|| Game Crack || Game Java || Game Android
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hotmSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Sau cùng, tiếng sập cửavang lên khiến nước mắt Đàm Tĩnh tràn ra khỏi khóe mắt, lặng lẽ rơi xuống thảm,rồi tan biến không còn dấu vết. Khóe môi cô nhếch lên, nhoẻn một nụ cười. Đúngvậy, vẫn còn cười được, thật không biết xấu hổ.
Thật ra lúc đang tắm côchẳng nghĩ gì cả, chỉ muốn mau mau ngả lưng xuống giường ngủ một giấc. Nhưngkhi tắm xong, nhìn thấy Nhiếp Vũ Thịnh, cô đột nhiên đưa ra quyết định đó. Tạisao người nghiện lại khó cai nghiện? Vì họ đã được hưởng ni cảm khi hút thuốc.Thế còn người từng yêu thật lòng thì sao? Vì đã nếm trải cảm giác yêu thực sựnên mãi mãi bị quyến rũ bởi thứ ma lực như thuốc phiện từ người kia. Cô khôngmua nổi thuốc, cũng chẳng còn cách nào khác để có được, đành phải ép mình cainghiện.
Nhiếp Vũ Thịnh chính làthuốc phiện, cô không thể chạm vào được nữa.
Chỉ cần anh dịu dàng mộtchút, quan tâm một chút, cô liền cảm thấy mọi chuyện từ bảy năm trước ào ạt đổvề, chỉ là, cô không thể có lại nữa.
Có rất nhiều cách khiếnanh tuyệt vọng, nhưng ch
ỉ có một cách khiến bảnthân cô tuyệt vọng.
Làm tổn thương anh, nhưvậy anh sẽ không bao giờ nhìn thẳng vào cô, không còn muốn qua lại gì với cô nữa,anh và cô vốn thuộc về hai thế giới khác nhau, từ nay trở đi, sẽ không còn liênquan gì đến nhau hết.
Chỉ là, khi anh quay đầuđi thẳng, cô lại nhớ tới đĩa đậu trên bệ cửa sổ nhà anh. Đã bao lần anh bỏ đậuvào đĩa, rót nước vào rồi ôm hy vọng, vì cô từng nói, khi đậu mọc mầm cô sẽquay về. Bao nhiêu năm rồi anh vẫn để một đĩa đậu trên cửa sổ đợi nó mọc mầm,anh đang đợi cô về sao?
Bảy năm trước, khi bỏđi, cô đã quyết định chôn vùi cả cuộc đời mình.
Nhưng khi nhìn thấy đĩađậu mọc mầm trên cửa sổ, lòng cô lại chợt thấy xôn xao. Cô không phải đứa ngốc,cô biết nguyên nhân anh đánh Tôn Chí Quân. Cô không phải đứa ngốc, cô nhìn thấusự giãy giụa yếu ớt đằng sau vẻ mỉa mai châm chọc của anh. Cô không phải đứa ngốc,cô biết tại sao lúc ở bãi đỗ xe anh lại lao xe đi nhanh như vậy. Đến tận bây giờ,anh vẫn yêu cô, nếu không, anh sẽ không giận dữ sập cửa bỏ đi như thế.
Nhưng cô không thể ngờrằng Nhiếp Vũ Thịnh lại quay lại. Nghe thấy có người bấm chuông, cô còn tưởnglà nhân viên khách sạn, nào ngờ nhìn qua mắt mèo trên cửa lại thấy anh, cô gầnnhư không còn sức để mở cửa nữa.
Cuối cùng cô vẫn mở cửara. Anh đứng đó, không hề có ý tiến vào, chỉ hỏi ngắn gọn: “Cô có đi tìm ngườikhác không?”
“Cái gì?”
“Vì mười vạn tệ, vì phíphẫu thuật cho con trai, cô có tìm đến người khác không?”
Cô sững người mộtthoáng rồi nói: “Chẳng có người khác nào… Không ai giúp được tôi cả.”
Anh hỏi dồn: ThịnhPhương Đình?”
Đàm Tĩnh không ngờ anhlại nhắc đến Thịnh Phương Đình, bèn đáp: “Không phải việc của anh.” Nói rồi địnhđóng cửa, nhưng anh đã giơ tay chặn lại: “Tôi cho cô.”
Cô lại sững người.
“Tôi cho cô mười vạn đểcon cô phẫu thuật. Nhưng tôi có điều kiện, cô phải ly hôn.”
Có nằm mơ Đàm Tĩnh cũngkhông thể ngờ anh lại nói ra câu ấy, cô đáp: “Muốn tôi ly hôn cũng được, nhưngphải thêm mười vạn nữa, tôi muốn hai mươi vạn. Anh biết đấy, ly hôn cũng cần tiềnmà.” Cô nói rất trơn tru tự nhiên, như thể trước đây đã từng mặc cả chuyện này.Cô đã chai sạn lâu rồi, anh ghét nhất cô đòi tiền, vậy thì cô đòi tiền là xong.
Đột nhiên anh vung taycho cô một bạt tai, lúc vung tay lên, anh dùng lực rất mạnh, nhưng khi chạm vàomá cô lại rất nhẹ. Cái tát đó khiến cô sững sờ, còn anh lại như người bị tát,thân hình loạng choạng cơ hồ không đứng vững nổi, lồng ngực phập phồng lên xuốngnhư đang gắng gượng kìm nén điều gì đó. Mặt cô ươn ướt, đưa tay sờ thấy có máu,nhưng không phải máu của cô. Lúc này cô mới nhận ra tay phải anh đang rỉ máu, từnggiọt từng giọt rỏ xuống thảm trải hành lang.
Cô nghe thấy anh nói:“Tôi cho cô hai mươi vạn.”
Rồi anh quay người bỏđi rất nhanh, tay phải anh hình như bị thương, máu rỏ suốt dọc đường đi, đến tậnkhi vào thang máy.
Khoảng bốn giờ sáng NhiếpVũ Thịnh quay lại phòng Cấp cứu. Bác sĩ trực ban giúp anh xử lý vết thương, vừanhìn thấy vết thương nơi lòng bàn tay anh, bác sỹ giật mình hỏi: “Sao lại bị thếnày?”
“Cặp nhiệt độ bị gãy.”Anh chỉ đáp cụt lủn năm chữ.
Bác sĩ trực ban vẫn vôcùng căng thẳng, vết thương quá sâu, bên trong lại có mảnh vụn thủy tinh, nhỡđâu còn sót thủy ngân sẽ rất độc nên anh ta phải rửa đi rửa lại mấy lần, xác địnhchắc chắn không còn thủy ngân nữa, mới băng lại.
“Tiểu Nhiếp, cậu thậtquá bất cẩn.” Bác sĩ trực ban than thở, “Sao lại bị cắt sâu như vậy chứ? Đau lắmphải không? Sâu tí nữa là đứt gân rồi, lại còn tay phải nữa. Cậu là ngôi sao mới,tương lai của khoa Tim, cậu mà không thể cầm dao mổ nữa thì Chủ nhiệm Phương liềumạng với tôi mất…”
Nhiếp Vũ Thịnh hoàntoàn không nghe được đồng nghiệp đang nói gì, hình như có hỏi anh đau không,đương nhiên là đau, nhưng có đau thế nàobằng nỗi đau trong tim. Khi rời khỏikhách sạn, anh cảm thấy tim mình quặn thắt, gần như có tất cả các triệu chứnglâm sàng: ngực đau dữ dội, không thể thở nổi.
Anh vẫn lái xe an toànđến bệnh viện, vẫn nhớ đến phòng Cấp cứu để xử lý vết thương, đúng là kỳ tích.
Đồng nghiệp băng bó choanh xong, còn dặn đi dặn lại phải nhớ thay băng, rồi nói: “Cậu gọi taxi mà về,thế này không được lái xe đâu, chạm vào vô lăng là đau ngay. Đúng rồi, cậu đếnđây bằng gì?”
“Tôi lái xe.”
Đồng nghiệp nhìn anh đầykinh ngạc, tối nay Nhiếp Vũ Thịnh có gì đó là lạ, bình thường anh cũng rất ítnói, nhưng không giống với sự kiệm lời hôm nay. Tối nay sắc mặt anh tái nhợt,thần sắc mệt mỏi, như vừa qua một cơn bạo bệnh vậy. Hỏi gì anh cũng trả lờinhưng tinh thần hoảng hốt, hoàn toàn lơ đãng. Nếu không lơ đãng sao lại làm gãycặp nhiệt độ, còn không cẩn thận để nó cứa vào tay sâu đến vậy?
“Hay cậu vào phòng trựcban ngủ một giấc đi, trời sắp sáng rồi. À, phải, ngày mai cậu… à hôm nay cậulàm ca nào?”
“Ca sáng.”
“Vậy đừng về nữa, vàophòng trực ban chợp mắt một lát đi, cũng sắp đổi ca rồi.”
Nhiếp Vũ Thịnh gật đầu,ngoan ngoãn như một đứa trẻ, ra khỏi phòng Cấp cứu như người mộng du, rồi bướcvào phòng bệnh khoa Tim. Thấy cửa phòng trực ban vẫn mở, nhưng trên giườngkhông có ai, anh mệt mỏi ngã xuống giường thiếp đi.
Dường như vừa ngủ chưađược bao lâu thì có người tức giận đùng đùng tát anh một cái mạnh, rất đau. Anhdụi mắt ngồi dậy, liền trông thấy Chủ nhiệm Phương.
Thấy trời đã sáng từlâu, anh sợ đến toát mồ hôi, kết thúc giờ giao ban rồi sao? Mình giao ban nhầmca ư? Kiểm tra phòng bệnh cũng xong rồi sao? Chủ nhiệm Phương bừng bừng lửa giận:“Không phải hôm qua tôi đã bảo cậu cút về nghỉ rồi ư? Sao cậu lại ngủ ở đây?”
Phía sau Chủ nhiệmPhương có người nhỏ giọng giải thích, nói mười giờ tối qua có bệnh nhân, phải gọiNhiếp Vũ Thịnh đến, nên anh mới ngủ ở đây.
Chủ nhiệm Phương vẫnchưa nguôi giận: “Người phòng Cấp cứu chết hết rồi chắc, bác sĩ trực ban để làmgì? Sao phải gọi Nhiếp Vũ Thịnh đến?”
Người vừa nói bối rối,mấy vị chủ nhiệm trong khoa tuy có uy tín nhưng đều không còn trẻ nữa, phòng Cấpcứu vẫn hết sức tránh làm phiền họ lúc nửa đêm. Vì thế khi gặp những bệnh nhânnặng, phần lớn đều gọi cho Nhiếp Vũ Thịnh. Chỉ cần có anh, phương án điều trị sẽđược sắp xếp thỏa đáng, dù gặp ca mổ khó, có anh mổ chính cũng không có vấn đềgì lớn.
Nhiếp Vũ Thịnh biết lúcnày không thể giải thích gì, càng nói chỉ càng khiến chủ nhiệm giận dữ hơn,nhưng thật không may, Chủ nhiệm Phương đã nhìn thấy lớp băng trên tay anh: “Taycậu sao vậy?”
Anh biết không hay,đành đánh liều đáp: “Cháu không cẩn thận bị thương, không có gì nghiêm trọng cả,đồng nghiệp đã băng bó cho cháu rồi, anh ấy bảo băng lại sẽ mau khỏi…”
“Bị thương thế nào? Thếnào là không cẩn thận? Lẽ nào cầm dao mổ bị dao cắt phải?” Chủ nhiệm Phươngchâm chọc. “Giỏi lắm, tay trái cầm dao mổ cắt tay phải à? Tối qua khoa Ngoại aitrực ca đêm? Ai băng cho Nhiếp Vũ Thịnh? Gọi cậu ta đến gặp tôi!”
Khoa Ngoại nằm trongcùng một tòa nhà, bác sĩ trực ban đang định về nghỉ, nghe nói Chủ nhiệm Phươnggọi, liền đoán ngay ra câu chuyện, lập cập tới gặp. Thấy Chủ nhiệm Phương sa sầmmặt, anh ta thầm than không ổn, vội cung kính chào hỏi. Chủ nhiệm Phương “hừ” mộttiếng, chỉ vào Nhiếp Vũ Thịnh: “Tay cậu ta bị sao?”
“Cặp nhiệt độ gãy cắmvào lòng bàn tay, cũng may không sâu, không phải khâu, chỉ cần khử trùng, bănglại để phòng nhiễm trùng thôi ạ.”
“Không sâu mà cậu lạibăng bó sao?” Chủ nhiệm Phương gầm lên, “Cậu tưởng tôi mới vào nghề chắc? Vớithời tiết này, nhiệt độ này, nếu không bị cắt sâu, để tránh nhiễm trùng tốt nhấtlà không băng bó. Nhiếp Vũ Thịnh giở trò với tôi, cậu cũng vậy, hai người thôngđồng với nhau phải không?”
Cuối cùng Chủ nhiệmPhương giận dữ bắt Nhiếp Vũ Thịnh về nhà ngủ, nói cứ nhìn thấy anh là ông bựcmình. Khoa Ngoại nhiều ca mổ như vậy, bệnh nhân đang xếp hàng dài chờ mổ, vậy màanh lại dám để tay phải bị thương, đúng là chán sống rồi!
Lúc này bác sĩ Đổng mớito gan xen vào một câu: “Thưa thầy, giường số 39 vốn định hôm nay mổ…” Vốn dĩbác sĩ Đổng là bác sĩ phụ mổ thứ hai, giờ người phụ mổ thứ nhất bị đuổi về nhà,đương nhiên anh phải nhắc nhở bác sĩ mổ chính, nếu không ca mổ sẽ không thể thựchiện.
“Không phải người nhà bệnhnhân giường 39 gây chuyện bị cảnh sát đưa đi rồi sao?” Chủ nhiệm Phương bựcmình nói, “Còn mổ cái gì nữa, chẳng may xảy ra chuyện gì, tên vô lại đó lại chẳngđẩy hết trách nhiệm cho bệnh viện à? Không mổ nữa, kéo dài vô thời hạn. Chtrình của công ty CM chọn người khác!” Ông lại chỉ Nhiếp Vũ Thịnh, “Hai hôm naycậu không mổ được, vừa hay, hãy tìm bệnh nhân thích hợp khác đi, còn gây rachuyện gì nữa, xem tôi lột da cậu thế nào!”
Nhiếp Vũ Thịnh lại bịđuổi về nhà, lần này anh gọi taxi về, vì tay đau không lái xe được, cũng vì anhthật sự quá mệt mỏi rồi. Anh vừa về tới nhà liền lăn ra ngủ say như chết, đếnkhi có tiếng chuông cửa mới tỉnh dậy, nhìn vào màn hình hiển thị thì thấy Thư Cầm.
Anh mở cửa, hỏi: “Saoem lại đến đây?” Hôm nay thứ Hai, đáng lẽ Thư Cầm phải đi làm.
Cô đáp: “Em cùng cấptrên đến bệnh viện thăm đồng nghiệp, chính là Thịnh Phương Đình đấy, tiện thểchăm sóc bác trai. Bác bảo hai ngày nay anh không qua chỗ bác, sợ anh xảy rachuyện gì, nên em gọi sang phòng bệnh các anh. Người ta bảo anh bị đánh.” Côquan sát kỹ gương mặt Nhiếp Vũ Thịnh, “Anh bị đánh thật à? Cằm còn tím bầm đâynày. Giờ người nhà bệnh nhân ai cũng thế, động tí là đánh nhân viên bệnh viện.”
Nhiếp Vũ Thịnh chuyểnchủ đề: “Bố anh thế nào rồi?”
“Anh yên tâm, em khôngkể cho bác nghe chuyện anh bị thương trong vinh quang đâu. Tinh thần bác rất tốt,chỉ lo lắng cho anh, bác nói tuần sau phải đi họp ở Hồng Kông, hy vọng anh cóthể đi cùng.”
“Anh không đi được, bệnhviện nhiều việc lắm.”
“Chủ nhiệm Tào khoa Ubướu nói tình hình của bác trai tốt nhất là có nhân viên y tế bay cùng, ông ấynói phải kêu anh đi vì khoa U bướu mọi người đều bận, không cử ai đi được.”
“Vậy thì bảo ông ấy nóivới chủ nhiệm của anh.”
Thư Cầm vừa giận vừa buồncười: “Anh đang giận ai thế! Đại thiếu gia à, đó là bố anh đấy.”
Nhiếp Vũ Thịnh thở dài,lúc này Thư Cầm mới nhìn thấy tay anh băng bó, liền hỏi: “Đây cũng là do ngườita đánh à? Anh ta đánh bằng cái gì thế?”
“Không có gì, anh khôngcẩn thận bị thương thôi.”
Thư Cầm nhìn bộ dạng phờphạc của anh, lại hỏi: “Gần hai giờ chiều rồi, anh ăn cơm chưa?”
Ăn cơm? Hình như hômqua anh cũng chưa ăn… Hèn chi cả người cứ rã rời, nhưng thật sự anh chẳng còn hứngthú ăn gì cả. Hôm qua, sau khi Đàm Tĩnh đi khỏi, anh ngồi đờ đẫn một lúc rấtlâu, đúng lúc gặp trận mưa to lúc hoàng hôn, anh ngại ra ngoài, đành b bữa cơmtối. Giữa đêm đến bệnh viện lại gặp Đàm Tĩnh, hành tội nhau đến quá nửa đêm,sáng nay vừa từ bệnh viện về anh liền lăn ra ngủ, quên khuấy cả ăn.
“Anh chưa ăn sao? Thảonào sắc mặt khó coi thế này.” Thư Cầm đứng dậy bước vào gian bếp thiết kế theophong cách mở, “Để em làm chút gì cho anh ăn, trong tủ lạnh anh còn gì?”
Trong tủ còn trứng và sữa,Thư Cầm thấy sữa đã quá hạn, bèn ném luôn vào thùng rác, rồi nói: “Úp cho anhbát mì là xong. À đúng rồi, trên cửa sổ còn có đĩa đậu.”
“Em làm gì?”
“Xào với trứng cho vàomì.”
Nhiếp Vũ Thịnh ngồi yênkhông động đậy, sắc mặt sa sầm: “Đậu không phải để ăn.”
“Thế anh ngày nào cũngđể một đĩa đậu mọc mầm ở đó để làm sạch không khí à?’
“Dù sao cũng không phảiđể ăn.”
Thư Cầm quay lại nhìnanh, ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay sao anh cáu kỉnh thế? Bị người ta đánh nên tâm trạngkhông vui à? Không phải ở bệnh viện các anh đã quen với những việc này rồi sao?Hơn nữa lại có Chủ nhiệm Phương ở đó, ông ấy còn hung hăng hơn cả người gâychuyện ấy chứ, ai dám động đến anh?”
Thấy Nhiếp Vũ Thịnhkhông nói gì, chỉ cau mày ngồi đó, vẻ rất buồn bực, Thư Cầm bèn gặng: “Rốt cuộcanh sao vậy?”
Lúc này Nhiếp Vũ Thịnhmới như sực tỉnh, anh nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Em cho anh vay ít tiền đượckhông?”
“Ồ, em đang nghĩ saohôm nay anh cứ ấp a ấp úng như vậy, hình như có chuyện gì khó nói, thì ra là mượntiền.” Thư Cầm đùa, “Lại giận dỗi với bố rồi, không muốn cầm của ông ấy dù chỉmột đồng sao? Vay em cũng được thôi, nhưng em phải thu tiền lãi, anh cần baonhiêu?”
“Mười hai vạn.” NhiếpVũ Thịnh tính số tiền có thể rút được của mình, trước đó đã rút ba vạn cho ĐàmTĩnh, giờ chỉ còn tám vạn thôi, còn thiếu mười hai vạn nữa. Anh nói: “Sắp tớichia cổ tức, anh sẽ trả em.”
“Sao tự dưng cần tiền gấpvậy?”
Nhiếp Vũ Thịnh cụp mắtxuống, anh không muốn nói dối Thư Cầm, nhưng trước khi sự việc được giải quyếtanh cũng không muốn nói sự thực với cô. Nếu cô biết được, chắc chắn sẽ mắng anhlà đồ điên. Đúng là anh điên nên mới đồng ý cho Đàm Tĩnh hai mươi vạnối hôm đó,lẽ ra anh nên lái xe đi thẳng, nhưng nghĩ đến ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng củacô, nghĩ đến những gánh nặng cô phải mang trên vai vì đứa con bệnh tật, mà chồngcô, như anh đã biết, hoàn toàn không thể trông mong gì được. Có thể trong cơntuyệt vọng cô sẽ tìm tới người khác để lo tiền phẫu thuật, ví dụ như ThịnhPhương Đình chẳng hạn.
Nghĩ đến đó, cơn ghen lạinhư rắn độc xâm chiếm trái tim anh, anh lập tức bước lên lầu, nói với cô rằnganh đồng ý cho cô tiền.
Câu nói đó quá vô sỉ,anh không muốn cô nói với bất kỳ một người đàn ông nào khác nữa.
Thư Cầm thấy anh khôngmuốn nói cũng không truy hỏi, tự mình đi nấu mì cho anh. Nhiếp Vũ Thịnh nói:“Anh đi tắm đã.” Thư Cầm phải dùng ni lông bọc quanh tay anh để khỏi bị nướcvào, nên khi tắm rất bất tiện, cũng rất chậm. Đang tắm chợt anh nghe Thư Cầm ởbên ngoài gọi: “Anh có điện thoại kìa.”
“Ai gọi vậy?”
“Em không biết, khôngthấy hiện tên, chỉ có số thôi. Em đọc cho anh nhé?”
Đồng nghiệp ở bệnh việnhay bạn bè quan trọng anh đều lưu tên vào danh bạ, có lẽ là người nhà bệnh nhânnào đó, đã không lưu số thì có đọc anh cũng không biết, liền nói: “Thôi không cần,em nhận điện giúp anh. Nếu có việc gấp thì bảo người ta mười lăm phút nữa anh gọilại.”
“Được.”
Anh tắm xong ra ngoài,tháo lớp ni lông ở tay, không kịp sấy tóc, chỉ lấy khăn mặt lau qua. Thấy mì đãnấu xong, Thư Cầm còn chần thêm hai quả trứng cho vào, anh dùng tay trái cầmđũa gắp mì, tay phải cầm di động, hỏi Thư Cầm: “Vừa rồi ai gọi vậy?”
“Người nhà của một bệnhnhân, nói là có việc gấp tìm anh, em nói anh đang tắm, mười lăm phút nữa sẽ gọilại.”
Nhiếp Vũ Thịnh mở nhậtký cuộc gọi, cuộc gọi cuối cùng quả nhiên chỉ hiển thị một dãy số chứ không hiệntên người, số này từng gọi cho anh, tuy anh không muốn lưu vào danh bạ, nhưng lạinhớ nó – vì đó là của Đàm Tĩnh.
“Anh sao vậy?” Thư Cầmthấy sắc mặt anh tái đi, liền hỏi: “Bệnh nhân quan trọng lắm à? Cô gái đó cứnhư sắp khóc trong điện thoại ấy, anh mau gọi lại cho người ta đi.”
Nhiếp Vũ Thịnh buôngđũa, đi ra ban công gọi điện. Đàm Tĩnh không dùng nhạc chờ, chỉ có những tiếng“tút tút” đơn điệu, khiến anh sốt cả ruột… Anh đi đi lại lại đầy bất an, bancông nhà anh rất rộng, đồng thời cũng là khu vườn treo mà bên khai thác tặng. Rấtnhiều người đều quây sân thượng thành một phòng, nhưng anh ở một mình, không cầnnhiều phòng đến thế nên cứ mặc cho công ty thiết kế làm thành một khu vườntreo. Hàng trúc trồng gần lan can chốc chốc lại rung rinh theo gió khiến anhcàng thêm sốt ruột.
Cuối cùng Đàm Tĩnh cũngnhận điện thoại, giọng cô rất bình tĩnh, nhưng Thư Cầm lại nói vừa rồi cô cònkhóc. Anh hỏi: “Có chuyện gì?”
“Tôi đến thăm BìnhBình, họ nói ca mổ hoãn vô thời hạn…”
“Ca mổ hủy rồi.”
“Nhưng…”
“Không phải tôi đã đồngý cho cô tiền sao? Cô lấy tiền mà làm phẫu thuật bình thường. Rủi ro ít thì hệsố an toàn sẽ cao, cô còn muốn thế nào?”
Đầu dây bên kia im lặngmột lúc lâu, yên lặng tới mức cơ hồ nghe thấy cả hơi thở của cô. Một lúc lâusau, anh mới nghe thấy cô nói: “Xin lỗi bác sĩ Nhiếp, làm phiền anh rồi.”
Cô ngắt máy luôn, khôngnói lời tạm biệt.
Nhiếp Vũ Thịnh gập điệnthoại lại, vịn vào lan can nhìn tầng mây trắng trên nền trời xanh ở phía xa, độtnhiên lại muốn hút thuốc. Anh cũng không hiểu sao mình lại nóng ruột như vậy. Vừarồi Thư Cầm nhận điện, chắc chắn Đàm Tĩnh đã hiểu lầm điều gì đó, nhưng tại saoanh không muốn để cô hiểu lầm? Rõ ràng người không có tư cách nói đến tình cảmlà cô, cô còn chưa ly hôn, cô còn có một đứa con, giờ cô còn muốn thế nào đây?Lẽ nào cô thật sự muốn cùng anh gương vỡ lại lành?
Nhiếp Vũ Thịnh chưa hềnghĩ sau khi cho Đàm Tĩnh hai mươi vạn rồi thì sẽ làm gì nữa. Anh cho tiền côchỉ vì không muốn cô đi vòi tiền người đàn ông khác mà thôi. Cô đã không còn gìnữa, có lẽ nếu ép quá cô sẽ bán thân thật sự. Đó là điều anh không muốn thấy,nên anh mới cho cô tiền, còn bắt cô ly hôn. Chồng cô rõ ràng là cái hố lửa, anhkhông muốn cô tiếp tục ở trong cái hố lửa ấy nữa.
Nhưng sau khi kéo cô rakhỏi hố lửa thì sao?
Anh thật sự chưa bao giờnghĩ đến.
Thật ra lúc đang tắm côchẳng nghĩ gì cả, chỉ muốn mau mau ngả lưng xuống giường ngủ một giấc. Nhưngkhi tắm xong, nhìn thấy Nhiếp Vũ Thịnh, cô đột nhiên đưa ra quyết định đó. Tạisao người nghiện lại khó cai nghiện? Vì họ đã được hưởng ni cảm khi hút thuốc.Thế còn người từng yêu thật lòng thì sao? Vì đã nếm trải cảm giác yêu thực sựnên mãi mãi bị quyến rũ bởi thứ ma lực như thuốc phiện từ người kia. Cô khôngmua nổi thuốc, cũng chẳng còn cách nào khác để có được, đành phải ép mình cainghiện.
Nhiếp Vũ Thịnh chính làthuốc phiện, cô không thể chạm vào được nữa.
Chỉ cần anh dịu dàng mộtchút, quan tâm một chút, cô liền cảm thấy mọi chuyện từ bảy năm trước ào ạt đổvề, chỉ là, cô không thể có lại nữa.
Có rất nhiều cách khiếnanh tuyệt vọng, nhưng ch
ỉ có một cách khiến bảnthân cô tuyệt vọng.
Làm tổn thương anh, nhưvậy anh sẽ không bao giờ nhìn thẳng vào cô, không còn muốn qua lại gì với cô nữa,anh và cô vốn thuộc về hai thế giới khác nhau, từ nay trở đi, sẽ không còn liênquan gì đến nhau hết.
Chỉ là, khi anh quay đầuđi thẳng, cô lại nhớ tới đĩa đậu trên bệ cửa sổ nhà anh. Đã bao lần anh bỏ đậuvào đĩa, rót nước vào rồi ôm hy vọng, vì cô từng nói, khi đậu mọc mầm cô sẽquay về. Bao nhiêu năm rồi anh vẫn để một đĩa đậu trên cửa sổ đợi nó mọc mầm,anh đang đợi cô về sao?
Bảy năm trước, khi bỏđi, cô đã quyết định chôn vùi cả cuộc đời mình.
Nhưng khi nhìn thấy đĩađậu mọc mầm trên cửa sổ, lòng cô lại chợt thấy xôn xao. Cô không phải đứa ngốc,cô biết nguyên nhân anh đánh Tôn Chí Quân. Cô không phải đứa ngốc, cô nhìn thấusự giãy giụa yếu ớt đằng sau vẻ mỉa mai châm chọc của anh. Cô không phải đứa ngốc,cô biết tại sao lúc ở bãi đỗ xe anh lại lao xe đi nhanh như vậy. Đến tận bây giờ,anh vẫn yêu cô, nếu không, anh sẽ không giận dữ sập cửa bỏ đi như thế.
Nhưng cô không thể ngờrằng Nhiếp Vũ Thịnh lại quay lại. Nghe thấy có người bấm chuông, cô còn tưởnglà nhân viên khách sạn, nào ngờ nhìn qua mắt mèo trên cửa lại thấy anh, cô gầnnhư không còn sức để mở cửa nữa.
Cuối cùng cô vẫn mở cửara. Anh đứng đó, không hề có ý tiến vào, chỉ hỏi ngắn gọn: “Cô có đi tìm ngườikhác không?”
“Cái gì?”
“Vì mười vạn tệ, vì phíphẫu thuật cho con trai, cô có tìm đến người khác không?”
Cô sững người mộtthoáng rồi nói: “Chẳng có người khác nào… Không ai giúp được tôi cả.”
Anh hỏi dồn: ThịnhPhương Đình?”
Đàm Tĩnh không ngờ anhlại nhắc đến Thịnh Phương Đình, bèn đáp: “Không phải việc của anh.” Nói rồi địnhđóng cửa, nhưng anh đã giơ tay chặn lại: “Tôi cho cô.”
Cô lại sững người.
“Tôi cho cô mười vạn đểcon cô phẫu thuật. Nhưng tôi có điều kiện, cô phải ly hôn.”
Có nằm mơ Đàm Tĩnh cũngkhông thể ngờ anh lại nói ra câu ấy, cô đáp: “Muốn tôi ly hôn cũng được, nhưngphải thêm mười vạn nữa, tôi muốn hai mươi vạn. Anh biết đấy, ly hôn cũng cần tiềnmà.” Cô nói rất trơn tru tự nhiên, như thể trước đây đã từng mặc cả chuyện này.Cô đã chai sạn lâu rồi, anh ghét nhất cô đòi tiền, vậy thì cô đòi tiền là xong.
Đột nhiên anh vung taycho cô một bạt tai, lúc vung tay lên, anh dùng lực rất mạnh, nhưng khi chạm vàomá cô lại rất nhẹ. Cái tát đó khiến cô sững sờ, còn anh lại như người bị tát,thân hình loạng choạng cơ hồ không đứng vững nổi, lồng ngực phập phồng lên xuốngnhư đang gắng gượng kìm nén điều gì đó. Mặt cô ươn ướt, đưa tay sờ thấy có máu,nhưng không phải máu của cô. Lúc này cô mới nhận ra tay phải anh đang rỉ máu, từnggiọt từng giọt rỏ xuống thảm trải hành lang.
Cô nghe thấy anh nói:“Tôi cho cô hai mươi vạn.”
Rồi anh quay người bỏđi rất nhanh, tay phải anh hình như bị thương, máu rỏ suốt dọc đường đi, đến tậnkhi vào thang máy.
Khoảng bốn giờ sáng NhiếpVũ Thịnh quay lại phòng Cấp cứu. Bác sĩ trực ban giúp anh xử lý vết thương, vừanhìn thấy vết thương nơi lòng bàn tay anh, bác sỹ giật mình hỏi: “Sao lại bị thếnày?”
“Cặp nhiệt độ bị gãy.”Anh chỉ đáp cụt lủn năm chữ.
Bác sĩ trực ban vẫn vôcùng căng thẳng, vết thương quá sâu, bên trong lại có mảnh vụn thủy tinh, nhỡđâu còn sót thủy ngân sẽ rất độc nên anh ta phải rửa đi rửa lại mấy lần, xác địnhchắc chắn không còn thủy ngân nữa, mới băng lại.
“Tiểu Nhiếp, cậu thậtquá bất cẩn.” Bác sĩ trực ban than thở, “Sao lại bị cắt sâu như vậy chứ? Đau lắmphải không? Sâu tí nữa là đứt gân rồi, lại còn tay phải nữa. Cậu là ngôi sao mới,tương lai của khoa Tim, cậu mà không thể cầm dao mổ nữa thì Chủ nhiệm Phương liềumạng với tôi mất…”
Nhiếp Vũ Thịnh hoàntoàn không nghe được đồng nghiệp đang nói gì, hình như có hỏi anh đau không,đương nhiên là đau, nhưng có đau thế nàobằng nỗi đau trong tim. Khi rời khỏikhách sạn, anh cảm thấy tim mình quặn thắt, gần như có tất cả các triệu chứnglâm sàng: ngực đau dữ dội, không thể thở nổi.
Anh vẫn lái xe an toànđến bệnh viện, vẫn nhớ đến phòng Cấp cứu để xử lý vết thương, đúng là kỳ tích.
Đồng nghiệp băng bó choanh xong, còn dặn đi dặn lại phải nhớ thay băng, rồi nói: “Cậu gọi taxi mà về,thế này không được lái xe đâu, chạm vào vô lăng là đau ngay. Đúng rồi, cậu đếnđây bằng gì?”
“Tôi lái xe.”
Đồng nghiệp nhìn anh đầykinh ngạc, tối nay Nhiếp Vũ Thịnh có gì đó là lạ, bình thường anh cũng rất ítnói, nhưng không giống với sự kiệm lời hôm nay. Tối nay sắc mặt anh tái nhợt,thần sắc mệt mỏi, như vừa qua một cơn bạo bệnh vậy. Hỏi gì anh cũng trả lờinhưng tinh thần hoảng hốt, hoàn toàn lơ đãng. Nếu không lơ đãng sao lại làm gãycặp nhiệt độ, còn không cẩn thận để nó cứa vào tay sâu đến vậy?
“Hay cậu vào phòng trựcban ngủ một giấc đi, trời sắp sáng rồi. À, phải, ngày mai cậu… à hôm nay cậulàm ca nào?”
“Ca sáng.”
“Vậy đừng về nữa, vàophòng trực ban chợp mắt một lát đi, cũng sắp đổi ca rồi.”
Nhiếp Vũ Thịnh gật đầu,ngoan ngoãn như một đứa trẻ, ra khỏi phòng Cấp cứu như người mộng du, rồi bướcvào phòng bệnh khoa Tim. Thấy cửa phòng trực ban vẫn mở, nhưng trên giườngkhông có ai, anh mệt mỏi ngã xuống giường thiếp đi.
Dường như vừa ngủ chưađược bao lâu thì có người tức giận đùng đùng tát anh một cái mạnh, rất đau. Anhdụi mắt ngồi dậy, liền trông thấy Chủ nhiệm Phương.
Thấy trời đã sáng từlâu, anh sợ đến toát mồ hôi, kết thúc giờ giao ban rồi sao? Mình giao ban nhầmca ư? Kiểm tra phòng bệnh cũng xong rồi sao? Chủ nhiệm Phương bừng bừng lửa giận:“Không phải hôm qua tôi đã bảo cậu cút về nghỉ rồi ư? Sao cậu lại ngủ ở đây?”
Phía sau Chủ nhiệmPhương có người nhỏ giọng giải thích, nói mười giờ tối qua có bệnh nhân, phải gọiNhiếp Vũ Thịnh đến, nên anh mới ngủ ở đây.
Chủ nhiệm Phương vẫnchưa nguôi giận: “Người phòng Cấp cứu chết hết rồi chắc, bác sĩ trực ban để làmgì? Sao phải gọi Nhiếp Vũ Thịnh đến?”
Người vừa nói bối rối,mấy vị chủ nhiệm trong khoa tuy có uy tín nhưng đều không còn trẻ nữa, phòng Cấpcứu vẫn hết sức tránh làm phiền họ lúc nửa đêm. Vì thế khi gặp những bệnh nhânnặng, phần lớn đều gọi cho Nhiếp Vũ Thịnh. Chỉ cần có anh, phương án điều trị sẽđược sắp xếp thỏa đáng, dù gặp ca mổ khó, có anh mổ chính cũng không có vấn đềgì lớn.
Nhiếp Vũ Thịnh biết lúcnày không thể giải thích gì, càng nói chỉ càng khiến chủ nhiệm giận dữ hơn,nhưng thật không may, Chủ nhiệm Phương đã nhìn thấy lớp băng trên tay anh: “Taycậu sao vậy?”
Anh biết không hay,đành đánh liều đáp: “Cháu không cẩn thận bị thương, không có gì nghiêm trọng cả,đồng nghiệp đã băng bó cho cháu rồi, anh ấy bảo băng lại sẽ mau khỏi…”
“Bị thương thế nào? Thếnào là không cẩn thận? Lẽ nào cầm dao mổ bị dao cắt phải?” Chủ nhiệm Phươngchâm chọc. “Giỏi lắm, tay trái cầm dao mổ cắt tay phải à? Tối qua khoa Ngoại aitrực ca đêm? Ai băng cho Nhiếp Vũ Thịnh? Gọi cậu ta đến gặp tôi!”
Khoa Ngoại nằm trongcùng một tòa nhà, bác sĩ trực ban đang định về nghỉ, nghe nói Chủ nhiệm Phươnggọi, liền đoán ngay ra câu chuyện, lập cập tới gặp. Thấy Chủ nhiệm Phương sa sầmmặt, anh ta thầm than không ổn, vội cung kính chào hỏi. Chủ nhiệm Phương “hừ” mộttiếng, chỉ vào Nhiếp Vũ Thịnh: “Tay cậu ta bị sao?”
“Cặp nhiệt độ gãy cắmvào lòng bàn tay, cũng may không sâu, không phải khâu, chỉ cần khử trùng, bănglại để phòng nhiễm trùng thôi ạ.”
“Không sâu mà cậu lạibăng bó sao?” Chủ nhiệm Phương gầm lên, “Cậu tưởng tôi mới vào nghề chắc? Vớithời tiết này, nhiệt độ này, nếu không bị cắt sâu, để tránh nhiễm trùng tốt nhấtlà không băng bó. Nhiếp Vũ Thịnh giở trò với tôi, cậu cũng vậy, hai người thôngđồng với nhau phải không?”
Cuối cùng Chủ nhiệmPhương giận dữ bắt Nhiếp Vũ Thịnh về nhà ngủ, nói cứ nhìn thấy anh là ông bựcmình. Khoa Ngoại nhiều ca mổ như vậy, bệnh nhân đang xếp hàng dài chờ mổ, vậy màanh lại dám để tay phải bị thương, đúng là chán sống rồi!
Lúc này bác sĩ Đổng mớito gan xen vào một câu: “Thưa thầy, giường số 39 vốn định hôm nay mổ…” Vốn dĩbác sĩ Đổng là bác sĩ phụ mổ thứ hai, giờ người phụ mổ thứ nhất bị đuổi về nhà,đương nhiên anh phải nhắc nhở bác sĩ mổ chính, nếu không ca mổ sẽ không thể thựchiện.
“Không phải người nhà bệnhnhân giường 39 gây chuyện bị cảnh sát đưa đi rồi sao?” Chủ nhiệm Phương bựcmình nói, “Còn mổ cái gì nữa, chẳng may xảy ra chuyện gì, tên vô lại đó lại chẳngđẩy hết trách nhiệm cho bệnh viện à? Không mổ nữa, kéo dài vô thời hạn. Chtrình của công ty CM chọn người khác!” Ông lại chỉ Nhiếp Vũ Thịnh, “Hai hôm naycậu không mổ được, vừa hay, hãy tìm bệnh nhân thích hợp khác đi, còn gây rachuyện gì nữa, xem tôi lột da cậu thế nào!”
Nhiếp Vũ Thịnh lại bịđuổi về nhà, lần này anh gọi taxi về, vì tay đau không lái xe được, cũng vì anhthật sự quá mệt mỏi rồi. Anh vừa về tới nhà liền lăn ra ngủ say như chết, đếnkhi có tiếng chuông cửa mới tỉnh dậy, nhìn vào màn hình hiển thị thì thấy Thư Cầm.
Anh mở cửa, hỏi: “Saoem lại đến đây?” Hôm nay thứ Hai, đáng lẽ Thư Cầm phải đi làm.
Cô đáp: “Em cùng cấptrên đến bệnh viện thăm đồng nghiệp, chính là Thịnh Phương Đình đấy, tiện thểchăm sóc bác trai. Bác bảo hai ngày nay anh không qua chỗ bác, sợ anh xảy rachuyện gì, nên em gọi sang phòng bệnh các anh. Người ta bảo anh bị đánh.” Côquan sát kỹ gương mặt Nhiếp Vũ Thịnh, “Anh bị đánh thật à? Cằm còn tím bầm đâynày. Giờ người nhà bệnh nhân ai cũng thế, động tí là đánh nhân viên bệnh viện.”
Nhiếp Vũ Thịnh chuyểnchủ đề: “Bố anh thế nào rồi?”
“Anh yên tâm, em khôngkể cho bác nghe chuyện anh bị thương trong vinh quang đâu. Tinh thần bác rất tốt,chỉ lo lắng cho anh, bác nói tuần sau phải đi họp ở Hồng Kông, hy vọng anh cóthể đi cùng.”
“Anh không đi được, bệnhviện nhiều việc lắm.”
“Chủ nhiệm Tào khoa Ubướu nói tình hình của bác trai tốt nhất là có nhân viên y tế bay cùng, ông ấynói phải kêu anh đi vì khoa U bướu mọi người đều bận, không cử ai đi được.”
“Vậy thì bảo ông ấy nóivới chủ nhiệm của anh.”
Thư Cầm vừa giận vừa buồncười: “Anh đang giận ai thế! Đại thiếu gia à, đó là bố anh đấy.”
Nhiếp Vũ Thịnh thở dài,lúc này Thư Cầm mới nhìn thấy tay anh băng bó, liền hỏi: “Đây cũng là do ngườita đánh à? Anh ta đánh bằng cái gì thế?”
“Không có gì, anh khôngcẩn thận bị thương thôi.”
Thư Cầm nhìn bộ dạng phờphạc của anh, lại hỏi: “Gần hai giờ chiều rồi, anh ăn cơm chưa?”
Ăn cơm? Hình như hômqua anh cũng chưa ăn… Hèn chi cả người cứ rã rời, nhưng thật sự anh chẳng còn hứngthú ăn gì cả. Hôm qua, sau khi Đàm Tĩnh đi khỏi, anh ngồi đờ đẫn một lúc rấtlâu, đúng lúc gặp trận mưa to lúc hoàng hôn, anh ngại ra ngoài, đành b bữa cơmtối. Giữa đêm đến bệnh viện lại gặp Đàm Tĩnh, hành tội nhau đến quá nửa đêm,sáng nay vừa từ bệnh viện về anh liền lăn ra ngủ, quên khuấy cả ăn.
“Anh chưa ăn sao? Thảonào sắc mặt khó coi thế này.” Thư Cầm đứng dậy bước vào gian bếp thiết kế theophong cách mở, “Để em làm chút gì cho anh ăn, trong tủ lạnh anh còn gì?”
Trong tủ còn trứng và sữa,Thư Cầm thấy sữa đã quá hạn, bèn ném luôn vào thùng rác, rồi nói: “Úp cho anhbát mì là xong. À đúng rồi, trên cửa sổ còn có đĩa đậu.”
“Em làm gì?”
“Xào với trứng cho vàomì.”
Nhiếp Vũ Thịnh ngồi yênkhông động đậy, sắc mặt sa sầm: “Đậu không phải để ăn.”
“Thế anh ngày nào cũngđể một đĩa đậu mọc mầm ở đó để làm sạch không khí à?’
“Dù sao cũng không phảiđể ăn.”
Thư Cầm quay lại nhìnanh, ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay sao anh cáu kỉnh thế? Bị người ta đánh nên tâm trạngkhông vui à? Không phải ở bệnh viện các anh đã quen với những việc này rồi sao?Hơn nữa lại có Chủ nhiệm Phương ở đó, ông ấy còn hung hăng hơn cả người gâychuyện ấy chứ, ai dám động đến anh?”
Thấy Nhiếp Vũ Thịnhkhông nói gì, chỉ cau mày ngồi đó, vẻ rất buồn bực, Thư Cầm bèn gặng: “Rốt cuộcanh sao vậy?”
Lúc này Nhiếp Vũ Thịnhmới như sực tỉnh, anh nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Em cho anh vay ít tiền đượckhông?”
“Ồ, em đang nghĩ saohôm nay anh cứ ấp a ấp úng như vậy, hình như có chuyện gì khó nói, thì ra là mượntiền.” Thư Cầm đùa, “Lại giận dỗi với bố rồi, không muốn cầm của ông ấy dù chỉmột đồng sao? Vay em cũng được thôi, nhưng em phải thu tiền lãi, anh cần baonhiêu?”
“Mười hai vạn.” NhiếpVũ Thịnh tính số tiền có thể rút được của mình, trước đó đã rút ba vạn cho ĐàmTĩnh, giờ chỉ còn tám vạn thôi, còn thiếu mười hai vạn nữa. Anh nói: “Sắp tớichia cổ tức, anh sẽ trả em.”
“Sao tự dưng cần tiền gấpvậy?”
Nhiếp Vũ Thịnh cụp mắtxuống, anh không muốn nói dối Thư Cầm, nhưng trước khi sự việc được giải quyếtanh cũng không muốn nói sự thực với cô. Nếu cô biết được, chắc chắn sẽ mắng anhlà đồ điên. Đúng là anh điên nên mới đồng ý cho Đàm Tĩnh hai mươi vạnối hôm đó,lẽ ra anh nên lái xe đi thẳng, nhưng nghĩ đến ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng củacô, nghĩ đến những gánh nặng cô phải mang trên vai vì đứa con bệnh tật, mà chồngcô, như anh đã biết, hoàn toàn không thể trông mong gì được. Có thể trong cơntuyệt vọng cô sẽ tìm tới người khác để lo tiền phẫu thuật, ví dụ như ThịnhPhương Đình chẳng hạn.
Nghĩ đến đó, cơn ghen lạinhư rắn độc xâm chiếm trái tim anh, anh lập tức bước lên lầu, nói với cô rằnganh đồng ý cho cô tiền.
Câu nói đó quá vô sỉ,anh không muốn cô nói với bất kỳ một người đàn ông nào khác nữa.
Thư Cầm thấy anh khôngmuốn nói cũng không truy hỏi, tự mình đi nấu mì cho anh. Nhiếp Vũ Thịnh nói:“Anh đi tắm đã.” Thư Cầm phải dùng ni lông bọc quanh tay anh để khỏi bị nướcvào, nên khi tắm rất bất tiện, cũng rất chậm. Đang tắm chợt anh nghe Thư Cầm ởbên ngoài gọi: “Anh có điện thoại kìa.”
“Ai gọi vậy?”
“Em không biết, khôngthấy hiện tên, chỉ có số thôi. Em đọc cho anh nhé?”
Đồng nghiệp ở bệnh việnhay bạn bè quan trọng anh đều lưu tên vào danh bạ, có lẽ là người nhà bệnh nhânnào đó, đã không lưu số thì có đọc anh cũng không biết, liền nói: “Thôi không cần,em nhận điện giúp anh. Nếu có việc gấp thì bảo người ta mười lăm phút nữa anh gọilại.”
“Được.”
Anh tắm xong ra ngoài,tháo lớp ni lông ở tay, không kịp sấy tóc, chỉ lấy khăn mặt lau qua. Thấy mì đãnấu xong, Thư Cầm còn chần thêm hai quả trứng cho vào, anh dùng tay trái cầmđũa gắp mì, tay phải cầm di động, hỏi Thư Cầm: “Vừa rồi ai gọi vậy?”
“Người nhà của một bệnhnhân, nói là có việc gấp tìm anh, em nói anh đang tắm, mười lăm phút nữa sẽ gọilại.”
Nhiếp Vũ Thịnh mở nhậtký cuộc gọi, cuộc gọi cuối cùng quả nhiên chỉ hiển thị một dãy số chứ không hiệntên người, số này từng gọi cho anh, tuy anh không muốn lưu vào danh bạ, nhưng lạinhớ nó – vì đó là của Đàm Tĩnh.
“Anh sao vậy?” Thư Cầmthấy sắc mặt anh tái đi, liền hỏi: “Bệnh nhân quan trọng lắm à? Cô gái đó cứnhư sắp khóc trong điện thoại ấy, anh mau gọi lại cho người ta đi.”
Nhiếp Vũ Thịnh buôngđũa, đi ra ban công gọi điện. Đàm Tĩnh không dùng nhạc chờ, chỉ có những tiếng“tút tút” đơn điệu, khiến anh sốt cả ruột… Anh đi đi lại lại đầy bất an, bancông nhà anh rất rộng, đồng thời cũng là khu vườn treo mà bên khai thác tặng. Rấtnhiều người đều quây sân thượng thành một phòng, nhưng anh ở một mình, không cầnnhiều phòng đến thế nên cứ mặc cho công ty thiết kế làm thành một khu vườntreo. Hàng trúc trồng gần lan can chốc chốc lại rung rinh theo gió khiến anhcàng thêm sốt ruột.
Cuối cùng Đàm Tĩnh cũngnhận điện thoại, giọng cô rất bình tĩnh, nhưng Thư Cầm lại nói vừa rồi cô cònkhóc. Anh hỏi: “Có chuyện gì?”
“Tôi đến thăm BìnhBình, họ nói ca mổ hoãn vô thời hạn…”
“Ca mổ hủy rồi.”
“Nhưng…”
“Không phải tôi đã đồngý cho cô tiền sao? Cô lấy tiền mà làm phẫu thuật bình thường. Rủi ro ít thì hệsố an toàn sẽ cao, cô còn muốn thế nào?”
Đầu dây bên kia im lặngmột lúc lâu, yên lặng tới mức cơ hồ nghe thấy cả hơi thở của cô. Một lúc lâusau, anh mới nghe thấy cô nói: “Xin lỗi bác sĩ Nhiếp, làm phiền anh rồi.”
Cô ngắt máy luôn, khôngnói lời tạm biệt.
Nhiếp Vũ Thịnh gập điệnthoại lại, vịn vào lan can nhìn tầng mây trắng trên nền trời xanh ở phía xa, độtnhiên lại muốn hút thuốc. Anh cũng không hiểu sao mình lại nóng ruột như vậy. Vừarồi Thư Cầm nhận điện, chắc chắn Đàm Tĩnh đã hiểu lầm điều gì đó, nhưng tại saoanh không muốn để cô hiểu lầm? Rõ ràng người không có tư cách nói đến tình cảmlà cô, cô còn chưa ly hôn, cô còn có một đứa con, giờ cô còn muốn thế nào đây?Lẽ nào cô thật sự muốn cùng anh gương vỡ lại lành?
Nhiếp Vũ Thịnh chưa hềnghĩ sau khi cho Đàm Tĩnh hai mươi vạn rồi thì sẽ làm gì nữa. Anh cho tiền côchỉ vì không muốn cô đi vòi tiền người đàn ông khác mà thôi. Cô đã không còn gìnữa, có lẽ nếu ép quá cô sẽ bán thân thật sự. Đó là điều anh không muốn thấy,nên anh mới cho cô tiền, còn bắt cô ly hôn. Chồng cô rõ ràng là cái hố lửa, anhkhông muốn cô tiếp tục ở trong cái hố lửa ấy nữa.
Nhưng sau khi kéo cô rakhỏi hố lửa thì sao?
Anh thật sự chưa bao giờnghĩ đến.

