|| Game Crack || Game Java || Game Android
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hotmSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
“Đúng vậy, phònglàm việc của bác sĩ Nhiếp ở ngay phòng thứ hai bên trái hành lang,nếu tìm không thấy, chị cứ hỏi phòng trực y tá.”
Mấy giây sau, ĐàmTĩnh mới nghe thấy giọng nói khàn đặc của mình: “Bác sĩ Nhiếp làngười phụ trách chương trình này?”
“Chủ nhiệm khoaNgoại Tim mạch, bác sĩ Phương của chúng tôi là người phụ trách chươngtrình, nhưng bác sĩ Nhiếp là người phụ tra
ch các công việcchuẩn bị bước đầu.”
“Hôm nay tôi đang đilàm.”
“Không sao, thế nàyđi, tôi cho chị số điện thoại phòng làm việc của bác sĩ Nhiếp, chịcó thể gọi điện xin tư vấn xem sao, rồi trực tiếp hẹn thời gian vớibác sĩ Nhiếp.”
Gác điện thoạixuống, nhưng cô không có dũng khí gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh, sau khiđã chọc giận anh như vậy. Cô biết rõ ràng lần trước cô tìm anh đòitiền, đã làm cho anh phẫn nộ đến cực điểm. Cô không còn mặt mũinào, cũng không có dũng khí gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh, càng khôngdám đến bệnh viện tìm anh.
Sắp hết giờ làm,phía bệnh viện lại gọi điện thoại tới khiến Quản lý cũng phải đưamắt nhìn cô. Đàm Tĩnh biết trong giờ làm việc không được nghe điệnthoại, nhưng điện thoại từ bệnh viện gọi đến, chẳng ai nỡ cấm cônghe. Cô đành cắm đầu rảo bước đi về phía điện thoại.
“Xin chào, tôi làĐàm Tĩnh.
Đầu dây bên kia imlặng một giây, nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy một giọng nói vừa lạvừa quen: “Xin chào, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh.”
Cô ngây người, cónằm mơ cô cũng không nghĩ giờ phút này lại nghe được giọng nói củaanh. Bàn tay cô nắm chặt lấy ống nghe đến toát cả mồ hôi, cô chột dạnhớ đến câu nói Tôn Chí Quân tối qua, không khỏi sợ hãi.
Nhưng giọng nói củaNhiếp Vũ Thịnh rất lạnh lùng, chỉ thuần túy một giọng điệu côngviệc: “Chiều nay, đồng nghiệp của tôi đã gọi điện cho cô, nói đếnviệc chúng tôi có một đề tài nghiên cứu mới, muốn lấy Tôn Bình làmbệnh nhân thử nghiệm để nghiên cứu.”
Cô nghệt ra một látrồi mới lí nhí đáp: “Đúng vậy.”
“Tôi nghĩ cô cũngkhông muốn đến bệnh viện nói chuyện trực tiếp với tôi, nên tôi sẽgửi cho cô tài liệu liên quan, cô xem xong rồi cân nhắc xem thế nào.”
Đầu óc cô trốngrỗng, mỗi lần gặp Nhiếp Vũ Thịnh, cô luôn luôn ở trong tình trạngmáu không lên não, như bị thiếu ôxy vậy. Đến giọng nói của cô khi nóichuyện với anh cũng lúc xa, lúc gần, làm người ta nghe không rõ. Côkhông biết anh đang nói gì nữa, hình như là nói về bệnh tình của TônBình, nhưng cô yếu ớt nghĩ, thà rằng cả đời không phải thảo luậnvới anh về vấn đề này.
“Cô thấy thế nào?”
Thực ra cô đã đểsót mất rất nhiều câu, nên biết “Hả” một tiếng, hoàn toàn không hiểugì cả.
Anh im lặng mộtthoáng, rồi lại cất tiếng, giọng điệu càng thêm phần căm ghét: “Tôivừa mới nói, cô có email không, tôi sẽ gửi thẳng vào hộp thư của cô,bởi vì tài liệu rất nhiều.”
“Có.” Cô đã nhận raanh hoàn toàn không muốn nói chuyện với cô chút nào, kỳ thực cô cũngchẳng muốn nói nhiều với anh. Cô vội vàng đọc cho anh địa chỉ email,đó là hòm thư lần trước khi gửi bản tường trình cô đăng ký tạm trênmạng, phía trước là hai chữ cái đầu trong tên “Bình Bình” cộng thêmngày sinh nhật của Tôn Bình.
“Được rồi, tôi sẽgửi ngay cho cô.”
Cô khẽ đáp: “Cảmơn.”
Anh khách khí mà xalạ đáp: “Không cần cảm ơn, đây là công việc của tôi.”
Cô đặt điện thoạixuống đi ra phát hiện Quản lý đang đứng cạnh quầy thu ngân, còn cómột vị khách đang chờ thanh toán. Một buổi chiều nhận hai cuộc điệnthoại, cô chột dạ, vội vã quay trở lại vị trí làm việc. Thầm nghĩ,thôi khỏi nói chuyện email với Quản lý, kẻo anh ta lại thấy chuyệnriêng của cô quá nhiều. Đằng nào anh ta cũng bảo chỉ dùng hòm thư đóchút thôi, chắc sẽ không thay đổi mật mã, nếu sau này tổng công ty cógửi tài liệu đến, chắc Quản lý cũng đã nói với người ở tổng côngty đổi sang hòm thư của anh ta rồi. Mà lỡ như anh ta có đổi mật mãthì đến lúc đó nói với anh ta cũng chưa muộn.
Cô biết con ngườiNhiếp Vũ Thịnh, tuy rất ghét cô, nhưng nếu là chuyện liên quan đếncông việc, chắc chắn anh sẽ công tư phân minh, đã nói gửi ngay tàiliệu cho mình, chắc hẳn sẽ gửi cho mình một cách nhanh nhất. Vìthế, vừa tan làm, còn chưa kịp ăn, cô đã vội vàng đi thẳng đến quánnet, thuê một máy tính, rồi mở email ra.
Sai mật mã, khôngngờ Quản lý lại đổi mật mã nhanh như vậy. Cô nghệt ra, thoáng do dựgiữa hai lựa chọn, gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh báo anh phải thay đổihòm thư email khác, hay gọi điện cho Quản lý hỏi mật mã mới.
Gọi điện thoại choNhiếp Vũ Thịnh nhờ anh gửi lại lần nữa, cô làm gì có dũng khí đó.Cầm của Nhiếp Vũ Thịnh ba vạn tệ, cô vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thầnmuốn đến đâu thì đến, thế nhưng từ sau khi Tôn Chí Quân ra lời cảnhcáo, bản năng mách bảo cô, càng tránh xa Nhiếp Vũ Thịnh càng tốt,tốt nhất là không liên quan gì đến anh cả. Cho dù không thể làm được,nhưng cô cũng không muốn gọi cho anh chút nào.
Cô cũng không hềmuốn gọi điện thoại cho Quản lý, ngày mai Quản lý lên tổng công ty trìnhdiện rồi, gần đây anh ta lại có vẻ rất không hài lòng về cô. Tan làmrồi còn làm phiền anh ta vì một chuyện nhỏ nhặt, chắc chắn anh tasẽ không vui. Sau khi lên tổng công ty, Quản lý sẽ có hòm thư nội bộ,hòm thư này là mình đăng ký, anh ta chắc cũng không dùng đến nữa.Nghĩ đến đây, cô nhấn luôn chuột vào phần tìm lại mật mã.
Mật mã tìm lại rấtnhanh chóng, cô lập mật mã mới, rồi mở email, nhìn thấy có hai bứcthư mới, một cái tiêu đề rất đơn giản, là “Tài liệu liên quan đếnphẫu thuật”, thoạt nhìn biết ngay của Nhiếp Vũ Thịnh gửi. Tiêu đềbức thứ hai bằng tiếng Anh, cô cứ tưởng đó là quảng cáo, nhưng nhìnthấy địa chỉ hòm thư người gửi có đuôi là chữ viết tắt tên công ty,đây rõ ràng là thư nội bộ của công ty, cô nghĩ chắc chắn là gửi choQuản lý. Cô vốn không định xem trộm thư của Công ty gửi cho Quản lý,định tắt giao diện đi, bỗng liếc thấy trong bức đó có từ “DAM TINH”,đúng là tên của cô. Cô ngây ra nhi bức thư, tiêu đề hóa ra là trả lờithư liên quan đến việc kiến nghị cho DAM TINH nghỉ việc.
Cô thoáng ngẩnngười, đã thấy tên mình trên đó, cô không thể không mở ra, bức thưtoàn tiếng Anh, tiếng Anh của người viết thư rất lưu loát, tuy chỉ cóvẻn vẹn vài dòng nhưng cũng đủ khiến Đàm Tĩnh xem mà lạnh cả sốnglưng. Phía dưới bức thư này là một file đính kèm bằng tiếng Trung kýtên Quản lý. Quản lý kiến nghị Quản lý khu vực cho Đàm Tĩnh nghỉviệc, đồng thời nói rõ nguyên nhân tại sao lại qua mặt Cửa hàngtrưởng là vì Cửa hàng trưởng che đậy cho Đàm Tĩnh, còn liệt kê hàngloạt nguyên nhân như Đàm Tĩnh đi muộn về sớm, lạm dụng công quỹ. Vềviệc lạm dụng công quỹ chính là chuyện cô thay Lương Nguyên An trảtiền bánh ga tô, nhưng những việc chi tiết cụ thể liên quan tới chuyệnLương Nguyên An, bao gồm cả việc Lương Nguyên An và Vương Vũ Linh đã thôiviệc thì Quản lý không nhắc đến một chữ nào.
Đàm Tĩnh hoa hết cảmắt, thầm nghĩ mình không hề đắc tội với Quản lý, tại sao anh talại đâm sau lưng mình như vậy, không chỉ nói quá lên, còn nói cách xửlý của Cửa hàng trưởng là che đậy.
Nhớ lại những thayđổi về thái độ của anh ta với mình gần đây, cô càng thấy khó hiểu.Cô máy móc di con chuột trên màn hình, thấy phía dưới còn nhiều bứcthư nữa, phần đuôi của địa chỉ email người gửi đều là hòm thư côngty, nhưng không phải của Quản lý khu vực. Đến nước này rồi, cô cũngkhông sợ gì nữa, chỉ muốn tìm ra câu trả lời. Mở thư ra xem, thấyđều là của một người tên “Thịnh Phương Đình” gửi cho Quản lý, một bứcthư yêu cầu anh ta dịch một email của công ty sang tiếng Anh, còn cómột bức nói rõ chức vụ của anh ta sẽ được quyết định bởi trình độtiếng Anh, đồng thời khen bản tường trình lần trước Quản lý viếtrất tốt.
Đàm Tĩnh thấy phíadưới một bức thư đều có kèm theo chức vụ và địa chỉ số điện thoạiliên lạc của Thịnh Phương Đình, chính là giám đốc phòng kế hoạchcủa tổng công ty. Tuy là người sống nội tâm và an phận nhưng cô khônghề ngốc. Nối tất cả các sự việc lại với nhau, cô chợt hiểu tại saoQuản lý ghét mình đến vậy, thậm chí trước khi được điều lên tổngcông ty còn tìm mọi cách đuổi việc mình. Hóa ra chức vụ này vốnkhông thuộc về anh ta, bây giờ anh ta sắp được điều lên tổng công tyrồi, chắc chắn rất sợ cô nói hết đầu đuôi sự việc ra, nên không ngạidùng đủ mọi thủ đoạn đâm sau lưng cô, còn muốn đuổi việc cô nữa.
Đàm Tĩnh thấy ấmức trong lòng, thầm nghĩ mình vốn chỉ dịch hộ cho Quản lý bản tườngtrình đó, không ngờ anh ta lại lấy oán trả ơn, rắp tâm đuổi việcmình. Cô không nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức viết một bức email bằngtiếng Anh cho người tên Thịnh Phương Đình đó, nói rõ đầu đuôi sựviệc, khẩn cầu đối phương giải thích giúp mình với Quản lý khu vực,cho cô được tiếp tục làm việc, viết xong cô nhấn chuột gửi đi, thầmnghĩ Thịnh Phương Đình là cấp giám đốc, chắc chắn sẽ biết phân biệtphải trái đúng sai, trả lại sự trong sạch cho mình.
Gửi xong thư, cô lạixem kỹ bức thư Nhiếp Vũ Thịnh gửi, bên trong toàn những nội dung vềhọc thuật và chuyên môn, liệt kê hết những rủi ro và điều kiện củaca mổ. Đầu tiên, đọc thấy công ty thiết bị y tế đó sẽ hỗ trợ mộtphần kinh phí phẫu thuật, cô mừng lắm, sau đó lại thấy Nhiếp VũThịnh liệt kê hàng loạt những rủi ro gặp phải so với phương phápphẫu thuật truyền thống, sau khi xem hết tất cả các file đính kèm, cômới hiểu, hóa ra công ty đó hỗ trợ tiền là vì phương án phẫu thuậtnày còn chưa hoàn thiện, rủi ro quá cao.
Lòng Đàm Tĩnh vôcùng buồn bã, cô biết với thu nhập hiện tại, cô không có cách nào gomđủ tiền mổ cho Bình Bình. Mỗi lần tới bệnh viện, bác sĩ đều khuyênphải mau chóng làm phẫu thuật, thỉnh thoảng vận động mạnh một chút,Tôn Bình lại bị khó thở do thiếu ôxy, môi tím ngắt đi. Thấy con nhưvậy lòng cô đau như dao cắt, thầm hiểu chuyện này không thể kéo dàiđược nữa, nếu còn lần lữa, e rằng sẽ thực sự không cứu nổi. Nhưngnếu như chấp nhận khoản tiền hỗ trợ, thì lại phải đương đầu vớibấy nhiêu rủi ro, điều này cô thật không dám tưởng tượng, cũng khôngdám gánh chịu.
Cô ngây ra nhìn nhữngtài liệu trên màn hình, bên cạnh phía trước, phía sau, mọi người đềuđang chơi điện tử, có người đeo tai nghe lắc lư, có người gõ bàn phímnhanh thoăn thoắt, lại có người một tay hút thuốc, một tay di chuộtmáy tính. Không khí trong quán net rất bức bối, lại mở điều hòa nêncàng thêm ngột ngạt, mùi thuốc, mùi mồ hôi, mùi chân thối, mùi gìcũng có. Đàm Tĩnh chống tay vào trán, cảm thấy huyệt Thái dươngbỗng dưng giật liên tục, đứng trước lựa chọn khó khăn nhường này, saocô có thể dễ dàng quyết định được đây?
Trên màn hình cómột biểu tượng nhấp nháy, cô ngây ra một lúc, mới phát hiện có thưmới, liền quay trở lại trang chủ hòm thư, thì ra là thư trả lời củaThịnh Phương Đình. Vẫn dùng tiếng Anh, anh ta nói anh rất ngạc nhiênvà kinh hãi trước sự việc này, hy vọng có thể lập tức gặp mặt côđể tìm hiểu rõ ngọn ngành, đồng thời nói hiện anh vẫn đang làm thêmgiờ ở công ty, hy vọng Đàm Tĩnh có thể đến văn phòng gặp mặt ngaylập tức.
Đàm Tĩnh nghĩ, mìnhgửi thư cho vị giám đốc này có vẻ hơi đường đột, nhưng trong cảchuyện này cô trong sạch, cô chẳng sợ gì cả, bèn trả lời rằng mìnhsẽ đến văn phòng anh ngay.
Đàm Tĩnh chưa baogiờ đến tổng công ty, lần theo địa chỉ tìm tới, cô mới phát hiện đólà một tòa nhà văn phòng rất hoành tráng, cô đứng ở quầy tiếp tândưới sảnh mượn điện thoại gọi cho Thịnh Phương Đình, anh lập tứcnói: “Đã quá giờ tan làm rồi, vào thang máy phải quẹt thẻ, tôi sẽxuống đón cô ngay.”
Đàm Tĩnh vốn rất lolắng, nhưng nghe giọng anh hết sức hòa nhã, chắc cũng là người độlượng, bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Khi Thịnh Phương Đìnhtừ thang máy bước ra, anh nhận ra ngay Đàm Tĩnh.
Cô đang đứng trướcbức tường nước, phía trên tường có một giàn đèn chiếu, ánh sángkhắc họa rõ nét dáng nghiêng nghiêng của cô. Cô hơi cúi đầu, hình nhưđang có tâm sự gì đó, thần thái có vẻ rụt rè. Ánh đèn chiếu xuyênqua làn nước, ánh lên những tia sáng mờ mờ, bao phủ cả người cô,trông như ánh nến vậy. Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng bằngcotton, nhìn là biết ngay không phải loại tốt, đã bắt đầu bị sổ lôngdo giặt nhiều, kiểu dáng trông hơi giống xường xám cổ ngày xưa. Tuykhông phải bộ đồ thời trang, kiểu dáng cũng hơi quê mùa, nhưng cô cókhí chất dịu dàng, bộ quần áo lỗi mốt này khoác lên người cô lạicó một vẻ hài hòa đặc biệt. Giống như con người cô vậy, tuy khôngphải kiểu người đẹp lộng lẫy khiến người ta phải xuýt xoa, nhưngdáng nhìn nghiêng lại như ngọc như ngà. Mái tóc chưa từng làm xoăn haynhuộm màu được buộc gọn gàng, dưới ánh đèn, trông như một bức pháchọa tao nhã.
Thịnh Phương Đình ởnước ngoài hơn 20 năm, thuộc nhóm mà người ta hay gọi là ABC[1], đượccử về Trung Quốc làm việc, cảm thấy Trung Quốc cũng không có gìkhác biệt so với các nước phát triển, cũng cao ốc mọc như nấm, cũngxe cộ nườm nượp, cũng thành phố hiện đại hóa, thậm chí cả nhữngngười tiếp xúc trong công việc cũng đều mạnh vì gạo bạo vì tiền,nhanh nhẹn khôn khéo. Ông ngoại anh thường kêu ca rằng các cô gái TrungQuốc không phải như vậy. Ông ngoại vẽ tranh cổ rất đẹp, đặc biệt làtranh phụ nữ, nhưng anh vẫn cho rằng các giai nhân trong những bức tranhđó đều là do ông tô vẽ ra, trên đời thực làm gì có cô gái nào cóthần thái phiêu diêu như thế. Sau khi về nước, anh cũng cảm thấy sự mơtưởng của ông ngoại về cái gọi là giai nhân Trung Quốc chỉ là tưởngtượng mà thôi. Vậy mà hôm nay khi nhìn thấy Đàm Tĩnh, anh chợt thấytim mình như lạc nhịp, không ngờ người đẹp thanh nhã nhường ấy lạicó thật trên đời, hơn nữa còn giống hệt như anh tưởng tượng.
[1] American bornChinese, chỉ người Trung Quốc sinh ra và sống nhiều năm ở Mỹ.
Anh thấy mình cóphần thất thố, bèn hắng giọng, tiến về phía Đàm Tĩnh. Đàm Tĩnhnghe thấy tiếng anh, liền ngẩng đầu lên. Anh tiến đến gần, tự giớithiệu: “Chào cô, tôi là Thịnh Phương Đình.” Vừa nói anh vừa lịch sựchìa tay ra với Đàm Tĩnh.
Đàm Tĩnh vội vàngbắt tay anh, lập cập nói: “Chào anh, tôi làm Đàm Tĩnh.”
Anh thấy tay cô hơilạnh, như người vừa ăn kẹo đường Bắc Kinh xong, nên không dám nắm lâu,chỉ siết nhẹ rồi buông ra: “Chúng ta lên trên nói chuyện đi.”
Đàm Tĩnh từng đoánGiám đốc Thịnh Phương Đình này là người lần trước đi kiểm tra cửahàng, nhưng lần trước khi anh đến cửa hàng, cô không để ý kỹ, chỉmang máng nhớ giọng phổ thông của người này có pha chút khẩu âm miềnNam. Hôm nay gặp mặt, thấy con người anh rất lịch sự, bấy nhiêu thấpthỏm bất an trong lòng cô cũng dần dần tan biến.
Bước vào thang máy,Thịnh Phương Đình rút chiếc thẻ trên ngực ra quẹt, rồi ấn số tầng.Trong thang máy chỉ có hai người họ nên anh thấy hơi ngại, bèn cố tìmlời để nói: “Cô đến công ty bao giờ chưa?”
Đàm Tĩnh đáp: “Chưaạ.”
Một hỏi một đáp nhưvậy, Thịnh Phương Đình lại thấy câu hỏi của mình không được thíchđáng lắm, lòng thầm lấy làm thất vọng. Anh tốt nghiệp MBA, đã từnglàm việc ở các công ty xuyên quốc gia, chiến thuật gì cũng biết cả.Sau này được điều đến Thượng Hải, hỗ trợ tổ chức hội nghị CEO cáckhu vực trên toàn cầu, các nhân vật tai to mặt lớn anh đã gặp khôngít, mọi tình huống anh đều có thể ứng phó, vậy mà không hiểu sao,đối diện với Đàm Tĩnh anh cứ thấy có gì đó bất an, dường như phảivô cùng cẩn trọng khi nói chuyện với cô vậy.
Mấy giây sau, ĐàmTĩnh mới nghe thấy giọng nói khàn đặc của mình: “Bác sĩ Nhiếp làngười phụ trách chương trình này?”
“Chủ nhiệm khoaNgoại Tim mạch, bác sĩ Phương của chúng tôi là người phụ trách chươngtrình, nhưng bác sĩ Nhiếp là người phụ tra
ch các công việcchuẩn bị bước đầu.”
“Hôm nay tôi đang đilàm.”
“Không sao, thế nàyđi, tôi cho chị số điện thoại phòng làm việc của bác sĩ Nhiếp, chịcó thể gọi điện xin tư vấn xem sao, rồi trực tiếp hẹn thời gian vớibác sĩ Nhiếp.”
Gác điện thoạixuống, nhưng cô không có dũng khí gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh, sau khiđã chọc giận anh như vậy. Cô biết rõ ràng lần trước cô tìm anh đòitiền, đã làm cho anh phẫn nộ đến cực điểm. Cô không còn mặt mũinào, cũng không có dũng khí gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh, càng khôngdám đến bệnh viện tìm anh.
Sắp hết giờ làm,phía bệnh viện lại gọi điện thoại tới khiến Quản lý cũng phải đưamắt nhìn cô. Đàm Tĩnh biết trong giờ làm việc không được nghe điệnthoại, nhưng điện thoại từ bệnh viện gọi đến, chẳng ai nỡ cấm cônghe. Cô đành cắm đầu rảo bước đi về phía điện thoại.
“Xin chào, tôi làĐàm Tĩnh.
Đầu dây bên kia imlặng một giây, nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy một giọng nói vừa lạvừa quen: “Xin chào, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh.”
Cô ngây người, cónằm mơ cô cũng không nghĩ giờ phút này lại nghe được giọng nói củaanh. Bàn tay cô nắm chặt lấy ống nghe đến toát cả mồ hôi, cô chột dạnhớ đến câu nói Tôn Chí Quân tối qua, không khỏi sợ hãi.
Nhưng giọng nói củaNhiếp Vũ Thịnh rất lạnh lùng, chỉ thuần túy một giọng điệu côngviệc: “Chiều nay, đồng nghiệp của tôi đã gọi điện cho cô, nói đếnviệc chúng tôi có một đề tài nghiên cứu mới, muốn lấy Tôn Bình làmbệnh nhân thử nghiệm để nghiên cứu.”
Cô nghệt ra một látrồi mới lí nhí đáp: “Đúng vậy.”
“Tôi nghĩ cô cũngkhông muốn đến bệnh viện nói chuyện trực tiếp với tôi, nên tôi sẽgửi cho cô tài liệu liên quan, cô xem xong rồi cân nhắc xem thế nào.”
Đầu óc cô trốngrỗng, mỗi lần gặp Nhiếp Vũ Thịnh, cô luôn luôn ở trong tình trạngmáu không lên não, như bị thiếu ôxy vậy. Đến giọng nói của cô khi nóichuyện với anh cũng lúc xa, lúc gần, làm người ta nghe không rõ. Côkhông biết anh đang nói gì nữa, hình như là nói về bệnh tình của TônBình, nhưng cô yếu ớt nghĩ, thà rằng cả đời không phải thảo luậnvới anh về vấn đề này.
“Cô thấy thế nào?”
Thực ra cô đã đểsót mất rất nhiều câu, nên biết “Hả” một tiếng, hoàn toàn không hiểugì cả.
Anh im lặng mộtthoáng, rồi lại cất tiếng, giọng điệu càng thêm phần căm ghét: “Tôivừa mới nói, cô có email không, tôi sẽ gửi thẳng vào hộp thư của cô,bởi vì tài liệu rất nhiều.”
“Có.” Cô đã nhận raanh hoàn toàn không muốn nói chuyện với cô chút nào, kỳ thực cô cũngchẳng muốn nói nhiều với anh. Cô vội vàng đọc cho anh địa chỉ email,đó là hòm thư lần trước khi gửi bản tường trình cô đăng ký tạm trênmạng, phía trước là hai chữ cái đầu trong tên “Bình Bình” cộng thêmngày sinh nhật của Tôn Bình.
“Được rồi, tôi sẽgửi ngay cho cô.”
Cô khẽ đáp: “Cảmơn.”
Anh khách khí mà xalạ đáp: “Không cần cảm ơn, đây là công việc của tôi.”
Cô đặt điện thoạixuống đi ra phát hiện Quản lý đang đứng cạnh quầy thu ngân, còn cómột vị khách đang chờ thanh toán. Một buổi chiều nhận hai cuộc điệnthoại, cô chột dạ, vội vã quay trở lại vị trí làm việc. Thầm nghĩ,thôi khỏi nói chuyện email với Quản lý, kẻo anh ta lại thấy chuyệnriêng của cô quá nhiều. Đằng nào anh ta cũng bảo chỉ dùng hòm thư đóchút thôi, chắc sẽ không thay đổi mật mã, nếu sau này tổng công ty cógửi tài liệu đến, chắc Quản lý cũng đã nói với người ở tổng côngty đổi sang hòm thư của anh ta rồi. Mà lỡ như anh ta có đổi mật mãthì đến lúc đó nói với anh ta cũng chưa muộn.
Cô biết con ngườiNhiếp Vũ Thịnh, tuy rất ghét cô, nhưng nếu là chuyện liên quan đếncông việc, chắc chắn anh sẽ công tư phân minh, đã nói gửi ngay tàiliệu cho mình, chắc hẳn sẽ gửi cho mình một cách nhanh nhất. Vìthế, vừa tan làm, còn chưa kịp ăn, cô đã vội vàng đi thẳng đến quánnet, thuê một máy tính, rồi mở email ra.
Sai mật mã, khôngngờ Quản lý lại đổi mật mã nhanh như vậy. Cô nghệt ra, thoáng do dựgiữa hai lựa chọn, gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh báo anh phải thay đổihòm thư email khác, hay gọi điện cho Quản lý hỏi mật mã mới.
Gọi điện thoại choNhiếp Vũ Thịnh nhờ anh gửi lại lần nữa, cô làm gì có dũng khí đó.Cầm của Nhiếp Vũ Thịnh ba vạn tệ, cô vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thầnmuốn đến đâu thì đến, thế nhưng từ sau khi Tôn Chí Quân ra lời cảnhcáo, bản năng mách bảo cô, càng tránh xa Nhiếp Vũ Thịnh càng tốt,tốt nhất là không liên quan gì đến anh cả. Cho dù không thể làm được,nhưng cô cũng không muốn gọi cho anh chút nào.
Cô cũng không hềmuốn gọi điện thoại cho Quản lý, ngày mai Quản lý lên tổng công ty trìnhdiện rồi, gần đây anh ta lại có vẻ rất không hài lòng về cô. Tan làmrồi còn làm phiền anh ta vì một chuyện nhỏ nhặt, chắc chắn anh tasẽ không vui. Sau khi lên tổng công ty, Quản lý sẽ có hòm thư nội bộ,hòm thư này là mình đăng ký, anh ta chắc cũng không dùng đến nữa.Nghĩ đến đây, cô nhấn luôn chuột vào phần tìm lại mật mã.
Mật mã tìm lại rấtnhanh chóng, cô lập mật mã mới, rồi mở email, nhìn thấy có hai bứcthư mới, một cái tiêu đề rất đơn giản, là “Tài liệu liên quan đếnphẫu thuật”, thoạt nhìn biết ngay của Nhiếp Vũ Thịnh gửi. Tiêu đềbức thứ hai bằng tiếng Anh, cô cứ tưởng đó là quảng cáo, nhưng nhìnthấy địa chỉ hòm thư người gửi có đuôi là chữ viết tắt tên công ty,đây rõ ràng là thư nội bộ của công ty, cô nghĩ chắc chắn là gửi choQuản lý. Cô vốn không định xem trộm thư của Công ty gửi cho Quản lý,định tắt giao diện đi, bỗng liếc thấy trong bức đó có từ “DAM TINH”,đúng là tên của cô. Cô ngây ra nhi bức thư, tiêu đề hóa ra là trả lờithư liên quan đến việc kiến nghị cho DAM TINH nghỉ việc.
Cô thoáng ngẩnngười, đã thấy tên mình trên đó, cô không thể không mở ra, bức thưtoàn tiếng Anh, tiếng Anh của người viết thư rất lưu loát, tuy chỉ cóvẻn vẹn vài dòng nhưng cũng đủ khiến Đàm Tĩnh xem mà lạnh cả sốnglưng. Phía dưới bức thư này là một file đính kèm bằng tiếng Trung kýtên Quản lý. Quản lý kiến nghị Quản lý khu vực cho Đàm Tĩnh nghỉviệc, đồng thời nói rõ nguyên nhân tại sao lại qua mặt Cửa hàngtrưởng là vì Cửa hàng trưởng che đậy cho Đàm Tĩnh, còn liệt kê hàngloạt nguyên nhân như Đàm Tĩnh đi muộn về sớm, lạm dụng công quỹ. Vềviệc lạm dụng công quỹ chính là chuyện cô thay Lương Nguyên An trảtiền bánh ga tô, nhưng những việc chi tiết cụ thể liên quan tới chuyệnLương Nguyên An, bao gồm cả việc Lương Nguyên An và Vương Vũ Linh đã thôiviệc thì Quản lý không nhắc đến một chữ nào.
Đàm Tĩnh hoa hết cảmắt, thầm nghĩ mình không hề đắc tội với Quản lý, tại sao anh talại đâm sau lưng mình như vậy, không chỉ nói quá lên, còn nói cách xửlý của Cửa hàng trưởng là che đậy.
Nhớ lại những thayđổi về thái độ của anh ta với mình gần đây, cô càng thấy khó hiểu.Cô máy móc di con chuột trên màn hình, thấy phía dưới còn nhiều bứcthư nữa, phần đuôi của địa chỉ email người gửi đều là hòm thư côngty, nhưng không phải của Quản lý khu vực. Đến nước này rồi, cô cũngkhông sợ gì nữa, chỉ muốn tìm ra câu trả lời. Mở thư ra xem, thấyđều là của một người tên “Thịnh Phương Đình” gửi cho Quản lý, một bứcthư yêu cầu anh ta dịch một email của công ty sang tiếng Anh, còn cómột bức nói rõ chức vụ của anh ta sẽ được quyết định bởi trình độtiếng Anh, đồng thời khen bản tường trình lần trước Quản lý viếtrất tốt.
Đàm Tĩnh thấy phíadưới một bức thư đều có kèm theo chức vụ và địa chỉ số điện thoạiliên lạc của Thịnh Phương Đình, chính là giám đốc phòng kế hoạchcủa tổng công ty. Tuy là người sống nội tâm và an phận nhưng cô khônghề ngốc. Nối tất cả các sự việc lại với nhau, cô chợt hiểu tại saoQuản lý ghét mình đến vậy, thậm chí trước khi được điều lên tổngcông ty còn tìm mọi cách đuổi việc mình. Hóa ra chức vụ này vốnkhông thuộc về anh ta, bây giờ anh ta sắp được điều lên tổng công tyrồi, chắc chắn rất sợ cô nói hết đầu đuôi sự việc ra, nên không ngạidùng đủ mọi thủ đoạn đâm sau lưng cô, còn muốn đuổi việc cô nữa.
Đàm Tĩnh thấy ấmức trong lòng, thầm nghĩ mình vốn chỉ dịch hộ cho Quản lý bản tườngtrình đó, không ngờ anh ta lại lấy oán trả ơn, rắp tâm đuổi việcmình. Cô không nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức viết một bức email bằngtiếng Anh cho người tên Thịnh Phương Đình đó, nói rõ đầu đuôi sựviệc, khẩn cầu đối phương giải thích giúp mình với Quản lý khu vực,cho cô được tiếp tục làm việc, viết xong cô nhấn chuột gửi đi, thầmnghĩ Thịnh Phương Đình là cấp giám đốc, chắc chắn sẽ biết phân biệtphải trái đúng sai, trả lại sự trong sạch cho mình.
Gửi xong thư, cô lạixem kỹ bức thư Nhiếp Vũ Thịnh gửi, bên trong toàn những nội dung vềhọc thuật và chuyên môn, liệt kê hết những rủi ro và điều kiện củaca mổ. Đầu tiên, đọc thấy công ty thiết bị y tế đó sẽ hỗ trợ mộtphần kinh phí phẫu thuật, cô mừng lắm, sau đó lại thấy Nhiếp VũThịnh liệt kê hàng loạt những rủi ro gặp phải so với phương phápphẫu thuật truyền thống, sau khi xem hết tất cả các file đính kèm, cômới hiểu, hóa ra công ty đó hỗ trợ tiền là vì phương án phẫu thuậtnày còn chưa hoàn thiện, rủi ro quá cao.
Lòng Đàm Tĩnh vôcùng buồn bã, cô biết với thu nhập hiện tại, cô không có cách nào gomđủ tiền mổ cho Bình Bình. Mỗi lần tới bệnh viện, bác sĩ đều khuyênphải mau chóng làm phẫu thuật, thỉnh thoảng vận động mạnh một chút,Tôn Bình lại bị khó thở do thiếu ôxy, môi tím ngắt đi. Thấy con nhưvậy lòng cô đau như dao cắt, thầm hiểu chuyện này không thể kéo dàiđược nữa, nếu còn lần lữa, e rằng sẽ thực sự không cứu nổi. Nhưngnếu như chấp nhận khoản tiền hỗ trợ, thì lại phải đương đầu vớibấy nhiêu rủi ro, điều này cô thật không dám tưởng tượng, cũng khôngdám gánh chịu.
Cô ngây ra nhìn nhữngtài liệu trên màn hình, bên cạnh phía trước, phía sau, mọi người đềuđang chơi điện tử, có người đeo tai nghe lắc lư, có người gõ bàn phímnhanh thoăn thoắt, lại có người một tay hút thuốc, một tay di chuộtmáy tính. Không khí trong quán net rất bức bối, lại mở điều hòa nêncàng thêm ngột ngạt, mùi thuốc, mùi mồ hôi, mùi chân thối, mùi gìcũng có. Đàm Tĩnh chống tay vào trán, cảm thấy huyệt Thái dươngbỗng dưng giật liên tục, đứng trước lựa chọn khó khăn nhường này, saocô có thể dễ dàng quyết định được đây?
Trên màn hình cómột biểu tượng nhấp nháy, cô ngây ra một lúc, mới phát hiện có thưmới, liền quay trở lại trang chủ hòm thư, thì ra là thư trả lời củaThịnh Phương Đình. Vẫn dùng tiếng Anh, anh ta nói anh rất ngạc nhiênvà kinh hãi trước sự việc này, hy vọng có thể lập tức gặp mặt côđể tìm hiểu rõ ngọn ngành, đồng thời nói hiện anh vẫn đang làm thêmgiờ ở công ty, hy vọng Đàm Tĩnh có thể đến văn phòng gặp mặt ngaylập tức.
Đàm Tĩnh nghĩ, mìnhgửi thư cho vị giám đốc này có vẻ hơi đường đột, nhưng trong cảchuyện này cô trong sạch, cô chẳng sợ gì cả, bèn trả lời rằng mìnhsẽ đến văn phòng anh ngay.
Đàm Tĩnh chưa baogiờ đến tổng công ty, lần theo địa chỉ tìm tới, cô mới phát hiện đólà một tòa nhà văn phòng rất hoành tráng, cô đứng ở quầy tiếp tândưới sảnh mượn điện thoại gọi cho Thịnh Phương Đình, anh lập tứcnói: “Đã quá giờ tan làm rồi, vào thang máy phải quẹt thẻ, tôi sẽxuống đón cô ngay.”
Đàm Tĩnh vốn rất lolắng, nhưng nghe giọng anh hết sức hòa nhã, chắc cũng là người độlượng, bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Khi Thịnh Phương Đìnhtừ thang máy bước ra, anh nhận ra ngay Đàm Tĩnh.
Cô đang đứng trướcbức tường nước, phía trên tường có một giàn đèn chiếu, ánh sángkhắc họa rõ nét dáng nghiêng nghiêng của cô. Cô hơi cúi đầu, hình nhưđang có tâm sự gì đó, thần thái có vẻ rụt rè. Ánh đèn chiếu xuyênqua làn nước, ánh lên những tia sáng mờ mờ, bao phủ cả người cô,trông như ánh nến vậy. Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng bằngcotton, nhìn là biết ngay không phải loại tốt, đã bắt đầu bị sổ lôngdo giặt nhiều, kiểu dáng trông hơi giống xường xám cổ ngày xưa. Tuykhông phải bộ đồ thời trang, kiểu dáng cũng hơi quê mùa, nhưng cô cókhí chất dịu dàng, bộ quần áo lỗi mốt này khoác lên người cô lạicó một vẻ hài hòa đặc biệt. Giống như con người cô vậy, tuy khôngphải kiểu người đẹp lộng lẫy khiến người ta phải xuýt xoa, nhưngdáng nhìn nghiêng lại như ngọc như ngà. Mái tóc chưa từng làm xoăn haynhuộm màu được buộc gọn gàng, dưới ánh đèn, trông như một bức pháchọa tao nhã.
Thịnh Phương Đình ởnước ngoài hơn 20 năm, thuộc nhóm mà người ta hay gọi là ABC[1], đượccử về Trung Quốc làm việc, cảm thấy Trung Quốc cũng không có gìkhác biệt so với các nước phát triển, cũng cao ốc mọc như nấm, cũngxe cộ nườm nượp, cũng thành phố hiện đại hóa, thậm chí cả nhữngngười tiếp xúc trong công việc cũng đều mạnh vì gạo bạo vì tiền,nhanh nhẹn khôn khéo. Ông ngoại anh thường kêu ca rằng các cô gái TrungQuốc không phải như vậy. Ông ngoại vẽ tranh cổ rất đẹp, đặc biệt làtranh phụ nữ, nhưng anh vẫn cho rằng các giai nhân trong những bức tranhđó đều là do ông tô vẽ ra, trên đời thực làm gì có cô gái nào cóthần thái phiêu diêu như thế. Sau khi về nước, anh cũng cảm thấy sự mơtưởng của ông ngoại về cái gọi là giai nhân Trung Quốc chỉ là tưởngtượng mà thôi. Vậy mà hôm nay khi nhìn thấy Đàm Tĩnh, anh chợt thấytim mình như lạc nhịp, không ngờ người đẹp thanh nhã nhường ấy lạicó thật trên đời, hơn nữa còn giống hệt như anh tưởng tượng.
[1] American bornChinese, chỉ người Trung Quốc sinh ra và sống nhiều năm ở Mỹ.
Anh thấy mình cóphần thất thố, bèn hắng giọng, tiến về phía Đàm Tĩnh. Đàm Tĩnhnghe thấy tiếng anh, liền ngẩng đầu lên. Anh tiến đến gần, tự giớithiệu: “Chào cô, tôi là Thịnh Phương Đình.” Vừa nói anh vừa lịch sựchìa tay ra với Đàm Tĩnh.
Đàm Tĩnh vội vàngbắt tay anh, lập cập nói: “Chào anh, tôi làm Đàm Tĩnh.”
Anh thấy tay cô hơilạnh, như người vừa ăn kẹo đường Bắc Kinh xong, nên không dám nắm lâu,chỉ siết nhẹ rồi buông ra: “Chúng ta lên trên nói chuyện đi.”
Đàm Tĩnh từng đoánGiám đốc Thịnh Phương Đình này là người lần trước đi kiểm tra cửahàng, nhưng lần trước khi anh đến cửa hàng, cô không để ý kỹ, chỉmang máng nhớ giọng phổ thông của người này có pha chút khẩu âm miềnNam. Hôm nay gặp mặt, thấy con người anh rất lịch sự, bấy nhiêu thấpthỏm bất an trong lòng cô cũng dần dần tan biến.
Bước vào thang máy,Thịnh Phương Đình rút chiếc thẻ trên ngực ra quẹt, rồi ấn số tầng.Trong thang máy chỉ có hai người họ nên anh thấy hơi ngại, bèn cố tìmlời để nói: “Cô đến công ty bao giờ chưa?”
Đàm Tĩnh đáp: “Chưaạ.”
Một hỏi một đáp nhưvậy, Thịnh Phương Đình lại thấy câu hỏi của mình không được thíchđáng lắm, lòng thầm lấy làm thất vọng. Anh tốt nghiệp MBA, đã từnglàm việc ở các công ty xuyên quốc gia, chiến thuật gì cũng biết cả.Sau này được điều đến Thượng Hải, hỗ trợ tổ chức hội nghị CEO cáckhu vực trên toàn cầu, các nhân vật tai to mặt lớn anh đã gặp khôngít, mọi tình huống anh đều có thể ứng phó, vậy mà không hiểu sao,đối diện với Đàm Tĩnh anh cứ thấy có gì đó bất an, dường như phảivô cùng cẩn trọng khi nói chuyện với cô vậy.


