ừ, anh sẽ đến chỗ emngay.”
Thư Cầm gọi điện thoạilại cho Thịnh Phương Đình, nói mình có việc gấp không thể về ăn cơm cùng anh được,rồi chậm rãi thu dọn đồ đạc. Cô vốn đang làm thêm giờ, sau khi giải quyết xongmọi việc cần làm, nhìn đồng hồ thấy đã hơn tám giờ rồi.
Đường hơi tắc, tài xếmà Nhiếp Đông Viễn chọn xưa nay luôn đáng tin, tay lái vững vàng lại kiệm lời,thấy Nhiếp Vũ Thịnh ngây ra trên ghế sau, anh ta càng thêm trầm lặng. Thật ratâm trí Nhiếp Vũ Thịnh lúc này đang rối như tơ vò, hồi chiều anh có vẻ khá trầmtĩnh, ít nhất trong mắt toàn thể Ban lãnh đạo, anh có được coi là có dự tính sẵn,lâm nguy không loạn. Thực ra đến lúc đó anh mới nhận thấy mọi chuyện phức tạphơn mình tưởng rất nhiều. Anh có thói quen ngắm kỹ tất cả sau khi bình tĩnh lại,giống như sau khi ca mổ hoàn thành thì hồi tưởng lại từng bước thực hiện vậy,có làm sai chỗ nào không, có chỗ nào sơ xuất không, nếu có thì làm thế nào để khắcphục hậu quả.
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 52
Time : 13:34 Date : 23/05/26
U-ON
Ngu De 157 - Iwin 440 - Tai Game Gopet - Tai Ninja School - Game Phien Ban - Tai Iwin 298 - - Tai Gopet 124- Tai Khi Phach Anh Hung 157 - Tai Ngu De 157 - Tai Avatar 260
Ring ring