Old school Easter eggs.

Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Cô y tá đành nén lại lòng hóng hớt, thay thuốc xong rồi đi luôn. Năm giờ chiều là bệnh viện giao ca, lúc này Thịnh Phương Đình đã tỉnh hẳn, bắt đầu có sức trò chuyện. Mấy vị giám đốc sau giờ làm đều đến thăm anh, phòng bệnh bỗng chốc vô cùng náo nhiệt. Thấy Thư Cầm cũng tới, Phó giám đốc Trần đùa: “Giám đốc Thịnh, anh phải cảm ơn Giám đốc Thư cho tử tế đi. Người ta phải dùng đến quan hệ của bạn trai để tìm chủ nhiệm đến phẫu thuật cho anh đấy.”
“Là đồng nghiệp cả, cần giúp thì đương nhiên phải giúp thôi.” Thư Cầm cười, “Nhưng tôi chỉ mong cả đời mọi người đừng nhờ tôi việc này.”
Thịnh Phương Đình nói: “Dù thế nào cũng phải cảm ơn cô. Ủa, bạn trai cô đâu? Sao không vào cùng? Tôi phải cảm ơn người ta nữa.”
“Hôm nay anh ấy trực đêm, chắc là đi làm rồi.”
Phó giám đốc Trần xen vào: “Thế thì Giám đốc Thư tiện thể đi thăm anh ấy đi.”
“Đi làm thì có gì phải thăm?”
“Một ngày không gặp tựa cách ba thu, đi làm cũng nên thăm chứ!”“Đúng thế, đúng thế!”
Mọi người đều cười hùa theo, Thịnh Phương Đình có chút uể oải nói: “Mọi người đến thăm hay đến chọc tức kẻ cô đơn này đấy hả?”
Phó Giám đốc Trần cười: “Giám đốc Thịnh chóng khỏe lại rồi nhanh nhanh tìm lấy một cô bạn gái, mau kết hôn để chúng tôi tặng phong bì, thế là báo thù được rồi.”
Trước khi về mọi người đều căn dặn Đàm Tĩnh hãy chăm sóc tốt cho Thịnh Phương Đình, như thể cô là người nhà của anh thật vậy. Đàm Tĩnh chỉ cúi đầu vâng dạ. Khi mọi người về hết, Thịnh Phương Đình mới nói: “Cô mau về đi, ở đây có Tiểu Phùng rồi.”
Đàm Tĩnh đáp theo quán tính: “Vâng.”
Thịnh Phương Đình thấybuồn cười, nhưng vừa cười lại thấy bụng nhói đau, còn chưa kịp cười hết cỡ đãchuyển thành nhăn nhó. Anh nói: “Đừng rụt rè như vậy, ở công ty chúng ta là cấptrên cấp dưới, nhưng ở bệnh viện tôi lại phiền cô chăm sóc cả ngày, tôi phải cảmơn cô mới đúng. Còn nữa, cảm ơn cô đã đưa tôi vào viện, trên xe cấp cứu tôi cótỉnh lại một lúc, liền nhìn thấy cô.” Ngữ khí của anh vô cùng dịu dàng.
Đàm Tĩnh nói: “Không cógì, là điều tôi nên làm mà.” Dù là đồng nghiệp bình thường cô cũng sẽ đưa đi viện,huồng hồ giám đốc Thịnh từng giúp cô một việc lớn.
“Được rồi, cô về đi.”
Đàm Tĩnh cười: “Chàoanh, mai gặp lại.”
“Mai gặp lại.” ThịnhPhương Đình cũng cười, nghĩ đến việc mai lại được gặp cô, anh cảm thấy thật vuivẻ.
Đàm Tĩnh đi đón con rồivề nhà nấu cơm. Tôn Bình hớn hở hỏi: “Mẹ, hôm nay mẹ không phải tăng ca à?”
“Ừ.” Đàm Tĩnh cũng rấtvui, “Mười mấy ngày tới mẹ cũng không phải tăng ca.”
Ngày nào cũng đến bệnhviện chăm sóc Thịnh Phương Đình coi như đi làm, khi các bác sĩ giao ban xong,cô có thể về nhà, đây đúng là chuyến công tác tuyệt vời. Công việc đơn giản, lạikhông phải tăng ca, có thể đón Tôn Bình đúng giờ, hai mẹ con qua chợ mua đồ ănrồi cùng về nhà ăn cơm.
Đàm Tĩnh đang bận rộntrong bếp, bỗng nghe thấy tiếng Tôn Bình ở bên ngoài: “Bố về rồi.”
Đàm Tĩnh đang luôn tayđảo thức ăn chợt khựng lại, vội vàng tắt bếp gas bước ra ngoài. Cô thấy Tôn ChíQuân râu ria đầy mặt, quần áo bốc mùi, không biết mấy ngày rồi chưa thay nhưnganh ta không uống rượu. Nhìn thấy cô, anh ta chỉ hỏi đúng một câu: “Tiền đâu?”
Đàm Tĩnh quay sang bảoBình Bình: “Con ngoan, đi xem phim hoạt hình đi.”
Tôn Bình biết người lớncó chuyện muốn nói, ngoan ngoãn về phòng xem phim hoạt hình. Đàm Tĩnh lau tay,lấy ra một tấm thẻ ngân hàng: “Chỉ có một nghìn tệ thôi, mật khẩu là sáu số 0.Anh cầm dùng trước đi.”
“Tiền đâu?” Anh ta gầnnhư gầm lên, “Một nghìn tệ? Cô nghĩ đang đuổi bọn ăn mày đấy à?”
“Tôi đã chuẩn bị nămnghìn, nhưng trên đường bị trộm mất. Tôi đã báo án rồi, cảnh sát chỉ tìm lại đượcmột nghìn. Không tin anh có thể gọi cho cảnh sát…”
“Thôi đi Đàm Tĩnh, biếtlấy cảnh sát ra dọa tôi rồi đấy. Tôi nói cho cô biết, cô đừng có rượu mời khônguống lại uống rượu phạt. Cô tưởng tôi cần chỗ tiền đó của cô lắm sao. Cô khôngđưa tôi lấy của người khác.”
Đàm Tĩnh bỗng cảm thấymệt mỏi vô chừng: “Anh đòi người khác đi. Tìm Nhiếp Vũ Thịnh xem anh ta có đưakhông.”
Tôn Chí Quân khựng lại.Đàm Tĩnh nói tiếp: “Tôi hết cách rồi, thứ gì cần bán cũng đã bán cả. Một nghìnnày anh muốn lấy thì lấy, anh không muốn thì tôi cũng chịu. Còn chưa biết kiếmđâu ra tiền phẫu thuật cho Bình Bình đây. Bác sĩ nói, dù xin trợ cấp thì chúngta cũng phải bỏ ra 30% là hơn ba vạn tệ. Nhưng phương án trợ cấp này có rủi rolên tới 50%. Cũng có nghĩa tỷ lệ thất bại là 50 – 50. Anh bảo tôi chọn thế nàođây? Làm phẫu thuật, cần đến mấy trăm nghìn, tôi không có tiền. Xin trợ cấp, tỷlệ thành công chỉ 50%, có đến 50% khả năng con vào phòng phẫu thuật rồi sẽkhông thể ra được nữa. Không phẫu thuật thì không thể sống qua 10 tuổi…” Cô ngẩnglên nhìn Tôn Chí Quân với đôi mắt ầng ậng nước, “Anh nói xem tôi phải làm sao?Anh đi tìm Nhiếp Vũ Thịnh đi, tùy anh dùng cách gì, chỉ cần anh đòi được tiền củaanh ta, chỉ cần anh ta chịu đưa, tùy anh muốn thế nào thì thế.”
Cả căn phòng chìm trongtĩnh lặng đến lạnh lùng, Tôn Chí Quân trừng mắt nhìn Đàm Tĩnh, thấy cô quệt nướcmắt, anh ta hầm hầm nói: “Cô đừng có mơ!” Anh ta thò tay giật phắt tấm thẻ ngânhàng, quay người đi ra khỏi nhà, còn sập cửa đánh “rầm”, khiến cả căn nhà cũnát rung lên, vôi vữa trên tưởng lả tả tróc ra.
Tôn Bình rón rén đẩy cửaphòng rồi sợ sệt nấp sau cánh cửa, thò nửa cái đầu ra gọi: “Mẹ ơi…”
Đàm Tĩnh vội vàng launước mắt, lại ngồi xuống trước mặt con: “Sao thế, Bình Bình?”
“Con đói.”
“Mẹ đang làm cơm, sắpxong rồi.”
“Mẹ lại cãi nhau với bốà?”
“Không, bố lúc nào cũngnói to như thế, con biết mà. Được rồi, con chơi một lát nữa đi, mẹ đi xào rau.”
Tôn Bình túm gấu áo mẹ,nói nhỏ: “Mẹ, con nhớ chú Lương. Chú ấy sẽ đưa con đi công viên chơi.”
“Dạo này chú Lương bậnlắm. Đến Chủ nhật mẹ đưa con đi thăm chú ấy nhé?”
“Vâng ạ.” Tôn Bình chợtsáng mắt lên, “Mẹ cho con mấy hạt đậu đi. Bao giờ đậu nảy mẩm là sẽ đến Chủ nhật.”
Đàm Tĩnh vào bếp lấy mộtnắm đậu lớn, chọn một chiếc đĩa đổ chút nước rồi thả vài hạt vào đó, số đậu cònlại cho vào máy xay, đổ nước vào rồi ấn nút. Hôm nay không có canh, cô định làmít nước đậu tương cho Bình Bình uống, bã còn lại cũng xào được đĩa rau.
Tôn Bình bưng cái đĩathận trọng đặt lên bệ cửa sổ, rồi ngồi bên cạnh lẩm nhẩm, không biết đang nóiđiều gì, Đàm Tĩnh xào xong đĩa rau, ra khỏi bếp thấy nước đậu tương đã xong, liềnlấy bã ra để một bên để phơi. Cô rót nước đậu tương ra cốc, quấy thêm một chútđường, rồi gọi: “Bình Bình, ăn cơm thôi con.”
Tôn Bình trèo xuống khỏichiếc sofa cũ kỹ, đi rửa tay rồi ngồi vào bàn, ngoan ngoãn cầm đũa lên. ĐàmTĩnh vừa gắp thức ăn cho con vừa hỏi: “Bình Bình, con nói gì với hạt đậu thế?”
“Con đang ước.”
“Ước?”
“Chị Mai Mai bảo, trongtruyện cổ tích nước ngoài có một loại đậu thần kỳ, có thể mọc cao đến tận trời.Chỉ cần ôm lấy thân cây trèo mãi lên cao là sẽ gặp được người khổng lồ, còn córất nhiều báu vật nữa… Muốn gì có nấy.”
Đàm Tĩnh cười: “ThếBình Bình muốn có gì nào?”
Bình Bình toét miệng cười:“Con muốn có một trái tim khỏe mạnh… Mẹ, con muốn người khổng lồ thay cho contrái tim bị bệnh này bằng một trái tim khỏe mạnh. Như thế con sẽ khỏi ốm, mẹcũng không phải lo lắng nữa.”
Đàm Tĩnh lòng đau như cắtnhưng vẫn gượng cười: “Bình Bình, mẹ được cách. Mẹ sẽ nhờ bác sĩ chữa khỏi bệnhcho con.”
Vì đã hứa với Tôn Bìnhnên cuối tuần Đàm Tĩnh bảo với Thịnh Phương Đình rằng cô phải đưa con đi thămhai người bạn, sẽ không đến bệnh viện. Thịnh Phương Đình vô cùng kinh ngạc, anhkhông ngờ cô đã kết hôn, càng không thể ngờ cô còn có một đứa con. Trong thoángchốc, anh bỗng thấy hơi hụt hẫng, lòng trào lên một cảm giác khó tả. Anh khônghiểu nhiều về Đàm Tĩnh, cũng chưa hề hỏi han về cuộc sống riêng tư của cô, hồsơ của Đàm Tĩnh chỉ qua tay Thư Cầm, thậm chí anh còn chưa đọc sơ yếu lý lịch củacô mà đã quyết định điều người này sang bộ phận Kế hoạch. Thật sự, anh chẳng biếtgì về cô cả.
Anh rất ngạc nhiên về cảmxúc của bản thân, nhưng vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nói: “Đi cùng con làviệc quan trọng. Mấy hôm nay cô cũng vất vả rồi, cuối tuần cứ đi chơi với concho vui. Đúng rồi, bé là trai hay gái?”
“Con trai anh ạ.” Nhắcđến con trai, Đàm Tĩnh lại để lộ vẻ hân hoan khó giấu, ý cười lồ lộ trong từngkhóe mắt nét mày, Thịnh Phương Đình chưa bao giờ thấy cô vui vẻ như vậy, phần lớnthời gian cô đều buồn bã, u sầu.
“Cô đi đi, chơi vuinhé!”
Phòng bệnh không có ĐàmTĩnh vẫn yên tĩnh như thế, bởi khi cô có ở đây cũng không cảm nhận được sự tồntại của cô. Thế nhưng hễ anh cần, cô sẽ lập tức xuất hiện bên cạnh anh. Khiđang truyền dịch, anh thường thiu thiu chợp mắt một lúc, tỉnh dậy sẽ thấy ĐàmTĩnh yên lặng ngồi trên ghế, chăm chú trả lời mấy bức thư điện tử bằngnotebook. Chiếc notebook này do công ty trang bị cho, là máy secondhand thải từbộ phận IT bởi chức vụ của cô không được dùng đồ mới. Dù chỉ là máy secondhandnhưng cũng được cô lau chùi sạch sẽ, dường như bất cứ thứ gì của mình cô đều trântrọng như vậy.
Anh từng thấy cô gom nhữngtờ giấy A4 chỉ còn một mặt trắng lại, cắt thành từng miếng nhỏ để làm giấy ghichú. Không phải cô keo kiệt, mà chỉ là quý trọng mọi thứ, có lẽ chỉ những ngườigia cảnh nghèo khó mới có được sự cẩn thận đó. Nhưng những khi cần cô vẫn rất rộngrãi, tiền xe cấp cứu là cô bỏ ra không chút nhíu mày, phải mấy ngày sau cô mớicộng cả phí thuê hộ lý để kết toán với phòng Tài vụ. Hai hôm nay Thịnh PhươngĐình đã có thể lên mạng check mail, nhưng bác sĩ chỉ cho phép anh lên mạng mộtlúc rồi thôi. Trong cả danh sách mail dài ngoằng, anh thấy toàn tên Helen, xemra tuy cô ở ngoài bệnh viện nhưng vẫn hoàn thành công việc của mình, không đểngười khác phải làm thay.
Thịnh Phương Đình cảmthấy mình đã nghĩ đến Đàm Tĩnh hơi nhiều. Thật ra, động cơ ban đầu của anh khinhận Đàm Tĩnh vào bộ phận Kế hoạch không hề trong sáng. Người như thế nà làm việcbán mạng cho bạn? Chính là người biết rõ mình không xứng đáng với chức vị đó.Loại người này an toàn, hữu dụng, là con tốt tốt nhất trong công ty, họ có thểlàm bia đỡ đạn cho bạn bất cứ lúc nào, hy sinh rồi còn cảm kích bạn, vì bạn đãcho họ mọi thứ hiện tại, với họ, bạn chính là ông trời.
Nhưng lúc này ThịnhPhương Đình lại cảm thấy mình đã sai. Đàm Tĩnh đúng là rất thành thực, rất hữudụng, bảo gì làm nấy. Con tốt này anh ém vừa kỹ vừa xa, nhưng chưa kịp đem radùng thì bản thân anh đã bị bối rối. Lại không phải bởi nguyên nhân nào khác màchính vì cô đã đem đến cho anh một cảm giác lạ lùng, trước nay chưa từng có, thậmchí khiến anh sợ hãi. Cảm giác đó giống như ngồi trên chiếc ô tô không cóphanh, bạn không biết chốt an toàn nằm ở đâu. Tốc độ quá nhanh, nhanh đến mứcanh chưa kịp suy nghĩ gì thì đã không thể xuống xe nữa rồi.
Thịnh Phương Đình thấymình phải tính lại ván cờ. Một con tốt chỉ nên là một con tốt, anh không thể đợingười ta lợi dụng sơ hở mất kiểm soát của mình để bắt tướng được. Nhân lúc vẫncòn khống chế được cục diện, anh phải mau chóng giành lại quyền chủ động.
Thịnh Phương Đình quyếtđịnh không nghĩ tới Đàm Tĩnh nữa, coi cô như một cấp dưới bình thường. Anh nằmxuống giường nhắm mắt lại, bỗng trong đầu lại hiện lên hình ảnh những ngón taython dài của Đàm Tĩnh đang nhẹ nhàng cầm chiếc khăn ấm lau mặt cho anh.
Đàm Tĩnh đưa Tôn Bình đếncửa hàng mới của Lương Nguyên An và Vương Vũ Linh. Trước khi đi cô đã gọi báotrước nên Vương Vũ Linh ra bến xe buýt đợi sẵn. Vừa gặp Tôn Bình, Vương Vũ Linhliền bế xốc cậu bé lên, cười hỏi: “Bình Bình có nhớ cô Vương không?”
Tôn Bình nói to: “Nhớ ạ.”
“Ồ, ngoan quá!”
Cửa hàng vẫn trong giaiđoạn trang trí, nhưng về cơ bản thì đã xong, lò nướng mới mua cũng đã chuyển đến,bên ngoài vẫn bọc một lớp ni lông, đề phòng trong tiệm đang sơn tường sẽ dây bẩnlên lò nướng. Lương Nguyên An đang giám sát công nhân làm việc, Tôn Bình vừanhìn thấy anh liền gọi to: “Chú Lương!”
“A, Bình Bình đến rồi đấyà? Mau ra ngoài đi, ở đây mùi hắc lắm, không tốt cho trẻ con.”
Mấy người bèn ra ngoàinói chuyện. Xung quanh đây toàn là chung cư, người qua kẻ lại rất đông, cách đókhông xa còn có một siêu thị. Đàm Tĩnh quan sát rồi nhận xét: “Khu này tốt thật.”
“Đúng vậy, mở tiệm bánhở đây rất thích hợp. Trong siêu thị cũng có lò làm bánh mì, nhưng bánh của hkhông ngon.” Vương Vũ Linh phấn khích nói, “Đàm Tĩnh, cậu yên tâm, cửa hàng củabọn tớ nhất định sẽ ăn nên làm ra.”
Đàm Tĩnh chỉ mím môi cười,Lương Nguyên An nói: “Nào, về nhà ngồi một lát đi. Bọn tôi trả nhà cũ, thuê mộtcăn nhà gần đây rồi, cậu chưa tới đúng không?”
“Ừ, chúng ta đi nào.”
“Mua quả dưa hấu về ănđi, trời nóng quá.”
Lương Nguyên An bế TônBình, Vương Vũ Linh ôm dưa hấu, Tôn Bình ở trong lòng Nguyên An còn quay sangnói chuyện với Vương Vũ Linh. Vương Vũ Linh rất thích trẻ con, cô chọc cho BìnhBình cười tít. Đàm Tĩnh đi đằng sau nhìn cảnh đó bỗng thấy xót xa. Ba người họthật giống gia đình, một gia đình bình thường giản dị. Còn cô lại chưa bao giờcho con trai được hưởng sự ấm cúng đó.
Vào nhà, Lương NguyênAn đem dưa hấu đi rửa, cắt thành miếng rồi mang ra mọi người cùng ăn. Thấy TônBình ăn từng miếng nhỏ, Lương Nguyên An buột miệng khen: “Đàm Tĩnh, cậu xemBình Bình lịch sự chưa kìa, giống như cậu ấy, ăn uống không hề gây ra tiếng động.Con người ta ăn dưa hấu cứ xì xì xụp xụp, còn Bình Bình ăn dưa hấu mà cứ nhưthêu hoa.”
Đàm Tĩnh phì cười, VũLinh sực nhớ ra: “Đúng rồi, hai hôm trước tớ gặp Tôn Chí Quân.”
Đàm Tĩnh thoáng sững sờ,rồi bình tĩnh hỏi: “Cậu gặp anh ta ở đâu?”
“Ở bên ngoài trung tâmbán đồ điện gia dụng, anh ta đi cùng một nhóm bốc vác, có vẻ như đang đợi việc.”Vương Vũ Linh thắc mắc, “Không phải anh ta lái xe cẩu hàng sao?”
Đàm Tĩnh vẫn chưa choai biết chuyện Tôn Chí Quân đánh nhau bị đuổi việc. Giờ Vương Vũ Linh hỏi đến,cô đành trả lời vắn tắt “Anh ta không làm việc đó nữa rồi.”
“Tại sao? Lái xe cẩu làcông việc nhẹ nhàng, lại kiếm được nhiều.” Vương Vũ Linh không hiểu, “Anh ta đúnglà chẳng ra gì, việc nhẹ nhàng không làm lại chạy đi bán sức. Tớ thật không hiểusao cậu lại lấy anh ta, hai người quá chênh lệch.”
Đàm Tĩnh cúi đầu: “Cógì mà xứng với không xứng, cũng chỉ là sống qua ngày thôi mà.”
“Anh ta là người để sốngcùng sao? Dù sống qua ngày cũng phải xem có xứng không chứ. Cậu có học thức thếnày, học đến mấy năm đại học, còn anh ta cứ như Trương Phi, cấp hai cũng chưaxong, đứng cạnh cậu chẳng giống vợ chồng chút nào. Đã thế lại còn rượu chè, cờbạc, kiếm được chút tiền cũng không đủ cho mình anh ta. Anh ta chưa bao giờquan tâm đến cậu và Bình Bình. Tớ không hiểu làm thế nào mà cậu chịu đựng đượcanh ta. Loại chồng như thế thà không có còn hơn.”
Đàm Tĩnh đột nhiên nói:“Anh ta không phải người xấu… Khi tớ khó khăn nhất anh ta đã giúp tớ. Lúc sinhBình Bình, tớ bị đẻ khó, ra máu nhiều, không có tiền mua huyết tương, anh ta đãtruyền cho tớ 400cc máu. Bình Bình vừa sinh ra đã mang bệnh, nằm trong lồngkính đến bảy tám ngày, ngày nào cũng mất hơn nghìn tệ. Khi tớ và Bình Bình raviện, tiền thuốc thang cộng lại mất đến hơn hai vạn tệ, chút tiền tích góp đượctrước khi cưới của anh ta đều tiêu hết cho tớ và Bình Bình. Hồi đó để cứu BìnhBình, anh ta đã đi khắp nơi vay tiền… Mạng của tớ và Bình Bình đều do anh ta cứu…”
“Ai dà, đó là điều nênlàm mà. Vợ con mình lẽ nào anh ta không nên nghĩ cách sao? Thế thì anh ta cócòn là đàn ông nữa không?”
Đàm Tĩnh cúi đầu khôngnói gì nữa.
Vương Vũ Linh hậm hực:“Tại cậu quá mềm lòng. Dù hồi đầu anh ta tốt, nhưng mấy năm nay anh ta có tráchnhiệm gì với cậu, với Bình Bình không? Chưa bao giờ quan tâm đến vợ con, cảngày chỉ biết cờ bạc rượu chè, thua thì về nhà đòi tiền cậu. Cứ cho là cậu nợanh ta chăng nữa thì cũng đã trả hết lâu rồi.”
Đàm Tĩnh vẫn không lêntiếng. Có lẽ món nợ tiền bạc cô đã trả hết, nhưng có những món nợ mãi mãi khôngbao giờ trả được.
Ăn xong dưa hấu, VươngVũ Linh mang ra một tập chứng từ, bảo là muốn báo cáo lại tình hình cửa hàng,Đàm Tĩnh hơi ngại, nói: “Hai cậu cứ làm là được rồi, không cần phải nói với tớ.”
“Tiền bạc phân minh, áitình sòng phẳng. Cậu đầu tư hơn một vạn, nói thế nào cũng là cổ đông. Giờ sắptrang trí xong rồi, đương nhiên phải báo cáo với cậu.” Vương Vũ Linh cẩn thậntính từng khoản cho cô nghe, tiền thuê nhà, tiền trang trí, tiền mua thiết bị,rồi tiền đầu tư sau khi chính thức đi vào hoạt động.
Tổng số tiền cũng rấtđáng giật mình, Vương Vũ Linh nói: “Số tiền bọn tôi có cộng với hơn một vạn củacậu đã dùng hết rồi, không còn thừa đồng nào cả. Nhưng đi vào hoạt động là đượcrồi, bắt đầu hoạt động thì sẽ có vốn lưu động. Nếu nửa cuối năm làm ăn tốt thìtrước Tết có thể chia lợi nhuận rồi.”
Đàm Tĩnh cười: “Các cậulàm tốt là tớ yên tâm.”
Trong khi hai người bọnhọ nói chuyện, Lương Nguyên An chơi với Tôn Bình, cho bột mì vào khuôn, khi đổra sẽ thành hình các con thú rất đẹp. Tôn Bình cười thích thú, cầm phô bánh chạylại: “Mẹ ơi, mẹ ơi! Nhìn bánh con làm này!”
“Chậm thôi, đừng có chạy!”Dường như để chứng minh lời cô, Tôn Bình bỗng vấp một cái ngã lăn ra đất. ĐàmTĩnh luống cuống chạy lại bế con lên, thấy sắc mặt cậu bé tái mét, toàn thânrun rẩy, gần như không thở nổi nữa. Đàm Tĩnh đặt con nằm nghiêng trên mặt đất rồigập tay chân con lại để đảm bảo hô hấp bình thường. Đàm Tĩnh lo lắng ấn tay lênmạch đập của con trai, thấy Lương Nguyên An và Vương Vũ Linh đều sợ đến ngâyngười ra đó, cô không kìm được to tiếng hét: “Mau gọi cấp cứu đi!”
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 54
Time : 11:31 Date : 28/05/26
U-ON