Pair of Vintage Old School Fru

Wap Tai Game hay , Wap Tai Game Hot , Wap Tai Game Online Mien Phi

Wap Game Hay , Wap Game Hot , Wap Tai Game Online Miễn Phí
4Tai Avatar 260 - Auto Farm - Hack Full
3Tai Ninja School 104 - Tổng hợp Full Mod + Full Hack
1Ngu De 157 - Game kiếm hiệp cực hay
2Tai Gopet 124 - Đại chiến cùng các loài linh vật
1Tai Mobi Army 239 - Bắn súng gunny cực hay
6Tai Iwin 298Phiên bản game Iwin mới nhất
mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Xe dừng lại lúc nàokhông biết, bây giờ anh mới phát hiện ra mình đã đi nhầm đường về nhà, nhưng tạisao anh lại lái xe đến đây?
Anh chợt nhớ lại đêm ấy,một mình lái xe đi sau chiếc xe buýt đó, thấy cô xuống xe, rồi lại lái xe đi từtừ phía sau cô.
Bao nhiêu năm qua, chuyệnxưa đã cách xa trăm sông nghìn núi, có lẽ tình yêu cũng chỉ còn mong manh nhưgiọt sương buổi sớm, âm thầm bay hơi khi ánh mặt trời vừa rạng ló. Có điều tráitim anh lại như một chiếc hộp kín, bất kể giọt sương ấy bay hơi thế nào, thì cuốicùng nó cũng ngưng lại, lăn lăn trong chiếc hộp là trái tim anh, không thoát điđâu được.
Nhiếp Vũ Thịnh lái xe đếncon đường nhỏ ấy, vội dừng lại. Anh tự nhủ, đây là lần cuối cùng mình làm chuyệnnhư thế này. Trước khi từ biệt quá khứ, anh không kìm được muốn đến nhìn cô lầncuối.
Từ nay về sau, hãy coinhau như người xa lạ.
Anh tắt đèn xe, có thểĐàm Tĩnh đã về nhà từ lâu rồi, có thể cô còn chưa tan làm, cũng không nói chắcđược. Giống như kết cục của một cuộc tình như vậy, anh đã từng yêu khổ yêu sởnhư thế, cuối cùng chỉ nhận được nỗi thất vọng khôn nguôi. Anh lặng lẽ ngồi đóhồi tưởng, đúng vậy, hồi tưởng tất cả những gì trong quá khứ.
Cuối cùng Đàm Tĩnh cũngvề đến nhà, tuy trời đã khuya, tuy đèn đường tù mù, nhưng từ rất xa, anh đã nhậnngay ra cô. Cô cõng con, một tay xách một chiếc hộp, đến gần mới nhìn thấy đólà hộp bánh ga tô.
Hôm nay là sinh nhậtcô.
Trông hai mẹ con rấtvui, vừa đi vừa nói chuyện, họ đi ngang qua xe anh. Anh nghe thấy giọng nói êmái non nớt của thằng bé: “Mẹ ơi, bố đâu?”
Anh nghe thấy tiếng ĐàmTĩnh đáp: “Bố phải làm tăng ca.”
Anh ngồi bất động trongxe, cô từng là tình yêu của anh, nhưng từ lâu đã không còn liên quan đến anh nữa.Cuộc sống bây giờ của cô có gia đình của riêng cô, có người tổ chức sinh nhậtcho cô, còn anh, chỉ là một gã ngốc. Có điều, tất cả đã kết thúc từ lâu rồi,anh mừng rỡ nghĩ, cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Từ giây phút nhận đượcđiện thoại của cô tối qua, từ giây phút tung đống tiền sáng nay, từ giây phútnghe thấy những lời dịu dàng của cô với con trai vừa nãy.
Đã có rất nhiều lúc, cảmthấy đau khổ sống không bằng chết, nhưng vượt qua rồi mới thấy chúng cũng chỉ đềuthế mà thôi. Khoảng cách xa nhất trên cõi đời này, không phải khi tình yêu đãthành quá khứ, mà là khi quá khứ anh khắc cốt ghi tâm trong mắt người kia, lạichỉ là một hạt cát đã bị quên lãng từ lâu. Đối phương thậm chí còn dừng lại,ung dung tháo giầy dốc ngược lên, giũ hạt cát vướng chân ra, chẳng buồn liếcqua nửa mắt.
Nhiếp Vũ Thịnh, baonhiêu năm rồi, mày cũng quên đi thôi.
Anh tự nhủ với lòng, chẳngnhững cần đi mua một chiếc di động mới, anh còn phải quyết tâm đổi số điện thoạikhác nữa.
Ngày hôm sau Đàm Tĩnhđi làm. Quản lý đột nhiên gọi cô đến, hỏi: “Hoá đơn bán hàng hôm qua đâu?”
Đàm Tĩnh ngỡ ngàng, hômqua trước khi tan làm, cô chẳng đã in một bản hoá đơn từ máy tính đưa cho Quảnlý rồi đó thôi.
“Tôi đưa cho anh rồi…”
“Cửa hàng trưởng cần mộtbản nữa, cô đi in đi.”
Có lúc hoá đơn thu tiềncó vấn đề, cũng sẽ phải in lại một bản khác, nên Đàm Tĩnh lại đi in thêm một bảnhoá đơn thu tiền chiều qua, đưa cho Quản lý. Quản lý lật qua xem, hỏi: “Tất cảbán được bốn cái bánh ga tô?”
Đàm Tĩnh đáp: “Vâng.”
Bánh ga tô sinh nhậtkhông giống các loại bánh khác trong cửa hàng, tuy lãi cao, nhưng không phảingày nào cũng có người mua.
“Ba cái giao tận nhà, mộtcái làm tại chỗ rồi mang đi luôn.”
Lương Nguyên An nhớ rấtrõ, vì hôm qua anh là người phụ trách làm bánh. Cửa hàng trưởng hỏi đến anh,anh lập tức trả lời.
“Thế tại sao lại thiếumột chiếc hộp
Cửa hàng trưởng nghiêmmặt, chỉ tay lên hộp bánh ga tô đặt trên giá trong bếp. Những hộp bánh to trongtiệm đều phải kiểm hàng ngày, nhưng có lúc bị hao hụt cũng là chuyện thường.
“Hôm qua tôi làm chokhách xong, lúc cho bánh vào hộp không cẩn thận làm bẹp mất một chiếc, nên mấtrồi.” Lương Nguyên An thản nhiên đáp: “Cậu Lý và mấy người nữa cũng nhìn thấy.”
“Hôm qua anh làm bốnchiếc bánh ga tô?”
“Đúng rồi.”
“Anh có nhớ nhầm khôngđấy?” Cửa hàng trưởng hỏi bâng quơ: “Có phải là làm năm chiếc không?”
“Đúng bốn chiếc mà.”Lương Nguyên An khăng khăng, “Tôi nhớ rất rõ.”
Cửa hàng trưởng cười nhạtnói: “Camera giám sát ghi lại anh đã làm năm cái bánh ga tô, còn một chiếc nữađâu? Lại còn thiếu một chiếc hộp nữa, hay anh tự ý mang ra ngoài bán rồi?”
Đàm Tĩnh trợn tròn mắt,cửa hàng họ không lớn, tất cả có hai camera giám sát, một cái đối diện quầy thungân, một cái phía trên tủ làm lạnh, cái phía trên tủ làm lạnh cơ bản có thểgiám sát tình hình của cả cửa hàng, còn cái ở quầy thu ngân thì giống nhưcamera ở ngân hàng, có thể nhìn rõ từng đồng mà nhân viên thu ngân nhận được.Thế nhưng trong bếp không có camera, thứ nhất là do bếp không lớn, trên các giáchất đầy đồ đạc, hơn nữa, lò nướng cũng ở trong đó, không có chỗ nào phù hợp đểđặt camera cả. Thứ hai là vì bếp chỉ cách với bên ngoài một lớp kính, nhất cửnhất động bên trong, bên ngoài đều nhìn thấy hết, khách hàng cũng có thể nhìnthấy được.
Hôm qua cô chỉ cắm cúithu tiền, khi nào vắng người thì ngây ra, không hề để ý đến chuyện trong bếp.Cô ngẩng đầu nhìn Vương Vũ Linh, chỉ thấy mặt Vương Vũ Linh tái mét, liên tụcnháy mắt với cô.
Đến nước này rồi, màLương Nguyên An vẫn bình chân như vại: “Làm hỏng một cái coi như là hao tổn.”
Mỗi tháng thợ làm bánhđều có chỉ tiêu hao tổn, do Lương Nguyên An tay nghề cao nên ít khi hao tổn.Anh nói vậy, Cửa hàng trưởng cũng không làm gì được, đành truy hỏi: “Thế cáibánh làm hỏng đó đâu?”
“Gần hết giờ làm nên ănrồi.”
Cửa hàng trưởng nói:“Theo quy định bánh mì và bánh ga tô quá hạn mới được vứt đi, nhưng bánh ga tômới làm có thể để trong tủ lạnh ba ngày. Một mình anh ăn à?”
Tính khí Lương NguyênAn vốn nóng nảy, lúc này cũng nổi nóng nói ngang: “Một mình tôi ăn hết đấy, muốnthế nào anh nói đi! Bánh ga tô làm hỏng chẳng phải để ăn đó sao, để ba ngày mớiăn với ăn luôn hôm qua có khác nhau? Không lẽ vì lúc chúng tôi ăn không gọi anhà?”
Lương Nguyên An nói rấtkhó nghe, Cửa hàng trưởng cũng mất mặt, quay luôn sang hỏi Quản lý: “Bánh ga tôlàm hỏng anh phải kiểm tra rồi mới được coi là hao tổn, anh ta có gọi anh đếnxem không?”
Quản lý đáp: “Không ạ.”
“Thế thì là ăn cắp, hơnnữa, vỏ hộp cũng mất một chiếc, ai mà biết được có phải anh mang ra ngoài bánhay không chứ.”
Đến nước này thì ĐàmTĩnh không thể im lặng được nữa, ở cửa hàng, những chuyện như thế này thường bịxử lý rất nghiêm. Nếu Lương Nguyên An bị định tội ăn cắp, sẽ lập tức bị đuổi việc,hơn nữa còn bị đưa vào danh sách đen, tất cả các tiệm bánh tây đều sẽ từ chốinhận anh ta vào làm. Đàm Tĩnh không hề ngốc, cô biết chiếc bánh ngày hôm qua chắcchắn là Lương Nguyên An làm rồi giấu giếm mang ra ngoài. Bởi nếu thợ làm bánh cốtình làm hỏng bánh ga tô, chiếc bánh ấy được coi là hao tổn, cuối cùng sẽ chiacho mọi người trong cửa hàng ăn. Có lẽ Lương Nguyên An muốn tranh thủ một chút,nhưng anh làm không được chu đáo, không đưa cho Quản lý xem, cứ tưởng rằng cóthể qua mắt được.
“Cửa hàng trưởng, chuyệnnày không thể trách anh Lương được.” Mặt Đàm Tĩnh đỏ bừng lên, là tôi nhờ anhLương làm giùm một chiếc bánh, vì nhân viên muốn được giảm giá phải xin phépnên tôi định hôm nay thưa với Quản lý rồi bù tiền vào, nhưng nãy giờ chưa kịpbù.”
Vương Vũ Linh đứng đằngsau liên tục giật áo cô, nhưng cô cứ vờ như không biết. Lương Nguyên An nói:“Không phải Đàm Tĩnh…”
“Hôm qua là sinh nhậttôi, nên mới nhờ anh Lương làm cho tôi một chiếc bánh.” Đàm Tĩnh lớn tiếng ngắtlời Lương Nguyên An, “Anh Lương đừng nói nữa, đừng nói nữa là lỗi của tôi, anhcó lòng trượng nghĩa, tôi xin cảm ơn, nhưng nếu anh bị đuổi việc thì không cótiệm bánh nào nhận anh nữa, anh học làm bánh bao nhiêu năm, vì chuyện của tôimà bị như vậy, thật không đáng chút nào.” Câu này làm Lương Nguyên An giậtmình, thực ra ngành kinh doanh bánh ga tô này chỉ loanh quanh trong một phạm virất nhỏ, nếu như bị đuổi việc vì tội ăn cắp, anh sẽ có tên trong danh sách đencủa toàn ngành. Điều kiện gia đình anh không được tốt, khó khăn lắm bây giờ mớikiếm được một khoản tiền lương kha khá nhờ vào tay nghề làm bánh, bố mẹ ở quêcòn đang trông chờ anh gửi tiền về xây nhà. Anh khẽ mấp máy môi, nhưng cuốicùng nín lặng không nói gì.
“Hôm qua là sinh nhậttôi, thế nên tôi nhờ anh Lương làm cho chiếc bánh,” Đàm Tĩnh nói với Cửa hàngtrưởng, “Nếu không tin thì anh có thể xem chứng minh thư của tô trong cửa hàngcũng có bản đăng ký.”
Cửa hàng trưởng cũngkhông ngờ cô ra mặt lên tiếng, anh cũng không hay đến cửa hàng, ấn tượng về ĐàmTĩnh chỉ là một nhân viên thật thà sống nội tâm, chưa bao giờ xảy ra sai xót gìtrong việc thu tiền, là một người có thể tin tưởng.
Nhưng chuyện này quả thựckhó có thể tin được. Cửa hàng trưởng bán tín bán nghi, bèn truy hỏi cô: “ĐàmTĩnh, cô biết mình đang nói gì không đấy? Đây không phải là chuyện đùa đâu.”
Đàm Tĩnh cố lấy hếtdũng khí, ngẩng đầu nhìn Cửa hàng trưởng, vẻ mặt anh ta rất nghiêm khắc, hìnhnhư có vẻ không tin lời cô. Cô khẽ gật đầu, nói: “Là tôi sai, đúng ra hôm naytôi định lấy tiền bù vào, vừa định nói với Quản lý thì anh đã đến rồi.”
“Cô làm thu ngân baonhiêu năm, sao có thể phạm sai lầm này chứ?” Cửa hàng trưởng vốn có ấn tượng tốtvề Đàm Tĩnh thế nên ngữ điệu rất gay gắt: “Thế này sẽ bị đuổi việc đấy!”
“Tôi biết, là tôi sai.Anh Lương cũng chỉ cả nể thôi, xin anh đừng trách anh ấy, anh ấy trượng nghĩanhận lấy chuyện này về mình là vì thương tôi, sợ tôi mất việc”, giọng Đàm Tĩnhmỗi lúc một nhỏ dần, cuối cùng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy gì nữa.
Vẻ mặt Cửa hàng trưởnghết sức khó coi, sau cùng anh ta nói: “Vậy cô lấy tiền bù vào, rồi nghỉ việcđi.”
Đây thực sự đã là xử phạtrất nhẹ rồi, thường thì những trường hợp như thế này sẽ bị coi là nhân viên thungân tham ô, đuổi việc đã đành, thậm chí còn phải báo công an nữa. Tuy số tiềnít ỏi, nhưng vì nhân viên thu ngân thường xuyên tiếp xúc với số tiền lớn nên chếđộ quản lý của công ty về vấn đề này hết sức chặt chẽ.
“Cảm ơn Cửa hàng trưởng.”
Cửa hàng trưởng thất vọngnói: “Cô là nhân viên cũ, ài…” Anh quay lại hỏi Quản lý, “Ai làm ca chiều, gọicô ấy đến tiếp quản công việc của Đàm Tĩnh đi.”
Đàm Tĩnh kiểm kê lại sổsách một lượt, buổi sáng vẫn chưa mở hàng nên rất đơn giản, chỉ trả tiền chiếcbánh ngày hôm qua là xong. Tiền lương tháng này tất nhiên không thể trả, vì coinhư cô tự ý xin nghỉ. Vương Vũ Linh vừa giúp cô thu dọn vừa rưng rưng nước mắtnhư sắp khóc đến nơi. Đàm Tĩnh tranh thủ nói nhỏ với cô: “Bảo Lương Nguyên Annhất định không được làm gì ngốc nghếch đâu nhé.”
Con người Lương NguyênAn sĩ diện, trọng nghĩa khí, không chừng lại xông ra nói hết đầu đuôi cũng nên.Lương Nguyên An không giống như Đàm Tĩnh, anh là người sống nhờ vào tay nghề, nếukhông được làm thợnh không làm được gì nữa cả, Vương Vũ Linh hết sức lo lắng,nên cứ đi đi lại lại ở phía bếp, cho đến khi Cửa hàng trưởng đi khỏi.
Đàm Tĩnh bàn giao lạicông việc cho nhân viên thu ngân, rồi đi luôn. Mọi người trong cửa hàng đềuđang làm việc, không ai tiễn cô, một mình cô đi trên con đường lớn, nắng gắtnhư đổ lửa, lúc này mới thấy buồn.
Cuộc sống là như vậy, vừamới để cô nếm chút ngọt ngào đã vội bắt cô ăn thêm thật nhiều trái đắng.
Tuy cô cũng đã quen,nhưng hai ngày nay xảy ra quá nhiều, quá nhiều chuyện, khiến cô cảm thấy khôngcòn sức lực mà chống chọi nữa. Tôn Chí Quân vẫn bị giam ở đồn công an không cótin tức gì, cô lại bị mất việc, cơm áo gạo tiền, tiền nhà, tiền điện nước, còncả tiền viện phí của Bình Bình…
Cô ngồi thụp xuống vỉahè bỏng rát, hai tay chống cằm, ngây người ra.
Dưới ánh nắng gay gắt,mặt đường nhưạ bốc lên từng làn hơi nóng, cây hoè bên cạnh cũng xơ xác rũ lá,bây giờ chính là lúc nóng nhất trong ngày. Ngay cả nhân viên quét rác cũng phảiquấn khăn dưới nón, bọc kín toàn thân, sợ bị ánh nắng thiêu đốt.
Cô biết đi đâu tìm việcbây giờ?
Không có bằng đại học,không có tay nghề. Đến làm việc chân tay e rằng cô cũng chẳng đủ tư cách nữa.
Cô sợ mình bị cảm nắngnên chỉ ngồi một lát rồi đứng lên ngay, đi ra sạp báo gần đó mua một tờ báo, dùthế nào cô cũng phải tìm một công việc cái đã. Trời không tuyệt đường người, cônhất định sẽ nghĩ ra cách.
Mua báo xong cô liền điđón Bình Bình. Bất cứ lúc nào, hễ thằng nhỏ thấy cô đều rất mừng rỡ: “Mẹ, saohôm nay mẹ đi làm về sớm thế?”
“Ừ.”
“Hôm nay chị Mai Mai đượcăn kem, nhưng bà Trần nói con không được ăn lạnh, ăn lạnh sẽ bị mệt, nên bà Trầncắt riêng dưa hấu cho con ăn.”
Thời tiết quá nóng, từgác nhà bà Trần đi xuống mà cô còn mướt mát mồ hôi, huống hồ trẻ con nhìn thấyngười khác ăn, thế nào cũng thấy thèm thuồng, đó là bản tính tự nhiên. Cô nhẹnhàng nói: “Bình Bình không ăn kem được, bà Trần muốn tốt cho con thôi.”
“Con biết ạ.” Bình Bìnhgật đầu. “Con không ăn kem, nhỡ ra cảm cúm lại phải đi bệnh viện tiêm.”
“Về nhà mẹ làm sữa đậunành cho con uống
Vốn dĩ dù cuộc sống cókhó khăn đến đâu, cô cũng mua sữa bột cho con uống, nhưng sau này sữa bột trongnước có vấn đề, sữa nước ngoài thì không đủ tiền mua, nên cô đành nghiến răngmua máy làm sữa đậu nành.
Trong nhà cũng rất oi bức,cô phải kéo rèm cửa xuống, vảy nước mát ra sàn, rồi bật quạt lên mới có vẻ mátlên một chút. Bình Bình thấy cô dùng máy làm sữa đậu nành, bèn hỏi: “Mẹ ơi, bãđậu có ngon không?”
Mỗi lần làm sữa đậunành xong, cô thường không nỡ đổ bã đậu đi, mà thêm chút muối đảo lên thế làcũng thành một món ăn. Cô cười nói: “Bã đậu ngon, tối nay mình xào bã đậu lênăn nhé?”
“Lúc uống rượu, bốthích nhất là ăn bã đậu”, Bình Bình bỗng sáng mắt lên hỏi cô: “Mẹ ơi, bố đâu? Bốvẫn đi làm thêm hả mẹ?”
Tây cô chợt khựng lại,Tôn Chí Quân vẫn còn ở đồn công an, không có bất kỳ tin tức gì. Cô thường haychạy trốn những vấn đề khó khăn, nhưng cũng có lúc không trốn được. Dù thế nàođi nữa, Tôn Chí Quân vẫn là người chồng hợp pháp của cô, bố của Tôn Bình.
Cô bốc vài hạt đậu, bỏvào đĩa, đổ thêm ít nước, rồi nói: “Bình Bình, chúng ta xem đậu mọc mầm nhé, đợikhi nào đậu mọc mầm thì bố sẽ về.”
“Vâng!” Tôn Bình vỗtay: “Đợi đậu mọc mầm đi!”
Buổi tối, cô nhờ chịVương trông thang máy trông con giúp, rồi đi đến bệnh viện. Nguồn lây bệnh ở bệnhviện rất nhiều, Tôn Bình vỗn dĩ sức đề kháng kém, nếu như không phải khám bệnh,cô cố gắng tránh đưa con đến những nơi như thế này
Lần này cô lại mangtheo một nghìn tệ, chuyện đến nước này đành nhờ của đi thay người thôi.
Lần này vợ của PhùngCánh Huy cũng có ở đó, nhìn thấy cô, cô ta vẫn khó chịu như trước. Vậy mà khicô đưa một nghìn tệ, vợ Phùng Cánh Huy vẫn cầm, còn nói: "Quản lý chồng côchặt vào, đừng để anh ta làm loạn bên ngoài. Lần này chúng tôi thuộc loại dễtính đấy, nếu lần sau đánh người khác, liệu người ta có tha cho cô không?”
Đàm Tĩnh lí nhí nói: “Cảmơn chị, tôi sẽ cố gắng khuyên anh ấy”
“Đều là đàn bà cả, côcũng chẳng sung sướng gì. Vợ Phùng Cánh Huy nói, “Anh Phùng nhà tôi chỉ vô tìnhnói một câu thôi, cô đừng để ý, lần này chúng tôi không kiện, phía đồn công an,chúng tôi sẽ chấp nhận hoà giải.”
Đàm Tĩnh chợt thấy thấpthỏm trong lòng, nhưng không rõ đầu đuôi câu chuyện ra sao, chỉ biết cảm ơn rốirít. Dọc đường về, cô thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Lúc cô về đến nhà, TônBình đã ngủ say ở chỗ chị Vương. Cô bế con lên nhà, dò dẫm bước vào phòng rồi đặtcon lên giường. Một chút ánh sáng lọt qua khe cửa sổ, chiếu vào đúng chiếc đĩađựng hạt đậu trên bục cửa, chút nước trong lòng đĩa anh lên một tia sáng mongmanh. Hạt đậu vẫn chưa mọc mầm nhưng đã phình to hơn trước rất nhiều, đợi khitrời sáng, hẳn mầm xanh sẽ nhú lên.
Ngày mai, ngày mai TônChí Quân sẽ được thả ra chứ?
Đối với nguyện vọng củacon, cô luôn tìm cách đáp ứng, bởi trên thế giới này, những điều khiến cô thấtvọng đã rất nhiều rất nhiều rồi, nên mỗi lần hứa với con chuyện gì cô đều cố hếtsức thực hiện, không để cho Bình Bình thất vọng. Ngày mai đậu sẽ mọc mầm, ngàymai Tôn Chí Quân chắc sẽ được về.
Site :
http://taigamebot.com
Wap Hay
Online : 1 Daily : 1 Total : 54
Time : 22:50 Date : 29/05/26
U-ON