Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Thật ra Nhiếp Vũ Thịnhcũng chưa nghĩ xong những điều muốn nói với Đàm Tĩnh, vì vậy sau khi đóng cửaxe, anh trầm mặc một lúc rồi hỏi: “Ai khám?”
Đàm Tĩnh ngẩn ra mộtthoáng mới hiểu anh đang hỏi vừa rồi ai khám cho cô, bèn trả lời: “Bác sĩTrương.”
Bệnh viện có quá nhiềubác sĩ Trương, anh không biết là ai, lại hỏi: “Đơn thuốc đâu?”
Đàm Tĩnh cầm bệnh án bịvân vê đến nhàu nát đưa cho anh, anh đọc chẩn đoán và thuốc, thấy ghi là cảm mạophong hàn, chắn hẳn hồi chiều cô đã bị ngấm mưa.
Anh nói: “Mai cô đừng tớiphòng bệnh trông thằng bé nữa, sẽ bị truyền nhiễm.”
“Là cảm mạo phong hànthôi mà…”
“Bệnh viện có quy định.”
Đàm Tĩnh quan sát nét mặtNhiếp Vũ Thịnh, thấy anh vẫn giữ giọng điệu lạnh lùng máy móc khiến cô không biếtphải nói gì mới đúng. Đột nhiên anh hỏi: “Tại sao?”
“Tại sao cái gì?”
“Bảy năm trước, tại saolại nói với tôi những lời đó? Nhất định có nguyên nhân, tại sao vậy?”
Đàm Tĩnh hít sâu mộthơi, chuyện xảy ra đã bảy năm, nhắc lại còn có ý nghĩa gì nữa? Cô đáp: “Tôikhông muốn cho anh biết. Thực ra, lúc đó tôi vô cùng, vô cùng hận anh.”
“Còn bây giờ thì sao?”
ngơ ngẩn nhắc lại: “Bâygiờ?”
“Bây giờ còn hận tôikhông?”
Đàm Tĩnh cắn môi, câu hỏinày thật khó trả lời. Cô không biết tại sao anh lại hỏi dồn như vậy, mọi thứtrong quá khứ đã qua rồi, giữa họ đã có quá nhiều người và sự việc, từ lâu đãchẳng thể quay lại như xưa nữa, không phải thế sao?
“Từng có người nói vớitôi, nhiều lúc hận là vì yêu. Đàm Tĩnh, cô yêu tôi không? Cô có từng yêu tôikhông?”
Đàm Tĩnh không biết nênnói gì, đối với cô, chữ “yêu” đã trở nên quá đỗi xa lạ và xa xỉ. Một người phảivật lộn với số mệnh có tư cách gì trông chờ vào tình yêu?
Cô trầm mặc quá lâu khiếnNhiếp Vũ Thịnh càng khó chịu, anh cảm thấy mình lại tự chuốc nhục vào thân. Đủrồi, tại sao anh lại hôn người phụ nữ này? Tại sao anh lại là bác sĩ điều trịchính cho con trai cô ta? Thật nực cười!
“Xuống xe.”
Cô hốt hoảng nhìn anh,thấy nét mặt anh vẫn bình lặng như nước, nhưng ngón tay nắm vô lăng đã trắng bệch.Anh lặp lại: “Xuống xe.”
Đàm Tĩnh xuống xe, nhìnanh lái xe ra khỏi bãi, chiếc xe rất nhanh lao vút đi, nhưng trước khi đến cửara, lại đột ngột phanh “két” một tiếng. Giữa đêm, tiếng bánh xe ma sát với nềnđất vô cùng chói tai khiến anh bảo vệ đang ngủ gật sực tỉnh giấc, nhìn thấy ngườitrong xe, anh ta liền mở cửa chào: “Bác sĩ Nhiếp lại tăng ca đấy à?” Vừa nóianh ta vừa kéo thanh chắn lên. Thế nhưng Nhiếp Vũ Thịnh trước nay luôn lịch sựvới mọi người lại không hề nói nửa lời cảm ơn, khi thanh chắn được kéo lên hẳn,chiếc xe liền lao đi như tên bắn, biến mất trong màn đêm.
Anh bảo vệ gãi gãi đầu,định nằm xuống ngủ tiếp thì thấy trong bãi đỗ có một người đứng bất động. Dướiánh sáng lờ mờ, anh bảo vệ chỉ nhìn ra đó là phụ nữ, vì hình như người đó mặcváy. Chắc là một bác sĩ tăng ca… Anh bảo vệ ngáp dài một cái, tối nay quả làquá nhiều ca cấp cứu.
Đàm Tĩnh đứng ở đó mộtlúc, khi Nhiếp Vũ Thịnh lái xe đi, anh không hề nhìn cô lấy một cái, nên cô vôcùng lo lắng. Thật ra bấy nhiêu năm rồi mà anh không hề thay đổi, mỗi khi anhtuyệt vọng, cô vẫn có thể nhận ra được. Cô rất lo Nhiếp Vũ Thịnh xảy ra chuyện,thâm chí còn muốn gọi cho anh, nhưng khi lấy điện thoại ra ấn số của anh, cô lạido dự.
Cô còn tư cách gì đển gọicho anh đây? Đến nụ hôn không thể kiềm chế kia cũng bị anh cho rằng có dụng tâmkhác. Vậy thì cứ để nghĩ như thế đi, Đàm Tĩnh của quá khứ đã chết rồi, cô khôngmuốn tạo cho mình chút hy vọng nào nữa.
Vì bị sốt nên y tákhông cho cô về phòng bệnh, đứng ở bãi đỗ xe cũng không phải cách, cuối cùng côquyết định về nhà. Cô cần phải ngủ, mấy ngày nay ở bệnh viện cô đều không đượcngon giấc, giờ bị ốm lại càng thêm mệt mỏi.
Cũng may còn có xe buýtchạy suốt đêm, có điều khi đổi tuyến hơi phiền một chút. Khi cô về đến bênngoài khu nhà mình thì đã là hai giờ sáng. Quán ăn hai bên đường đã dọn hàng cả,chỉ còn quán Internet vẫn mở cửa, ánh đèn từ bên trong hắt ra mặt đường, khiĐàm Tĩnh đi ngang qua, chỉ có mình bóng cô đơn độc.
Cửa sắt của khu nhà đãkhóa, nhưng những người về muộn đều có cách, cô quấn một góc váy vào hông địnhtrèo lên. Vừa mới bám vào lan can sắt, giẫm chân lên ô đầu tiên thì cánh tay côbị người ta tóm lấy, khiến cô suýt nữa hét lên. Quay lại nhìn, cô trông thấyNhiếp Vũ Thịnh sắc mặt sa sầm, anh hỏi: “Cô định trèo qua?”
Tại sao anh lại ở đây?Xe của anh dừng ở cách đó không xa, có lẽ anh đã ở đây từ lâu mà cô không để ý.
“Lên xe.” Anh kéo cô vềphía chiếc xe, cô loạng choạng theo sau. Đến gần xe cô mới thấy cạnh xe toàn đầulọc thuốc lá, ít nhất cũng hơn chục cái. Có điều Nhiếp Vũ Thịnh chưa bao giờhút thuốc, có lẽ anh vừa khéo đỗ xe ở đây thôi.
Cuối cùng cô giằng rakhỏi tay anh: “Nhiếp Vũ Thịnh, anh tha cho tôi đi…”
Anh dừng lại, nhưng tayvẫn không buông, giọng điệu lạnh lùng mà châm biếm: “Bảy năm trước cô không thacho tôi, tại sao bây giờ tôi lại phải tha cho cô?”
Nhiếp Vũ Thịnh hiện giờkhông chỉ tàn nhẫn mà còn mừng giận thất thường. Cô vừa mệt vừa buồn ngủ, khôngthể chống lại được sức mạnh của anh, anh đẩy cô vào ghế sau, động tác rất thô bạo.Đàm Tĩnh cảm giác tối nay anh như một con người khác vậy. Nhiếp Vũ Thịnh bảynăm sau vốn dĩ đã là người khác, nhưng tối nay anh lại giống như một Nhiếp VũThịnh thứ ba nữa. Bộ dạng anh hệt như một kẻ say khướt, nhưng cô biết anh khônghề uống một giọt rượu nào, có điều, dường như anh đã mất đi lý trí.
Anh lái xe dọc theo đườngcái, không bao lâu sau, xe đến một khách sạn cao cấp. Anh lái xe đến trước cửa,nhân viên ra mở cửa, anh xuống xe, cô cũng xuống theo, xe được nhân viên láivào bãi, còn anh đi thẳng đến quầy lễ tân, lấy chứng minh thư bảo muốn thuê mộtphòng có giường to. Lễ tân khó xử nói phòng giường to đã hết mất rồi, chỉ cònphòng cho những người hưởng tuần trăng mật. Cô nhân viền nhìn Đàm Tĩnh, mỉm cườinói: “Thật ra phòng trăng mật chỉ đắt hơn phòng giường to một chút, hơn nữa lạicó vị trí tốt, vô cùng yên tĩnh.”
Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Vậylấy phòng đó.”
Suốt cả quá trình ĐàmTĩnh chỉ yên lặng, vào thang máy, vào trong phòng, bên trong có đĩa hoa quả, cóhoa hồng, trên giường còn rải cánh hoa, đúng là phòng trăng mật. Rồi nhân viênlên đưa chìa khoá, nói rằng đã đỗ xe của anh ở vị trí A16 trên tầng hai bãi đỗxe. Nhiếp Vũ Thịnh bo cho nhân viên một chút tiền, đóng cửa lại.
Thấy Đàm Tĩnh vẫn sốt,anh mở tủ quần áo, lấy áo choàng tắm đưa cho cô: “Đi tắm trước đi!”
Bồn tắm rất lớn, nhưngcô đã buồn ngủ díp mắt, vội vàng ngâm mình vào bồn nước nóng, thấy khoan khoáiđến mức có thể ngủ được ngay. Mặc áo choàng tắm vào, cô bước ra, thấy Nhiếp VũThịnh đang ngồi trên sofa. Dưới ánh đèn, dáng vẻ anh vẫn quen thuộc như thế,nhưng lại xa lạ xiết bao, cô đột nhiên thấy lòng chùng xuống, dường như lại sắpxao xuyến.
Đàm Tĩnh lặng lẽ đứng trướcmặt anh, thấy anh ngẩng lên, cô nói: “Mười vạn.”
Anh thật sự không thểngờ cô lại mở miệng nói ra hai chữ này, chỉ biết ngơ ngác nhìn cô.
“Anh biết tôi cần tiềnmà, có lẽ anh vẫn… vẫn còn thích tôi. Vì thế, hôm nay anh muốn giữ tôi lại cũngđược thôi, tôi muốn mười vạn.”
Sắc mặt Nhiếp Vũ Thịnhlập tức đổi sang trắng bệch, không còn một giọt máu, vết bầm tím dưới cằm anhcòn chưa tan, lại sưng lên, khiến vẻ mặt anh nhìn vô cùng kỳ quái. Vào khoảnhkhắc ấy Đàm Tĩnh thật sự nghĩ anh sẽ bật dậy đánh cô, vì ánh mắt anh chợt trởnên sắc lạnh như dao, tựa hồ muốn khoét một lỗ trên người cô vậy. Nhưng cuốicùng anh không làm gì cả, chỉ nghiến răng gằn từng chữ: “Đàm Tĩnh, cô tưởng đếngiờ tôi còn để cô muốn gì được nấy sao?”
Dứt lời, anh đứng dậyxô cửa bỏ đi. Vào thang máy anh mới nhận ra mình đang run rẩy. Điều hoà trongthang máy thổi vù vù, khiến anh lạnh chưa từng thấy. Anh đi thang máy xuống tậntầng hầm để xe. Vừa lên xe, anh đã lần tìm hộp cứu thương, mở ra lấy cặp nhiệtđộ, bấy giờ mới ý thức được mình đang làm gì. Vốn dĩ anh định đợi Đàm Tĩnh tắmxong sẽ xuống lấy cặp nhiệt độ lên đo xem cô còn sốt không. Nhưng giờ tìm cặpnhiệt độ còn có tác dụng gì? Còn ích gì nữa?
Cặp nhiệt độ bị anh siếtchặt đến gãy đôi, thuỷ tinh cắm sâu vào lòng bàn tay anh, máu và thủy ngân chxuống, anh cũng không thấy đau. Cuối cùng câu nói của anh chỉ là một trò cười,hay một nỗ lực che đậy yếu ớt. Tại sao cô dám mở miệng đòi tiền anh? Chính vìcô biết rõ rằng, đến tận bây giờ, anh vẫn sẽ để cô muốn gì được nấy. Cô coimình là hàng hoá bán cho anh, lần trước cô đòi ba vạn, lần này lại muốn mười vạn.Cho dù vạn bất đắc dĩ, cho dù cô thật sự thiếu tiền, nhưng tại sao cô lại làmnhư thế, cứ như sợ rằng vẫn còn một chút hồi ức đẹp đẽ nào đó, cứ như sợ anhchưa thật sự nản lòng vậy?
Anh vô cùng hối hận,sau khi đi lòng vòng trên đường, tại sao lại đến chỗ cô. Vì biết rằng cô khôngcòn chỗ nào khác nữa, mà cô lại đang ốm. Khi thấy cô định trèo rào, anh khôngsao kìm được, vội dập thuốc chạy lại tóm lấy người phụ nữ to gan kia. Đúng vậy,anh hút thuốc, gần đây anh mới hút, bởi thực sự quá phiền muộn. Anh hối hận tạisao lại đưa cô đến khách sạn, vì biết cô không có nơi nào để ngủ nữa. Anh hối hậntại sao lại theo cô lên phòng, anh vốn chỉ định đưa chìa khoá phòng rồi đi. Anhchỉ muốn để cô tắm nước nóng, như vậy có tác dụng giúp hạ sốt. Anh định cặp nhiệtđộ cho cô rồi sẽ đi. Dù sao anh cũng không nên động lòng thương xót cô, bởi ngườiphụ nữ này có thể nắm lấy cơ hội nhỏ nhoi đó để giáng cho anh một đòn tàn nhẫnnhất.
Cho dù bảy năm trước vìnguyên nhân gì thì hiện giờ anh cũng tin chắc ít nhất hồi đó cô cũng nói mộtcâu thật lòng, đó là cô chưa bao giờ yêu anh. Năm đó nếu cô có chút xíu thậtlòng với anh, hẳn hiện tại cô đã không tuyệt tình đến mức đem tình cảm trongquá khứ làm vũ khí đả thương anh. Nụ hôn lúc chiều giống như một giấc mộng, anhcảm thấy căm ghét chính mình, tại sao mới có chút hy vọng mà đã kỳ vọng như vậy?Tại sao lại tự dối mình dối người rằng cô có nỗi khổ bất đắc dĩ? Tại sao khinhìn thấy cô rơi nước mắt, anh lại đau lòng?
Nhiếp Vũ Thịnh, mày làthằng ngốc, ngốc nhất thế giới này.
Rốt cuộc đến bao giờmày mới tỉnh ra?
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 55
Time : 22:50 Date : 29/05/26
U-ON
Ngu De 157 - Iwin 440 - Tai Game Gopet - Tai Ninja School - Game Phien Ban - Tai Iwin 298 - - Tai Gopet 124- Tai Khi Phach Anh Hung 157 - Tai Ngu De 157 - Tai Avatar 260
XtGem Forum catalog