Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Nỗi buồn chia tay, dườngnhư chỉ có rượu mới làm nguôi ngoai được, cũng dường như rượu đó không phải đểgiải sầu, bởi đến cuối cùng tất cả mọi người đều rất vui vẻ. Mở cửa hàng làchuyện vui, mọi người đều thấy thế, Lương Nguyên An lần này nghỉ việc, tuy lýdo có vẻ không được hay lắm, nhưng dù sao cũng là tự mình mở cửa hàng, nói nhưlời các đồng nghiệp là tự mình làm chủ, tất nhiên phải chúc hết ly này đến lykhác, cạn hết vòng này đến vòng kia.
Trước kia, cửa hàngcũng có những bữa ăn như thế này, thường thì chỉ vào dịp sau Tết. Trước Tết cửahàng đã tổ chức liên hoan cuối năm, nhưng sau Tết, mọi người thường tự góp tiềnlại ăn một bữa. Bởi vì làm nghề này hay có sự thay đổi về nhân sự, rất nhiềungười đến Tết sẽ nghỉ hẳn, không làm nữa. Những đồng nghiệp sau Tết vẫn đếnlàm, có nghĩa là về cơ bản năm nay sẽ tiếp tục làm đồng nghiệp của nhau, vì thếmọi người góp tiền ra quán làm một bữa, cũng coi như mở đầu năm mới, cải thiệncuộc sống.
Nhưng không khí những lầntrước không giống tối nay, cuối cùng mọi người còn bắt Lương Nguyên An và VươngVũ Linh vòng tay vào nhau uống rượu. Lương Nguyên An cười hề hề nói: “Uống thìuống!”
Vương Vũ Linh là congái, đương nhiên da mặt mỏng, có vẻ hơi ngại ngùng, nhưng chẳng để cô kịp phảnđối, hai cô gái đã ấn cô xuống rồi gọi ầm lên: “Mau mang cốc ra đây, cốc rượunày nhất định phải uống! Chúng tớ vẫn đang phải làm thuê cho cửa hàng, cậu đãlàm bà chủ rồi! Hôm nay uống trước đã, đợi khi nào các cậu kết hôn, xem chúng tớhành h các cậu thế nào!”
Lần này mọi người hònhau, không khí càng nào nhiệt hơn. Trong tiếng hò reo của mọi người, LươngNguyên An và Vương Vũ Linh vòng tay nhau uống rượu, mọi người lần lượt chúc rượuhọ, họ lại lần lượt chúc rượu mọi người, đến cuối cùng, cũng chẳng biết là aichúc ai nữa, chỉ thấy mở hết chai bia này đến chai bia khác, uống đến hả hê mớira về.
Đàm Tĩnh vì không biếtuống rượu, hơn nữa ai cũng biết cô còn con nhỏ ở nhà nên mọi người cũng khôngép cô, vì thế cuối cùng cô là người uống ít nhất. Theo quy định thì bữa cơm nàymọi người “campuchia”, cuối cùng khi chủ quán đến tính tiền, cũng chỉ có ĐàmTĩnh còn tỉnh táo, cô tính tiền của từng người, rồi mọi người góp tiền trả.Lương Nguyên An đã say mềm, anh vốn thuê phòng trọ cùng một người đồng hương,nên một đồng nghiệp nam đưa anh về. Vương Vũ Linh cũng đã uống khá nhiều, nênĐàm Tĩnh nói: “Để tôi đưa Vương Vũ Linh về cho.”
Chỗ Vương Vũ Linh ởkhông cùng hướng với nhà Đàm Tĩnh. Cô đưa Vương Vũ Linh về nhà xong thì lỡ mấtchuyến tàu điện ngầm cuối cùng. Vốn Đàm Tĩnh định ngủ tạm ở nhà Vương Vũ Linh mộtđêm, đằng nào thì con trai cũng đã gửi bà Trần, nhưng cô lại nghĩ, giường củaVương Vũ Linh là giường đơn, cô ấy lại đang say, người uống say thường muốn ngủthoải mái một chút, nếu mình còn chen nằm cùng, không chừng lại làm cô ấy khóchịu. Thế nên cuối cùng cô quyết định về nhà. Đàm Tĩnh đã thừa kinh nghiệm hầuhạ người say, thành thạo lấy chậu nước lau rửa sạch sẽ cho Vương Vũ Linh, rồithay bộ quần áo ngủ cho cô, sau đó kéo chiếc chăn len đắp lên, thấy cô ngủ saysưa, Đàm Tĩnh mới xuống lầu đón xe buýt về nhà.
Cô chuyển mấy chuyến xebuýt thì đã gần đến nửa đêm. Mùa hè, bên ngoài khu chung cư rất náo nhiệt, dọccon phố nhan nhản tiệm bán đồ nướng, còn cả một số người đang hóng mát. Cácquán hàng nhỏ hai bên đường vẫn chưa đóng cửa, ánh đèn rọi vào những thực kháchđang ăn thịt nướng, toả sáng lung linh. Bây giờ cô mới cảm thấy ngà ngà say,bèn lê đôi chân đã mỏi rã rời, xuyên qua dãy phố náo nhiệt. Khói đen của thịtnướng quện với mùi thơm của ớt và húng lìu theo gió đưa đến thơm đến nổi ngườita ho sặc sụa.
Về tới chân cầu thang,cô lại có phần không muốn bước lên. bởi gió đêm nay rất dễ chịu. Đây là khu nhàcũ, phía trước trồng rất nhiều cây long não. Do không có ai trông nom, nên nhữngcây long não này chỉ mọc thưa thớt, có cây mấy năm trước đã chết khô mà chẳngai buồn động đến, có người còn chằng dây thừng vào làm dây phơi chăn đệm. Chỉcó một cây dựa vào đầu nhà là xanh um tươi tốt, như một chiếc ô xanh vậy, đến tốithường có mấy cụ già ra ngồi dưới gốc cây hóng mát, hôm nay có lẽ quá muộn, mấyngười già đã về ngủ cả rồi, chỉ có một người đứng bên cạnh thùng rác hút thuốc,đầu thuốc lá đỏ rực cứ loé lên trong bóng đêm, nhìn rất rõ. Cô tưởng đó là hàngxóm ở trên lầu xuống vứt rác tiện thể hút điếu thuốc, không ngờ đến gần mới thấyhoá ra là Tôn Chí Quân.
Mấy ngày hôm nay cô đãmệt mỏi lắm rồi, nhìn thấy anh ta, cô chẳng buồn nói chuyện, chỉ cắm đầu đi lêngác. Tôn Chí Quân liền đuổi theo, túm lấy tay cô: “Cô vui vẻ ở đâu mà nửa đêm mớivề nhà?”
Cô quay lại nhìn TônChí Quân, tay anh cứng như kìm, ánh mắt trừng trừng nhìn cô, như thể trên mặtcô viết đầy chữ vậy. Anh ta mới được thả ra từ trại giam, không biết đã baonhiêu ngày không tắm, mùi mồ hôi chua lòm phả ra làm cô nghẹt thở. Cô quay mặtđi, hít một hơi rồi nói: “Buông tay ra.”
“Đồn công an nói, PhùngCánh Huy đồng ý hoà giải, hơn nữa đã nhận đủ tiền viện phí, bình thường cô kibo đến một đồng cũng tiếc không dám tiêu, đi đâu kiếm tiền đưa cho Phùng CánhHuy chứ?”
“Không cần anh quản.”
“Không cần tôi quản à?”Tôn Chí Quân cười nhạt, “Tôi có quản được cô đâu? Cô để cho tôi quản chuyện gìrồi? Không biết đi uống rượu với ai, hú hí đến nửa đêm mới về, hạng đàn bà nhưcô còn dày mặt bảo tôi không cần quản ư?”
Cô trừng mắt nhìn anh:“Tôn Chí Quân, anh buông tay ra!”
“Ai cho cô tiền bảolãnh tôi ra? Cô kiếm tiền ở đâu?”
“Tôi kiếm tiền ở đâu,không đến lượt anh quản được!”
Đàm Tĩnh uống chút biavào, vỗn đã thấy khó chịu, lại bị mùi chua lòm trên người Tôn Chí Quân xộc vàomũi, chỉ chực nôn, cô quay mặt đi chỗ khác, lạnh lùng nói: “Anh giở trò thầnkinh gì vậy? Tôi tìm đủ mọi cách cứu anh ra khỏi đồn công an, không lẽ là saiư?”
“Có phải cô đi tìm gã họNhiếp đó không?’
Đàm Tĩnh ra sức vùng vẫynhưng vẫn không thoát khỏi tay anh ta, vừa cuống vừa giận nói: “Anh thả tôira!”
“Chột dạ à? Nói trúngtim đen rồi chứ gì? Sao thằng họ Nhiếp đó lại cho cô tiền? Cô dùng cái gì để đổihả? Chỉ uống với hắn một bữa thôi ư? Được đấy, không cần lên giường với hắn à?”
Đàm Tĩnh thấy anh tanói khó nghe như vậy, lại càng khó chịu, chỉ nói: “Tôi chẳng đánh đổi cái gì cả,cũng không đi tìm anh ta.”
Tôn Chí Quân nhếch miệngcười mỉa, hàm răng trắng bóng loé lên dưới ánh đèn, trông như một con thú dữ.Giọng anh ta lạnh lùng, hễ sáp lại gần cô thì mùi chua lòm càng phá ra nồng nặchơn, Đàm Tĩnh cố gắng l lại phía sau, nhưng tay cô đang bị túm chặt, không saonhúc nhích được.
“Ít nhất cô cũng phảitiêu hơn một vạn đúng không? Kêu cô đưa cho tôi hai vạn, cô không chịu, giờ tôiđánh người, cô lại có tiền để bồi thường viện phí, cô lấy tiền ở đâu ra?”
“Tôi đi vay! Tôi vay tiềnđể bảo lãnh anh ra, lẽ nào lại sai ư?”
Tôn Chí Quân vẫn hunghăng truy hỏi: “Cô vay tiền của ai? Đám bạn nghèo đó của cô làm gì có tiền chocô vay?”
Đàm Tĩnh bị anh ta dồnvào chân tường, buột miệng nói dối: “Tôi vay tiền của Vương Vũ Linh, cô ấy địnhdành tiền sắm ít hồi môn, tôi vay cô ấy đấy.”
Tôn Chí Quân thoáng ngẩnngười, đành buông tay cô ra. Đàm Tĩnh chợt thấy rã rời, mấy ngày nay cô đã phảichịu đựng quá nhiều, không thể nhẫn nhịn hơn được nữa: “Tôi lúc nào cũng phảinhìn sắc mặt người ta, lúc nào cũng phải tìm cách kiếm tiền, vứt bỏ cả thể diện,đi cầu xin người nhà họ Phùng để họ đừng kiện anh! Tôi đến bệnh viện bị ngườita đuổi ra ngoài… Tôi đưa tiền người ta cũng không thèm lấy… Tôi vất vả lắm mớicứu được anh ra, rốt cuộc là vì sao chứ? Mấy năm nay anh không đưa cho tôi mộtđồng nào, trong nhà cái gì cũng cần đến tiền, lần nào anh đi làm về, không nợtiền cờ bạc thì cũng say lướt khướt, Tôn Chí Quân, tôi không thể sống thế nàyđược nữa! Tôi không gom đủ tiền làm phẫu thuật cho con, bác sĩ nói nó không sốngnổi đến năm 10 tuổi, cuộc đời của tôi đã hết rồi, còn phải giương mắt nhìn conchịu khổ… Tôi đã nghĩ hết mọi cách rồi… mà không cứu được tính mạng Bình Bình…Tôi xin anh tha cho tôi đi, để tôi và con sống thêm được vài năm…”
Tôn Chí Quân im lặng mộtlát rồi dường như có vẻ thoải mái hơn: “Nói nghe đáng thương quá nhỉ, nói đinói lại, chẳng qua là cô muốn li dị chứ gì?”
“Chúng ta bây giờ ly dịhay không có gì khác nhau chứ?”
“Thế được rồi.” Tôn ChíQuân lạnh lùng cười, “Cô đi tìm gã họ Nhiếp đó, lấy mười vạn tệ về đây, tôi lyhôn với cô.”
“Chuyện này không liênquan đến Nhiếp Vũ Thịnh.”
“Ai bảo chuyện nàykhông liên quan đến Nhiếp Vũ Thịnh?” Tôn Chí Quân lấy trong túi ra một gói thuốclá nhàu nhĩ, rút ra một điếu châm lửa, bộ dạng rất thong dong, “Cô không chịuđi nói với hắn, thì để tôi đi tìm hắn vậy.”
Đàm Tĩnh gạt nước mắtnói: “Anh không chịu ly hôn thì thôi.”
“Đừng thế chứ, đã nói đếnnước này rồi, chúng ta nói hết cho xong đi.” VẻTôn Chí Quân hệt như con mèo vừabắt được chuột, tuy cười cười nhưng lại khiến Đàm Tĩnh lạnh cả gáy. Anh ta nói:“Chẳng phải cô đang lo không có tiền chữa cho con đó sao? Nhiếp Vũ Thịnh có đầytiền, bố hắn càng nhiều tiền hơn, sao cô lại bỏ qua hai vị thần tài đó mà khôngchịu nghĩ cách gì đi?”
Đàm Tĩnh cúi đầu, giọngcũng trầm xuống: “Rốt cuộc anh muốn thế nào đây?”
“Tôi chẳng thế nào hết.Đàm Tĩnh, cô hãy nhớ rằng, là cô nợ tôi, chứ không phải tôi nợ cô.”
Là cô nợ tôi, chứ khôngphải tôi nợ cô.
Đến tận hôm sau, câunói này vẫn còn văng vẳng bên tai Đàm Tĩnh.
Cô đã sức cùng lực kiệt,mệt mỏi lắm rồi. Tôn Chí Quân nói xong câu này, cũng không lên nhà mà quay ngườiđi thẳng. Đàm Tĩnh hết sức lo sợ, không biết anh ta sẽ đi đâu, liệu có làm chuyệngì không. Tiếc rằng cô đuổi theo không kịp, chờ khi cô định thần lại, chạy đếncổng khu chung cư, hai bên vẫn đông nghịt người ăn thịt nướng, Tôn Chí Quân đãmất tăm mất dạng.
Đàm Tĩnh buồn bã trở vềnhà, đi tắm. Tắm xong, cô nhìn đĩa đậu bên cửa sổ đã mọc mầm dài khoảng 3cm,ngày mai đón Bình Bình về nhà, thế nào thằng bé cũng sẽ hỏi mầm đậu mọc ra rồi,sao bố vẫn chưa về nhỉ? So với câu hỏi của Bình Bình thì câu nói cuối cùng củaTôn Chí Quân còn khiến cô lo lắng hơn. Con người Tôn Chí Quân làm việc không hềphân trắng đen, cô thật sự rất lo anh ta sẽ gây họa.
Thế nên, hôm sau ở cửahàng, bỗng nhiên nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi tới, cô sợ thót cả tim.
Đối phương rất tự nhiênxác nhận thân phận của cô: “Chị là mẹ của cháu Tôn Bình đúng không ạ? Bệnh án củaTôn Bình có đăng ký ở chỗ chúng tôi.”
“Vâng.”
“Khi trước chị có ký mộtbản thoả thuận, đồng ý cho phép công khai thảo luận bệnh án của Tôn Bình nếunhư vì mục đích giảng dạy và nghiên cứu.”
“Vâng, đúng vậy.”
Đấy là hồi đó bác sỹ Lýlàm giúp cô, bác sỹ Lý thấy cô dắt theo con nhỏ thật đáng thương, nên bảo cô kývào bản thoả thuận, nói rằng nếu các giáo sư khi dạy học sử dụng đến bệnh án củaTôn Bình thì coi như đã được hội chẩn, thông thường những loại bệnh án này sẽcho ra một phương án điều trị tốt nhất. Lúc đó cô đắn đo một lát rồi đồng ý,còn đưa cả kết quả chụp X-quang động mạch vành cho bệnh viện, sau này chuyện bẵngđi, chẳng thấy tăm hơi gì, cứ tưởng rằng chuyện này thế là xong, ai ngờ bệnh việnlại bỗng dưng tới.
“Là thế này, bệnh việnchúng tôi sắp tiến hành một đề tài nghiên cứu mới, lựa chon trường hợp của TônBình làm thí nghiệm. Phiền chị đến bệnh viện một chút, tình hình cụ thể sẽ dongười phụ trách nhóm nghiên cứu của chúng tôi giải thích với chị.”
“Cảm ơn!” Cô vô cùng biếtơn họ, dù sao đi nữa, đây cũng là một tia hi vọng, “Cảm ơn các anh quá.”
“Không có gì. Phiền chịtới toà nhà C khu điều trị của bệnh viện chúng tôi, là toà nhà mới màu trắng nằmngay bên cạnh khu khám bệnh, tầng 30, khoa Ngoại Tim mạch, khi nào chị đến, gọiđiện thoại trực tiếp cho bác sĩ Nhiếp Vũ Thịnh là được.”
Đàm Tĩnh ngơ ngẩn nhắclại lần nữa: “Bác sĩ Nhiếp Vũ Thịnh ạ?”
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 56
Time : 20:59 Date : 31/05/26
U-ON
Ngu De 157 - Iwin 440 - Tai Game Gopet - Tai Ninja School - Game Phien Ban - Tai Iwin 298 - - Tai Gopet 124- Tai Khi Phach Anh Hung 157 - Tai Ngu De 157 - Tai Avatar 260
Polaroid