Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Đàm Tĩnh đã được học vềhồi sức tim phổi, cô vừa đếm nhịp mạch vừa làm hồi sức. Không phải cô chưa baogiờ nghĩ đến việc này, chỉ là không ngờ nó lại đột ngột như thế. Cô vốn tưởngmình đã chuẩn bị tâm lý rất tốt, nhưng khi nó xảy ra, cô vẫn có cảm giác như trờiđất sụp đổ. Xe cấp cứu đến rất nhanh, bác sĩ đi theo lập tức đưa Tôn Bình lênxe, Đàm Tĩnh không biết mình đã lên xe thế nào, làm thế nào vào bệnh viện, cả khucấp cứu đầy những âm thanh hỗn loạn, khắp nơi đều là bệnh nhân và bác sĩ. Cô chạytheo chiếc giường đẩy, dép tuột lúc nào cũng không hay, Vương Vũ Linh nhặt lêngiúp cô rồi đuổi theo phía sau. Tôn Bình được đẩy vào phòng Cấp cứu, các bác sĩtrên xe cấp cứu thuật lại tình hình bệnh nhân: “Tôn Bình, nam, sáu tuổi, bị chứngFallot bẩm sinh, từng khám tại bệnh viện chúng ta, chưa có tiền nên chưa phẫuthuật…”
Vị bác sĩ kia dường nhưquay lại nhìn cô, Đàm Tĩnh lúc này đã hồn bay phách lạc, chẳng còn biết gì nữa.
Nhiếp Vũ Thịnh vừa mổxong thì bị gọi đi. Bình thường anh vẫn có thói quen ở lại chờ khâu lại vết mổxong mới đi. Nhưng hôm nay trợ lý của anh mới khâu được hai mũi, y tá đã chạyvào thông báo bên phòng Cấp cứu có việc gấp cần tìm anh nên anh đành ra trước,đi rửa tay, cởi áo phẫu thuật rồi tới phòng Cấp cứu. Phòng Cấp cứu lúc nào cũngồn ào như thế, âm thanh từ đủ các loại máy móc, tiếng bệnh nhân rên rỉ, tiếngbác sĩ xôn xao… Bác sĩ Lý trán mướt mát mồ hôi vừa thấy anh liền kéo lại: “Bệnhnhân của anh, giao cho anh đấy!”
“Cái gì?”
“Tôn Bình, bệnh nhân hạngmục CM của cậu.”
Nhiếp Vũ Thịnh sững người,nhìn đứa bé sắc mặt xám xịt nằm trên giường. Vì tim không bơm đủ máu nên cảgương mặt nó tím tái lại, dưới mặt nạ ôxy trông lại càng thêm yếu ớt.
Bác sĩ Lý nhanh chóngnói lại tình hình dùng thuốc và nhịp tim của bệnh nhân rồi đi cấp cứu cho ngườikhác.
Mọi việc bác sĩ Lý làmđều đúng, Nhiếp Vũ Thịnh nhìn màn hình thiết bị thấy không cần phải dùng thêmthuốc gì nữa, bèn hỏi y tá: “Người nhà bệnh nhân đâu?”
“Ở đằng kia ạ.”
Anh thấy Đàm Tĩnh cúi đầungồi đó, có lẽ không còn sức đứng dậy nữa, bên cạnh cô, một người phụ nữ đicùng đang ra sức an ủi. Chân cô có đến mấy vết thương lớn đang chảy máu, côkhông xỏ dép, chỉ để chân trần giẫm lên trên dép. Máu đã nhuốm cả nửa chiếc dépdưới chân cô, vậy mà vết thương vẫn không ngừng chảy máu, xem ra đã bị thứ gìđó rạch phải. Nhưng dường như cô không còn cảm giác gì nữa, chỉ ngây ngẩn nhìnngón tay mình.
Nhiếp Vũ Thịnh gắng lấygiọng thật bình tĩnh: “Người nhà của Tôn Bình.”
Đàm Tĩnh ngẩng lên nhìnanh.
“Tình hình bệnh nhân hiệnnay không được tốt, lát nữa y tá sẽ đưa giấy thông báo về bệnh tình, mọi ngườihãy suy nghĩ xem có làm phẫu thuật không. Có điều với tình hình hiện này, làmphẫu thuật cũng rất nguy hiểm. Xin hãy chuẩn bị tâm lý trước.”
Thân hình Đàm Tĩnh lắclư mấy cái, có lẽ đã bị mấy câu nói ấy đả kích nghiêm trọng. Nhiếp Vũ Thịnhkhông muốn nhìn thấy gương mặt tái nhợt của cô, bèn quay người toan bỏ đi.Không ngờ cô bỗng lao tới nắm lấy áo anh: “Cứu nó với! Cầu xin anh hãy cứu nó!”
“Đàm Tĩnh!” Cô gái kiagọi rồi tiến lại đỡ lấy cô. Các bác sĩ, y tá xung quanh đều giật mình, y táphòng Cấp cứu rất thường chứng kiến cảnh này, vội tới giải vây: “Ấy, chị đừnglo, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức! Chị buông bác sĩ ra để anh ấy còn đi cứu người.”
Nhưng nói gì Đàm Tĩnhcũng không buông, cứ túm chặt lấy chiếc áo khoác trắng của anh, ánh mắt đầy vẻthê lương, giọng nói khàn đặc lại: “Cầu xin anh hãy cứu nó! Tôi xin anh!” Cônói đi nói lại cũng chỉ có hai câu đó. Nhiếp Vũ Thịnh chưa từng thấy một ĐàmTĩnh điên cuồng như thế, cô thật giống một người điên, túm được áo anh là nắmchặt không buông. Móng tay cô cắm sâu vào cánh tay khiến anh đau khói, nhưngtrái tim anh còn đau hơn. Anh bỗng thấy chán nản và thất vọng khôn tả, bởi khinhìn thấy cô vật vã van vỉ điên cuồng như thế, cảm giác duy nhất của anh, lạilà xót xa.
Người phụ nữ anh từngyêu, người phụ nữ anh từng coi như châu báu, người phụ nữ từng khiến anh phảikhóc một cách đau đớn, người phụ nữ mà anh từng hàng nghìn hàng vạn lần nhủlòng phải căm hận, mãi đến bây giờ, mãi đến lúc này, anh mới hiểu, thì ra chỉ cầnnhìn thấy cô đau khổ, anh vẫn thấy xót xa.
Lại thêm nhiều người nữavây lại định kéo tay Đàm Tĩnh ra nhưng vô ích. Cô giống như dây tơ hồng vậy,tuy rất mỏng manh yếu đuối nhưng lại dai dẳng đến gần như liều mạng, một mựcbám chắc lấy cái cây duy nhất không buông. Cuối cùng y tá trưởng nhanh trí nói:“Nhanh lên, con chị tỉnh rồi! Chị mau đi xem xem!”
Đàm Tĩnh nghe thế lập tứcbuông tay ra khiến Nhiếp Vũ Thịnh loạng choạng, may có người bên cạnh đỡ, anh mớiđứng vững lại được. Những người khác nhân lúc đó kéo Đàm Tĩnh ra, Nhiếp Vũ Thịnhthấy gương mặt cô đã tái nhợt, ánh mắt trống rỗng đến tuyệt vọng. Móng tay ĐàmTĩnh cào rách tay anh, y tá bên cạnh nhìn thấy, buột miệng kêu “ối” một tiếng,y tá trưởng bèn đẩy Nhiếp Vũ Thịnh vào phòng trực, vừa đích thân lấy cồn i-ốtsát trùng cho anh, vừa di tăm bông thấm cho sạch, miệng lẩm bẩm: “Đúng là loạingười nào cũng có. Bác sĩ Nhiếp, anh sợ lắm phải không?”
Nhiếp Vũ Thịnh khôngnói gì, sắc mặt của anh cũng chẳng tốt hơn Đàm Tĩnh là bao, cũng hồn bay pháchlạc như thế. Y tá trưởng cứ ngỡ anh bị một phen hoảng sợ, bèn an ủi: “Phòng Cấpcứu loại người nào cũng có, hôm qua còn có một người uống thuốc tự tử, khi đưađến đây thì không cứu được nữa, nhưng người nhà anh ta cứ gây chuyện… suýt nữathì sập cả phòng Cấp cứu… Thời buổi này người nhà bệnh nhân cứ làm như bệnh việnnợ họ ấy… Bác sĩ có phải thần thánh đâu, chỉ có thể cố hết sức, có cứu được haykhông phải xem số mệnh…”
Xử lý xong vết thương,y tá trưởng dặn: “Xong rồi, trời nóng nên không băng cho anh, kẻo lại nhiễmtrùng. Lúc tắm thì lấy giấy bóng gói thức ăn bọc bên ngoài, tắm xong anh nhớbôi cồn i-ốt.”
Nhiếp Vũ Thịnh ngẩnglên nói: “Chị gọi người nhà bệnh nhân vào đi, để tôi nói chuyện một lát.”
“Có gì để nói chứ? Bị bệnhtim bẩm sinh mà không phẫu thuật ngay, lần lữa để con đến nỗi này còn gây chuyện.”
“Chị gọi cô ấy vào, tôicó chuyện muốn nói.”
Y tá trưởng vừa đi ra vừalẩm bẩm gì đó, một lát sau Đàm Tĩnh đi vào, cô không còn khóc nữa, nhưng cả ngườicứ đờ đẫn ra như mất hồn, cô gái dìu Đàm Tĩnh cầm dép giúp cô, chân cô vẫn cònchảy máu.
Nhiếp Vũ Thịnh thấy côgái kia vẫn khá bình tĩnh, bèn hỏi: “Cô là?”
Vương Vũ Linh, bạn củaĐàm Tĩnh.”
Nhiếp Vũ Thịnh cầm lấydép trong tay cô, nói: “Cô Vương, phiền cô tránh đi một chút, tôi có chuyện cầnnói với người nhà bệnh nhân.”
Vương Vũ Linh tò mòquan sát Nhiếp Vũ Thịnh, cảm thấy anh bác sĩ này nhìn rất quen, hình như gặp ởđâu rồi thì phải. Có điều vẻ mặt anh ta nghiêm nghị, tuy không có vẻ giận dữnhưng lại vô cùng lạnh lùng, cảm giác xa cách vạn dặm. Chỉ là không biết tạisao anh ta lại cầm lấy đôi dép của Đàm Tĩnh từ tay mình. Vương Vũ Linh đoán anhta có chuyện liên quan đến phương án điều trị, cần trao đổi với Đàm Tĩnh, nêndù lòng rất nghi ngờ, cô vẫn ra ngoài, tiện tay đóng luôn cửa lại.
Nhiếp Vũ Thịnh quay ngườilấy cồn i-ốt và băng cá nhân, cúi xuống xử lý vết thương cho Đàm Tĩnh. Vếtthương rất sâu, khi dính cồn vào rất đau, cuối cùng Đàm Tĩnh cũng rụt chân lạitheo bản năng, thẫn thờ nhìn anh.
“Đàm Tĩnh, cô biết rồiđấy, bệnh của con cô kéo dài đến hôm nay, rủi ro trong phẫu thuật cũng ngày mộtlớn hơn. Cô nhìn thẳng vào sự thực đi, mọi biện pháp cấp cứu đều đúng cả, nhưngnếu không phẫu thuật ngay thì cũng chỉ có thể làm chậm lại sự phát triển của bệnhtình mà thôi. Giờ cháu nó nhất định phải nhập viện, viện phí mỗi ngày có thế đếnhơn ba nghìn tệ, cô có bao nhiêu tiền, có thể nhập viện mấy ngày đây?”
Nước mắt cô nhỏ xuống đầuanh, qua lớp tóc chầm chậm thấm vào da đầu. Tay anh bất giác khựng lại, nước mắtcô thật nóng, thật ấm, như một mảnh vỡ của trái tim vậy. Anh hiểu cảm giác tannát con tim, anh cũng biết lúc này cô không phải đang rơi nước mắt, mà đang chầmchậm xé nát trái tim đã vỡ ra thành từng mảnh. Thì ra cô cũng biết đau lòng, vìmột người khác.
Trong vết thương của côcó cát, anh lấy nhíp tỉ mỉ gắp ra từng chút một, đương nhiên rất đau, nhưng côkhông hề xuýt xoa, chỉ nói: “Tôi có ba vạn.”
Là ba vạn lần trướcmình đưa? Anh mím môi lại theo bản năng, cố kìm nén cơn giận trong lồng ngực, dửngdưng nói: “Không đủ phí phẫu thuật.”
“Nhiếp Vũ Thịnh, tôixin anh…”
Anh lạnh lùng ngắt lờicô: “Tôi không cho cô tiền nữa đâu.”
Cô không nói gì nữa, chỉcúi đầu, tựa đóa bồ công anh bị mưa gió vùi dập.
Nhiếp Vũ Thịnh đã xử lýxong vết thương đáng sợ của cô, nếu sâu hơn, dài hơn chút nữa thì có lẽ phảikhâu vài mũi. Anh đặt miếng gạc sát trùng lên rồi xé băng dán lại, cuối cùngépvào cho cô. Làm xong anh mới thấy mình hơi ngốc ngếch, trước đây, anh từng quỳxuống đi giày cho cô, nhưng giờ làm lại thì thật ngốc. Lúc đi dép vào chạm phảivết thương, Đàm Tĩnh đau đến run rẩy. Vào khoảnh khắc ấy anh suýt chút nữa đãbuột miệng nói, Đàm Tĩnh, sao cô lại không biết chăm sóc mình như thế chứ?Nhưng lời đến đầu lưỡi anh lại nuốt ngược vào trong. Anh có tư cách gì để nóiđiều đó đây? Giờ quan hệ giữa họ chỉ sợ không bằng cả người đi đường. Thấy đôidép của cô toàn máu, anh tiện tay lấy giẻ lau sạch sẽ. Loại dép nhựa này đi vàochắc chắn sẽ cọ vào chân, dù không thành vết thương thì cô cũng không nên đi loạinày.
Cô từng là công chúa củaanh, phải sống trong cung điện, đi giày thủy tinh, đợi anh đến mời khiêu vũ.
Cung điện san hô đã sụpđổ từ lâu, những gì trong quá khứ chỉ còn là một đoạn hồi ức khó xử. Chỉ là anhkhông thể khống chế được bản thân, hễ sơ ý một chút, sự cảm thông lại trào lên,anh thường xuyên thấy xót xa cho cô, dù rằng từ lâu cô đã không cần anh xót nữarồi.
Anh đứng thẳng người dậy,nói với cô bằng giọng công việc: “Cô hãy lo tiền đi. Nằm viện hay phẫu thuậtcũng đều phải có tiền.”
“Tôi không nghĩ đượccách nào nữa.” Đàm Tĩnh đờ đẫn chấp nhận số phận, như một chú dê đang chờ bị mổthịt. “Ghim cài áo của anh tặng tôi cũng bán rồi… trong nhà không còn thứ gìđáng tiền cả… tôi cũng chẳng còn người bạn nào có thể vay tiền cả…”
“Vậy thì cứ nhập việntrước, cô đi nộp tiền đặt cọc đi. Nhưng khi dùng hết tiền, bệnh viện sẽ dừngthuốc, cô nên nghĩ cho kỹ.”
Cô đột nhiên ngẩng lênnhìn anh, trong mấy giây đó, anh gần như muốn ngoảnh mặt đi, không muốn nhìnvào mắt cô. Trong mắt cô ấm áp như cầu khẩn, bi thương, còn cả nỗi đau đớn sâusắc đến gần như tuyệt vọng mà anh không muốn thấy. Cô giống như con dã thú bịép tới đường cùng, ngay chút sức lực cuối cùng để giãy giụa cũng không còn nữa.Môi cô mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó, đúng lúc ấy, điện thoại của anhđổ chuông.
Gần như một loại bảnnăng, anh vội chộp lấy điện thoại, vừa hay có thể nhân cơ hội này tránh khỏiđôi mắt khiến người ta nhói lòng của Đàm Tĩnh.
Là Thư Cầm gọi: “Anh ăntối chưa?”
“Anh có ca cấp cứu, chắcphải mổ.”
“Dù thế cũng phải ăn chứ.Bác sĩ Nhiếp, em có thể đến đưa cơm, giao hàng toàn quốc đó.”
Anh hơi lúng túng, đôikhi Thư Cầm rất thích đùa, nhưng không biết vì sao hôm nay anh lại không muốnnhận điện của cô, đặc biệt là lúc này. Anh bất giác đưa mắt nhìn sang Đàm Tĩnhrồi nói: “Em đợi một chút, lát anh gọi lại sao.”
“Không tiện nói chuyệnà? Vậy em nói anh nghe cũng được. Bánh chẻo rau cần được không? Em sẽ mua thịtvề làm nhân bánh, ngon hơn mua ngoài nhiều, với cả bánh chẻo đưa đến viện, nếunguội anh có thể cho vào lò vi sóng hâm lại rồi ăn.”
“Thế nào cũng được.”Anh mở cửa đi ra ngoài nói với Thư Cầm. “Anh đang nói chuyện với người nhà bệnhnhân, không có việc gì thì anh ngắt máy trước đây.”
“Cũng được, vậy em đisiêu thị mua đồ. Tạm biệt anh!”
“Chào em.”
Anh ngắt máy, định thần,quay người lại, vừa đúng lúc thấy Đàm Tĩnh đi ra, sắc mặt cô vẫn tái nhợt như vậy,nhưng giọng nói không còn run nữa. Dường như vừa hạ một quyết tâm lớn, cô rấtbình tĩnh nói với anh: “Cảm ơn anh, bác sĩ Nhiếp, tôi sẽ đi gom tiền ngay, phiềnanh làm thủ tục nhập viện trước giúp tôi.”
Rồi không đợi anh nóigì, cô quay người đi ra ngoài hành lang, bóng cô đổ một đường dài thật dài dướiánh sáng của những ngọn đèn sáng cả ngày lẫn đêm. Anh nhìn theo bóng lưng cô,hiu quạnh tựa ngọn cỏ dại trong làn gió thu, mỏng manh đến mức cảm giác chỉ cầnchạm nhẹ vào là có thể vỡ vụn.
Kỳ thực, khi đi ra ĐàmTĩnh không hề có bất cứ cách nào để xoay tiền. Cô ngồi lại một lúc trong vườnhoa bệnh viện, nhưng có rất nhiều người đi qua đi lại, khiến cô không thể bìnhtĩnh được. Cô điểm lại hết một lượt tất cả người thân và bạn bè. Người thân… Từkhi mẹ qua đời, người bạn thân nhất của cô là Vương Vũ Linh, mà cửa hàng bánhngọt sắp khai trương đã ngốn hết sạch tiền tiết kiệm của cô ấy và Lương NguyênAn. Vừa rồi, suýt nữa cô đã thốt ra một câu đáng sợ, chỉ một chút nữa thôi, nếuNhiếp Vũ Thịnh không có điện thoại. Khi anh nhận điện, cô thầm cảm thấy may mắn,những đau khổ trong cuộc đời đã khiến cô trở nên ù lì chậm chạp, nhưng cô vẫnđoán được ai vừa gọi tới, là bạn gái của bác sĩ Nhiếp, người phụ nữ mà cô y tánói là rất xinh đẹp, người đã phỏng vấn cô vào công ty, Giám đốc Thư. Khi nhậnđiện, Nhiếp Vũ Thịnh thay đổi hẳn nét mặt, cô nghĩ, chắc vì anh rất để tâm đếnGiám đốc Thư.
Cô ấy và Nhiếp Vũ Thịnhmới thực sự xứng đôi, mọi cử chỉ hành động đều là người cùng đi trên một con đường,chứ không như cô và Nhiếp Vũ Thịnh, đã cách nhau trăm sông nghìn núi rồi. Có lẽđời này kiế này, cô không nên có bất cứ liên quan gì đến anh nữa.
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 54
Time : 03:06 Date : 27/07/26
U-ON